'3 ngọn núi' khiến người trẻ Trung Quốc ngừng cố gắng

Jason Luv

Thanh niên hoi
Lúc mới ra trường, Guan Aizi tràn đầy nhiệt huyết, nghĩ rằng chỉ cần cố gắng sẽ làm được mọi thứ. Giờ đây, cô chọn ngừng nỗ lực, mặc kệ sự đời.

Li Xiaolin có một cuộc sống tẻ nhạt. Anh tới làm việc ở xưởng kiểm tra xe của chú mình lúc 9h, đều đặn 6 ngày một tuần. Hoàn thành hết các đầu việc - kiểm tra lỗi cơ học như lốp mòn hoặc rò rỉ nhiên liệu - anh về nhà trước 17h rồi ăn và ngủ.
Nếu sếp yêu cầu Li làm thêm điều gì, anh thường nói: "Mai tôi làm tiếp được không?", "Anh nhờ ai khác làm cái đó được không?", "Tôi không làm có được không?".
Li năm nay 25 tuổi, là một người trong hàng triệu thanh niên Trung Quốc đang cố trốn chạy khỏi kỳ thi gaokao (đại học) khắc nghiệt và văn hóa "996" - làm việc 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày một tuần.
Theo CNA, Li là hiện thân của một thái độ sống mới: "bai lan" hay "để mặc thối rữa". Thuật ngữ này có nguồn gốc từ môn bóng rổ, khi các đội sẽ tự nguyện rút lui khi đối diện một trận đấu có khả năng thua cao.
mac ke su doi anh 1
Li Xiaolin cảm thấy công việc tẻ nhạt và không muốn nỗ lực thêm.

3 ngọn núi​

Đối với người trẻ Trung Quốc, tương lai là một cuộc chiến khắc nghiệt. 10,8 triệu sinh viên mới tốt nghiệp đang gia nhập thị trường lao động trong năm nay, nhưng tỷ lệ thất nghiệp cao ở mức kỷ lục, tới 20%. Mức tăng trưởng kinh tế của nước này giảm kể từ năm 2010 và càng trở nên khó khăn hơn sau những đợt phong tỏa vì Covid-19.
Bất bình đẳng thu nhập ở Trung Quốc cũng ở hàng cao nhất thế giới.
Giới trẻ vỡ mộng đã tăng thêm áp lực cho chính quyền, khi những nhà lãnh đạo đặt mục tiêu vào công cuộc trẻ hóa đất nước.
Alfred Wu, phó giáo sư tại Trường Chính sách Công Lý Quang Diệu, cho biết sự bất động của xã hội là nguyên nhân của hiện tượng "bai lan" - mặc kệ sự đời. Người trẻ đang chịu gánh nặng của "3 ngọn núi": giáo dục, chăm sóc sức khỏe và nhà ở.

mac ke su doi anh 2
Giá bất động sản quá cao khiến nhiều người trẻ từ bỏ giấc mộng an cư.
Lạm phát bất động sản đã đẩy giá nhà ở tăng cao tới mức người lao động làm việc cả đời cũng không đủ tiền mua căn hộ.
Dân số Trung Quốc già đi đồng nghĩa với chi phí chăm sóc sức khỏe tăng lên. "Nhiều người lo lắng liệu họ có nhận đủ hỗ trợ khi lớn tuổi hay không. Vì thế, họ cần tiết kiệm nhiều tiền hơn cho tương lai", Wu nói.
Đối với những người đã có con, giáo dục tư nhân trở thành một điều không thể thiếu giúp con họ nổi bật trong thị trường lao động quá cạnh tranh. Mức phí gia sư cũng cao ở mức không tưởng.
Hiện tại, quá nhiều sinh viên Trung Quốc không thể tìm được việc làm tương xứng với năng lực, trình độ. Kỹ năng của họ có thể không đủ đáp ứng nhu cầu trong một thị trường thay đổi nhanh chóng.
"Họ là những người tốt nghiệp đại học, thậm chí có bằng tiến sĩ, nhưng khi bước vào thị trường việc làm, họ chỉ nhận được những công việc khiêm tốn. Mọi người đang phải tranh giành một chiếc bánh quá nhỏ", Wu nói thêm.
Tất cả thực tế này dẫn đến nỗi bất an cực độ trong giới trẻ. Wu nói rằng vì họ không thể thay đổi cuộc sống của mình, cuối cùng đã chọn cách sống thụ động, mặc kệ sự đời.

Mặc kệ sự đời​

Với Wang Yandong (25 tuổi), sự kiên trì đã không thể giúp những người như anh đạt được ước mơ của mình.
Wang học ngành cơ điện tử ở trường đại học, nhưng học không giỏi và chỉ có thể kiếm được công việc ở "đáy" của ngành. Anh làm việc ở một nhà máy điện tử và thấy công việc của mình thật nhàm chán.

mac ke su doi anh 3
Li và Wang dành thời gian cho sở thích riêng, vứt bỏ suy nghĩ về công việc sau giờ làm.
Đến khi chuyển sang công việc quản lý chăm sóc sức khỏe và chuyển tới Bắc Kinh, anh vẫn thấy những mục tiêu của mình "chưa hoàn thành".
"Với mức lương hiện tại, tôi không thể mua đất hay nhà để định cư ở Bắc Kinh. Đó là điều không thể nào đạt được", Wang nói. "Vì thế, chúng tôi từ bỏ. Cuộc sống hiện tại cũng không tệ, chẳng có gì quan trọng cả".
Bây giờ, Wang tránh làm việc ngoài giờ và nghỉ vào cuối tuần. "Hết giờ làm, tôi chẳng nghĩ gì đến công việc nữa. Tôi chỉ nghĩ đến những thứ muốn ăn, và làm điều mình thích, như là chơi bóng rổ".
Wu nói rằng vấn đề về bất động sản đã nảy sinh từ những năm 2000. Trước khi "bai lan" thành từ khóa bùng nổ vào năm nay, người ta đã quen với xu hướng "tang ping" (nằm yên) - kêu gọi người trẻ từ chối nhịp sống xô bồ, cạnh tranh, ít tiêu dùng.
Giáo sư Ho Lok Sang, thuộc Viện Nghiên cứu Chính sách Kinh tế Thượng Hải - Hong Kong, cho biết tư tưởng "tang ping" rất phổ biến. "Nhiều người trẻ đã mệt mỏi với cuộc chơi mà xã hội bắt họ tham gia, và họ không quá quan tâm đến cuộc cạnh tranh này".
Các xu hướng song song cũng đang phát triển ở các quốc gia khắp thế giới, như "quiet quitting" (âm thầm nghỉ việc) hay "slow living" (sống chậm), khi người trẻ không muốn nỗ lực trong công việc.
Trong khi một số chuyên gia cho rằng đây là những xu hướng vạch ranh giới lành mạnh, Wu cho rằng "bai lan" là tư tưởng đáng lo ngại. Ông gọi nó là "cuộc đua chìm xuống đáy".

mac ke su doi anh 4
Nhiều người trẻ chọn lối sống bình thản vì cho rằng có nỗ lực bao nhiêu cũng không thể đạt được mục tiêu.

Sống cho thực tại​

Tuy nhiên, không phải ai cũng lo ngại tư tưởng này. Với Guan Aizi, gia sư 29 tuổi, những người chọn lối sống bai lan như cô "không kéo đất nước thụt lùi, vì họ không phải kiểu sống không mục đích, hay trở thành gánh nặng cho cha mẹ, gia đình và xã hội".
Guan chỉ nhận dạy 2 lớp một ngày và dành phần lớn thời gian cho sở thích mới của mình là trượt ván.
Chỉ mới một năm trước, cuộc sống của cô còn quay cuồng với 15 giờ làm việc mỗi ngày.
"Lúc mới tốt nghiệp, tôi thấy mình bất khả chiến bại, tràn đầy năng lượng. Khi ấy, tôi có niềm tin mãnh liệt rằng chỉ cần làm việc chăm chỉ thì mục tiêu nào cũng sẽ đạt được, vì tôi còn trẻ. Tôi có thời gian và cơ hội", Guan nói.

mac ke su doi anh 5
Guan chọn sống cho thực tại thay vì quay cuồng trong công việc như trước đây.
Thế nhưng, dần dần, cô nhận ra "phần thưởng không hề tương xứng với nỗ lực". Mỗi ngày, cô đều thấy mệt mỏi. Cơ thể cô không thể đối phó được, tâm trí luôn lo lắng.
"Dù cố gắng thế nào, tôi cũng thấy mình không thể giỏi bằng những người khác. Có thể điểm kết thúc của tôi còn chẳng bằng điểm xuất phát của người ta".
Vì vậy, cuối cùng Guan chọn lối sống mà cô cho là tốt nhất với mình: mặc kệ sự đời.
 
Việt Nam chính xác đang đi theo lối mòn này hoặc lối mòn khác tựa lối mòn này. T đây là một ví dụ. T tập trung sống một ngày hạnh phúc là biết đủ từ ăn uống vui chơi. Bên cạnh đó t tập trung nuôi dưỡng cuộc sống tâm linh mình nhiều hơn. Tất nhiên là t chú trọng cuộc sống tinh thần hơn vật chất. T ko muốn làm nô lệ cho vật chất nhìu. Càng lệ thuộc vào vật chất bạn phải đánh đổi sức khỏe trí tuệ nhiều để kiến tiền phục vụ cho nhu cầu của bạn. Cái áo mới, cái quần mới, điện thoại mới, nhà mới,... Có đáng để đánh đổi 1 kiếp sống làm người để phục vụ cho nó bằng chính mồ hôi, công sức của bạn? Cuộc sống là sự lựa chọn!
 
Việt Nam chính xác đang đi theo lối mòn này hoặc lối mòn khác tựa lối mòn này. T đây là một ví dụ. T tập trung sống một ngày hạnh phúc là biết đủ từ ăn uống vui chơi. Bên cạnh đó t tập trung nuôi dưỡng cuộc sống tâm linh mình nhiều hơn. Tất nhiên là t chú trọng cuộc sống tinh thần hơn vật chất. T ko muốn làm nô lệ cho vật chất nhìu. Càng lệ thuộc vào vật chất bạn phải đánh đổi sức khỏe trí tuệ nhiều để kiến tiền phục vụ cho nhu cầu của bạn. Cái áo mới, cái quần mới, điện thoại mới, nhà mới,... Có đáng để đánh đổi 1 kiếp sống làm người để phục vụ cho nó bằng chính mồ hôi, công sức của bạn? Cuộc sống là sự lựa chọn!
Thì xã hội giờ nó đang hướng người ta vào cái bẫy của việc có tham vọng mà. Nhiều người họ mua những món đồ mà họ chẳng sử dụng bao giờ hoặc 1 năm có khi động vào may lắm được 1-2 lần. Tuy nhiên để mua được cái món đồ đó thì họ phải cố gắng nhiều năm, rốt cục để làm gì?

Hàn Quốc giờ chính là một xã hội kiểu như thế, thanh niên ra trường làm hùng hục chỉ để mua 1 cái siêu xe, và rồi cũng chả giải quyết được gì ngoài việc khệnh với bạn bè. Chi phí nuôi cái xe đó, rồi chi phí sinh hoạt hàng ngày đè nặng lên vai trong khi sự thật cái tác dụng của siêu xe đó trong cuộc sống của họ hầu như không có gì ngoài tác dụng khệnh với đời.

Mày cứ để ý bọn triết gia mạng giờ hay có mấy câu kiểu "nếu chọn được việc làm bạn yêu thích thì mỗi ngày đi làm đối với bạn sẽ không phải là làm việc mà là hưởng thụ". Sự thật cái kiểu định hướng đó chỉ muốn hướng người ta tới việc "mày hãy chăm chỉ làm việc đóng thuế nuôi chính phủ đi, hãy tận hưởng cái cảm giác đó". Tuy nhiên làm hùng hục rồi sao nữa?
 
Thì xã hội giờ nó đang hướng người ta vào cái bẫy của việc có tham vọng mà. Nhiều người họ mua những món đồ mà họ chẳng sử dụng bao giờ hoặc 1 năm có khi động vào may lắm được 1-2 lần. Tuy nhiên để mua được cái món đồ đó thì họ phải cố gắng nhiều năm, rốt cục để làm gì?

Hàn Quốc giờ chính là một xã hội kiểu như thế, thanh niên ra trường làm hùng hục chỉ để mua 1 cái siêu xe, và rồi cũng chả giải quyết được gì ngoài việc khệnh với bạn bè. Chi phí nuôi cái xe đó, rồi chi phí sinh hoạt hàng ngày đè nặng lên vai trong khi sự thật cái tác dụng của siêu xe đó trong cuộc sống của họ hầu như không có gì ngoài tác dụng khệnh với đời.

Mày cứ để ý bọn triết gia mạng giờ hay có mấy câu kiểu "nếu chọn được việc làm bạn yêu thích thì mỗi ngày đi làm đối với bạn sẽ không phải là làm việc mà là hưởng thụ". Sự thật cái kiểu định hướng đó chỉ muốn hướng người ta tới việc "mày hãy chăm chỉ làm việc đóng thuế nuôi chính phủ đi, hãy tận hưởng cái cảm giác đó". Tuy nhiên làm hùng hục rồi sao nữa?
Quá khốn lạn
 
Thì xã hội giờ nó đang hướng người ta vào cái bẫy của việc có tham vọng mà. Nhiều người họ mua những món đồ mà họ chẳng sử dụng bao giờ hoặc 1 năm có khi động vào may lắm được 1-2 lần. Tuy nhiên để mua được cái món đồ đó thì họ phải cố gắng nhiều năm, rốt cục để làm gì?

Hàn Quốc giờ chính là một xã hội kiểu như thế, thanh niên ra trường làm hùng hục chỉ để mua 1 cái siêu xe, và rồi cũng chả giải quyết được gì ngoài việc khệnh với bạn bè. Chi phí nuôi cái xe đó, rồi chi phí sinh hoạt hàng ngày đè nặng lên vai trong khi sự thật cái tác dụng của siêu xe đó trong cuộc sống của họ hầu như không có gì ngoài tác dụng khệnh với đời.

Mày cứ để ý bọn triết gia mạng giờ hay có mấy câu kiểu "nếu chọn được việc làm bạn yêu thích thì mỗi ngày đi làm đối với bạn sẽ không phải là làm việc mà là hưởng thụ". Sự thật cái kiểu định hướng đó chỉ muốn hướng người ta tới việc "mày hãy chăm chỉ làm việc đóng thuế nuôi chính phủ đi, hãy tận hưởng cái cảm giác đó". Tuy nhiên làm hùng hục rồi sao nữa?
Tây lông t thấy đa phần làm việc theo tuần để nuôi đam mê. Đúng kiểu lang bạt luôn, nay rửa bát còn ngày mai cọ toilet,... Đi du lịch, rồi vừa chơi vừa học
 
Tây lông t thấy đa phần làm việc theo tuần để nuôi đam mê. Đúng kiểu lang bạt luôn, nay rửa bát còn ngày mai cọ toilet,... Đi du lịch, rồi vừa chơi vừa học
Thì bởi vì nó enjoy cuộc sống hơn, tuy nhiên thời xưa bọn nó cũng làm quần quật như mình bây giờ đấy. Bọn trẻ ở Nhật Bản giờ nó cũng khác thế hệ cha ông nó nhiều rồi, đéo làm bạt mạng nữa, hưởng thụ cuộc sống du lịch các thứ, nghỉ ngơi.
 
Giác ngộ lối sống theo con đường Trung đạo nhé mấy thằng ml, lo làm như trâu như chó sau này cũng éo hưởng được, rồi càng dính mắc vô cái lưới vật chất thôi.
Còn lo hưởng ko lo làm chỉ có ăn mày, ăn đầu buồi thôi nhé.
 
Giác ngộ lối sống theo con đường Trung đạo nhé mấy thằng ml, lo làm như trâu như chó sau này cũng éo hưởng được, rồi càng dính mắc vô cái lưới vật chất thôi.
Còn lo hưởng ko lo làm chỉ có ăn mày, ăn đầu buồi thôi nhé.
Những cái mày nói thì nó là dĩ nhiên, dù giàu hay nghèo thì mỗi ngày có 24h thôi, phân bổ thời gian hợp lý, còn thích dồn 16/24h mà làm việc như bọn Nhật thì rõ ràng chả còn thời gian mà hưởng thụ
 
Đm còn Vn nữa.mấy thằng lãnh đạo liêu liệu mà thu xếp.Vn đi sau chứ đéo phải là tốt hơn đâu.ngày xữa xem phim mẽo thấy cướp ngân hàng bảo tại sao Vn ko có.hóa ra đến giờ mới tới tầm chín để cướp.là đi sau nó thôi
Mấy con bò đỏ chê Mỹ giàu tại sao nhiều vô gia cư trong khi Vn ai cũng có nhà thì xin thưa với chúng mày 40 năm tức là đẻ thêm 2 loạt nữa hết đất cha ông rồi thì vô gia cư mới xuất hiện.lương công nhân và lao đông chân tay( thậm chí lương kĩ sư.cử nhân văn phòng) bây giờ cũng đéo mua nổi nhà đâu
 
Thì xã hội giờ nó đang hướng người ta vào cái bẫy của việc có tham vọng mà. Nhiều người họ mua những món đồ mà họ chẳng sử dụng bao giờ hoặc 1 năm có khi động vào may lắm được 1-2 lần. Tuy nhiên để mua được cái món đồ đó thì họ phải cố gắng nhiều năm, rốt cục để làm gì?

Hàn Quốc giờ chính là một xã hội kiểu như thế, thanh niên ra trường làm hùng hục chỉ để mua 1 cái siêu xe, và rồi cũng chả giải quyết được gì ngoài việc khệnh với bạn bè. Chi phí nuôi cái xe đó, rồi chi phí sinh hoạt hàng ngày đè nặng lên vai trong khi sự thật cái tác dụng của siêu xe đó trong cuộc sống của họ hầu như không có gì ngoài tác dụng khệnh với đời.

Mày cứ để ý bọn triết gia mạng giờ hay có mấy câu kiểu "nếu chọn được việc làm bạn yêu thích thì mỗi ngày đi làm đối với bạn sẽ không phải là làm việc mà là hưởng thụ". Sự thật cái kiểu định hướng đó chỉ muốn hướng người ta tới việc "mày hãy chăm chỉ làm việc đóng thuế nuôi chính phủ đi, hãy tận hưởng cái cảm giác đó". Tuy nhiên làm hùng hục rồi sao nữa?
Nhưng bọn tư bản kiểm soát truyền thông kiểu fb tiktok nó sẽ kích thích bọn con gái ham hưởng thụ vật chất hơn, ham nhà ham xe ham đồ hiệu, muốn kiểm soát đàn og thì nó sẽ kiểm soát nhu cầu của phụ nữ, vì thằng nào cug thích lol cả ko có lol ko chịu dk, thế là lại phải cày cuốc cho tư bản, đưa cổ cho nó thòng, thực tế nhu cầu của đàn og về vc đéo nhiều lâm, cơ bản là đàn og cày cuốc phục vụ phụ nữ là chính, kiểm soát truyền thông sẽ kiểm soát tâm trí phụ nưz, từ đó kiểm soát cả thế giới.
 
Mày rảnh thì xem phim Fight Club (1999) ý, phim này tuy cũ rồi nhưng nó đả kích cái tư duy nô lệ cho vật chất của con người hiện đại ở Mỹ cách đây hơn 2 chục năm. Tao lại thấy khá đúng với cái xã hội Việt Nam hiện nay
Cái phim Lồn này đúng đỉnh. Tao xem đi xem lại 3 4 lần r mỗi lần xem lại tao lại ngẫm ra 1 thứ khác. Từng câu từng chữ trong phim đều có nghĩa khá sâu
 
Chính xác thì phục vụ cho những thằng già là chính. Bọn già ôm hết tài sản rồi không làm gì thổi giá tài sản trên trời để lừa bọn trẻ nai lưng phục vụ.
Lúc nào cũng lừa phỉnh mày phải cố gắng nỗ lực mà phục vụ tao cho tốt để mà có tiền mua tài sản. Sắp đạt đến đích thì nó lại thổi giá tài sản cao lên khiến cho người trẻ lỡ cơ hội và bọn chúng lại ca bài ca cố gắng hơn nữa để phục vụ chúng. Nhìn thằng này thằng kia nó phục vụ tốt chưa kìa, mày nhìn đấy mà học hỏi.
thèng Jack Ma là một ví dụ cho cái 696969 =))
 
Cái phim lồn này đúng đỉnh. Tao xem đi xem lại 3 4 lần r mỗi lần xem lại tao lại ngẫm ra 1 thứ khác. Từng câu từng chữ trong phim đều có nghĩa khá sâu
Ừm, tiếc là ít thằng ngồi xem mà ngẫm, xem phim ở VN tao thấy toàn kiểu ngồi xem với gái xong tay thì móc lốp, bóp vú, đầu thì chỉ lân la xem làm thế nào địt được con kia chứ tập trung mà ngồi ngẫm thì cũng ít
 
Mày phân tích rất hay.
Thì sự thật là bọn đàn ông bây giờ làm cái đéo gì chả vì để lọt vào mắt của bọn con gái. Mày mặc cái gì cũng phải xem gu của đám con gái nó thích là gì (chứ sự thật chưa chắc mình đã thích thế), rồi vuốt keo, nhuộm tóc, bấm khuyên tai, xăm người,... cũng chỉ để xem là có thỏa mãn được bọn con gái không thôi.

Tao thấy rất ít thằng sống theo phong cách nó thích, thường là sống sao cho vừa lòng bọn con gái. Cái tư duy này rất khác với bọn đàn ông có phong cách sống, chúng nó sống theo phong cách chúng nó, con nào thấy hợp tự bập vào, còn không chúng nó cũng đéo quan tâm tới cảm nghĩ của những con khác.
 
Nhưng bọn tư bản kiểm soát truyền thông kiểu fb tiktok nó sẽ kích thích bọn con gái ham hưởng thụ vật chất hơn, ham nhà ham xe ham đồ hiệu, muốn kiểm soát đàn og thì nó sẽ kiểm soát nhu cầu của phụ nữ, vì thằng nào cug thích lol cả ko có lol ko chịu dk, thế là lại phải cày cuốc cho tư bản, đưa cổ cho nó thòng, thực tế nhu cầu của đàn og về vc đéo nhiều lâm, cơ bản là đàn og cày cuốc phục vụ phụ nữ là chính, kiểm soát truyền thông sẽ kiểm soát tâm trí phụ nưz, từ đó kiểm soát cả thế giới.
Mày nói đúng, như tao đéo có nhu cầu gì nhiều. Chỉ có nhu cầu địt gái thôi, vậy nên mới phải cố cầy tiền.
 
Tất cả là tại lạm phát bđs, làm cả đời đéo mua đc nhà để ở, mà xã hội ở bất kì thời kì nào cũng đặt tiêu chuẩn là đàn ông phải có nhà, có xe (hồi xưa giá nhà rẻ hơn giờ nhiều, vài cây vàng là có nhà rồi, còn giờ bèo bèo cũng hơn 20 cây vàng). Thêm nữa hồi xưa ông bà cha mẹ làm lụng có tâm lý để lại cho con cháu miếng đất, cái nhà ở dưới quê, còn giờ dọn mẹ lên tp hết rồi, nhà nào có đất dưới quê cũng bán đi xong lấy tiền ăn chơi cho sướng chứ k để cho con cháu đời sau.
Khoảng 20 năm nữa thì giá chung cư sẽ giảm xuống, người SG sẽ ở chung cư nhiều hơn, các dịch vụ xung quanh căn hộ chung cư sẽ phát triển hơn, còn giá nhà dưới đất sẽ đội lên rất cao (mà đa số sẽ vào tay các tập đoàn lớn, hoặc các gia đình tài phiệt sau này). Người nghèo và lao động phổ thông sẽ ở tại các khu định cư cố định do nhà nước xây dựng (sau này sẽ có chính sách phân chia nơi ở theo mức lao động, lao động nhập cư và lao động có hộ khẩu ở thành phố), mà các khu định cư cho người nghèo sẽ thành ổ tệ nạn, trộm cắp, các khu này đa số sẽ nằm vùng ven gần các khu công nghiệp.
 
Tuy vậy tao không phủ nhận sự cố gắng. Nhưng cần cố gắng có định hướng đúng đắn để được lợi ích cho bản thân mình chứ không ngu mà cố gắng theo sự sắp đặt của những thằng già lười chảy thây. Dù tao vẫn làm nô lệ cho chúng nó đấy nhưng trong lòng tao đã không phục. Vì thế tao chỉ hướng cho chúng mày trước tiên nhìn ra bản chất sự việc tự nhiên bọn mày sẽ không can tâm làm nô lệ mãi mà sinh ra ý tưởng phản kháng như tao. Giới lao động phải cố kết vs nhau lật đổ bọn ăn hại đái khai ăn không ngồi rồi nhưng lắm tiền nhiều của. Không việc gì phải tôn trọng hay sợ hãi chúng cả. Quyền lực, của cải chúng kiếm được là nhờ khôn vặt chứ không phải do đổ mồ hôi công sức mà có.
T thì thấy nhiều sếp lộng quyền, dù đéo là chủ cả trả tiền cho mình. Có tí chức sắc rồi đì đọt, o ép
 

Có thể bạn quan tâm

Top