Số là cty tao có 2 tml ngồi 2 vị trí khác nhau, một là kế toán, còn lại là công nhân, nhưng lại có thù oán với nhau, do tml làm kế toán nhưng hay chọt vào việc của công nhân. Mà sếp thì lúc nào cũng bình đẳng ngoài mặt với toàn bộ nv, dù m là công nhân đến phó gd.
Một hôm tml công nhân lên tố cáo tml kế toán là trục lợi bất chính, thế là sếp bem tml kế toán 1 tháng lương. Nhưng sếp hiểu nó trục lợi từ lâu rồi, nhưng thương mới để nó làm thế mà ko nói, vì nó cũng giúp đỡ cty khá nhiều. Bem chủ yếu là làm gương thôi. Nhưng tml kế toán kia đâm ra dỗi, bảo t kiếm cho cty cả trăm tỏi mà ăn có vài chục triệu thôi đã bem rồi, không tăng lương còn nghe lời tk công nhân bem t thì công bằng ở đâu, thôi t nghỉ việc qua cty khác @@.
Thế là tml công nhân hả hê, thằng sếp thì chỉ biết ngao ngán thôi chứ nói gì bh.
Rồi hôm sau tml công nhân kia đi làm lỡ sai có chút, bị đuổi việc thẳng luôn.
T nhìn chỉ biết lắc đầu thôi tụi m ạ. Đúng là ở một số thời khắc quan trọng, mà chỉ mang lòng hờn dỗi cá nhân, không dám hy sinh để bù đắp lỗi lầm gây ra thì trông... rất đàn bà. Còn là đề cao tầm quan trọng của một thằng công nhân nữa, mới nghĩ sếp nghe lời nói.
Cũng là Bài học lớn dành cho tao luôn, đó là phải biết khiêm tốn với người dưới chân mình.