T không trách Văn Cao sáng tác nhạc định hướng, vì thời thế nó vậy, chỉ là t thấy buồn cười, có những thằng ngu 2026 rồi vẫn tin những cái bài báo lá cải nâng bi mấy thằng nhạc cách mạng. Trong 4 ông trên thì t thấy Trịnh công sơn vẫn ok nhất, ông ta vẫn giữ được cái chất liệu tự do sáng tác trước năm 75, thậm chí còn được Nhật Bản mượn nhạc bài Diễm xưa, riêng bài Nối vòng tay lớn xứng đáng được lấy làm quốc ca hơn là tiến quân ca.
Cười bò với con nghé con ăn nhồi sọ lâu quá mà.
Cái tài của cộng quân là bơm thổi Trịnh lên như một tượng đài được tự do sáng tác. Thực tế thì trước 1975 Trịnh làm nhạc phản chiến để bợ đít VC, tác dụng lớn nhất của phản chiến là làm cho thanh niên thành thị chán ghét chiến tranh, biểu tình, trốn lính, qua đó gây tiếng vang phản chiến với giới trẻ Mẽo đang lên đồng với Bob Dylan, với Hippie. Tự do sáng tác của Trịnh trước 1975 là nhờ chính thể VNCH.
Sau 1975 thì sao ?, Trịnh ngã ngửa ra vì nhạc bị cấm, và con này cũng thức thời làm nhạc tuyên truyền như ai, đại loại có: Em ở nông trường em ra biên giới, Ánh sáng Mạc Tư Khoa...Ngoài ra Trịnh còn ngợi ca Hồ Chủ tịch hết lời, trong một bài phỏng vấn cỏn phát biểu nguyên văn: "Khi Bác Hồ nói: “Miền Nam trong trái tim tôi” thì mọi người ở miền Nam đều có quyền nghĩ rằng mình đang có một vị trí tình cảm trong trái tim của Bác". Hehe thối tha.
Còn về ca khúc Nối vòng tay lớn, nó là bằng chứng của sự bội phản, bội phản chính tổ quốc mà Trịnh đã lớn lên, được ăn học, được tự do sáng tác, được tự do trốn lính, và trưa ngày 30/4/1975, khi quốc gia vừa mất vào tay cộng quân, Trịnh đã hồ hởi chạy lên Đài phát thanh SG để hát tâng công.
Nói về tự do sáng tác hoàn toàn, cuối cùng vẫn chỉ có Phạm Duy, mặc dù về già trên 80 tuổi ông ý về VN sinh sống, nhưng không viết một câu nhạc ca ngợi chính quyền, không chịu bẻ cong nét nhạc.