Conkusocute
Thanh niên hoi
Bật ván game đánh cho quên đi đau khổ ở thực tại mà đôi bàn tay rủn lẩy bẩy, không cầm chắc nổi chiếc điện thoại con con. Tay thì lướt thao tác game, mà lòng thì suy nghĩ bao mối tơ vò, cố gỡ chỉ càng thêm rối hơn. Cứ mổi lần đối diện với cái chết, lại càng không thấy sinh ra dũng khí mà những motip truyện siêu anh hùng hay nói tới, bởi lẽ cứ sau mổi lần như vậy lòng ta càng úa dần, như đám cỏ khổ chỉ chực chờ bốc cháy lên để được bùng cháy lần cuối trước khi chìm vào quên lãng. Ta đã bị lãng quên bởi thời gian, hay chỉ vì ta không thể hoà cùng hơi thở với nhân loại, hay ta đã có lổi lầm chi đây.
