.

Tao không có bệnh tật gì nặng trong cơ thể, chỉ bị trĩ nhẹ và đau dạ dày do ăn uống thất thường, từng làm việc xuyên đêm, rối loạn giấc ngủ kinh niên cũng vì lịch trình làm việc không cố định.
Sơ qua về tao thì năm 15 tuổi đã thử làm công việc kiếm tiền đầu tiên cho bằng bạn bè, tuổi đó chẳng có cty nào nhận, tao may mắn xin được làm sales bán hàng trôi nổi ngoài chợ, bán mì ly hiệu gì quên mất rồi. Lần đầu tiên làm việc tao đã làm khá tốt, chắc do may mắn, cầm túi mì vài chục ly đi ra được 40mét đã bán hết rồi. Khi quay trở lại quầy để lấy hàng tiếp, tao được chị chủ khen nức nở rồi chị dùng khăn lau mồ hôi giúp, tao rất ấn tượng hành động đó của chị. Nhưng công việc này nó không duy trì lâu, người ta chạy đi tỉnh này tỉnh khác bán chứ không cố định, rồi sau đó tao cũng phải tìm việc khác để làm. Nhưng tao xem cả hành trình làm sales đó là thành công đầu đời của mình, vì tao được trả lương cao nhất trong nhóm hơn 20 người đồng nghiệp.
Sau cùng ở cái năm 15 tuổi đó tao kiếm được thêm một việc là phụ bếp, lên mạng tìm được họ tuyển. Tao đi làm được 2 ngày, nhưng chả làm được mẹ gì cả, con cá sống cũng không dám động vào, không dám giết con cá sống thì làm bếp nỗi gì. Còn nhớ là cuối đêm đó khi xin nghỉ, tao được chị chủ quán đó dạy nhiều điều. Tao lấy lý do là mình không hợp với nghề này nên xin được nghỉ, dù biết anh đầu bếp ( là chồng chị chủ quán ) đã tận tình hỗ trợ dạy bảo hết mình. Chị ấy bảo trên đời này không có công việc nào là không thích hợp với mình cả, chỉ cần mình quyết tâm là được, mỗi một ngành nghề đều có đầy đủ loại người như nhau chứ trên thế giới này không có nghề nào là dành riêng cho ai. Nói chung là lời chị nói làm cho một đứa trẻ 15 tuổi phải chiến tranh tâm lý rất dữ, tao không phản đối chị. Cuối cùng tao nói lời cảm ơn với chị vì sự tận tình của nhà chị, kèm theo lời xin lỗi sau cùng vì tao đã không thể cố gắng nên để phụ lòng chị. Đó là lần đầu tiên tao vừa nói cảm ơn, vừa nói xin lỗi với cùng một người, công nhận ra xã hội tiếp xúc với người lạ nó cho ta nhiều cảm giác khó tìm được khi ở trong nhà. Tao xem đó là thất bại đầu đời của tao.
Mà sau cùng khi trở về nhà, tao cũng đã nói lời cảm ơn và xin lỗi với cha mẹ của tao.

Không phải ai cũng có phúc được công nhận hai chữ thành công, nhưng nếu cố gắng thì đúng là như chị chủ quán kia nói, là không có việc gì không làm được cả. Người không thành công thiếu cha gì, nhưng dân số có giảm đâu. Mà thực tế cái gọi là " không thành công " dưới góc nhìn khác có thể là vầy ;
Không thành công là vì ta lầm lẫn giữa một " thành công có giá trị cao ", và một " thành công có giá trị thấp ". Ở đây, tao nghĩ xã hội này chấp nhận xem cái thành công giá trị cao là thành công đúng nghĩa. Như vậy nói chính xác chúng ta ai cũng có thể đã từng thành công, nhưng thành công đúng nghĩa thì không phải ai cũng có được. Ta cần một yếu tố là may mắn.
Thành công cần sự cố gắng, nỗ lực, kiên trì, và kiến thức kinh nghiệm các kiểu..vv nhưng phải kèm theo một yếu tố quan trọng nữa đó là sự may mắn. Nếu không may mắn thì thành công nó có thể đến rồi trôi đi rất nhanh không thể giữ được, giống như tao bị mất sự thành công trong công việc sales vì tao không có cơ hội được đi với họ, hoặc thành công nhưng không may là nó không còn giá trị cao. Giống như ta thành công trong việc ném một viên bi vào cái lỗ nhỏ trên cửa sổ sau hàng ngàn lần thất bại, thì thành công đó cũng chẳng có tý tính trọng yếu và giá trị gì trong xã hội, và hiện tại chẳng có thằng điên nào lấy việc thành công trong việc ném viên bi ấy để khoe khoang " ta đây là người thành công trong cuộc sống ", nếu như may mắn một ngày nào đó trong tương lai xã hội ra giải thưởng danh giá hay thuê lương cao với người ném bi qua cửa sổ ấy, thì người đó có lẽ sẽ là thành công đúng nghĩa. Nhưng nó có thể đến thì cũng có thể đi mà. Trong trường hợp thành công đúng nghĩa nó bị mất giá trị, ta chỉ còn có thể dùng từ " thật không may ", chứ tao biết ai cũng đã nỗ lực hết mình rồi, sao có thể trách bản thân được.
Có những vị trí trọng yếu cố định trong xã hội, chỉ cần ta leo lên được là có thể thành công đúng nghĩa mà khỏi lo nó mất giá trị. Nhưng nó có số lượng hữu hạn, may mắn cũng góp phần một tý nhưng mổ xẻ thì lại dày ra thêm nữa, tao viết mệt lắm r.
Như vậy sự may mắn nó quan hệ đến cái gọi là " thành công đúng nghĩa ", có những khi không có may mắn thì thành công cũng như không, có những khi không còn may mắn thì thành công đúng nghĩa cũng sẽ trôi qua và lại trở thành như không.

Quay lại đề bài thì hiện tại tao thấy mình khổ quá, tao cần xin tụi mày. Tao cũng có công việc, cũng nỗ lực và có thể làm mọi thứ chứ không còn như thằng nhóc 15 tuổi năm ấy. Nhưng thành thành công đúng nghĩa mãi không đến, ai cho tao xin chút lời chúc may mắn để tao có thể sớm nhận được may mắn và thành công hay không?
Tuy không thành công nhưng không chết được, chỉ cần biết cố gắng thì mọi việc đều có thể làm được, đủ sống tốt như hàng tỷ người khác là điều bình thường. Không có gì phải tuyệt vọng, không may mắn cũng không có nghĩa là chết, còn cố gắng là còn sống. Xin chân thành gửi lời cảm ơn tha thiết đến những tml dành kiên nhẫn đọc bài viết nhảm lồn, cẩu thả này.
Vl. Hqua mày chửi Nhị Gia, bây giờ mày lại đi ăn xin.
 
Tao không có bệnh tật gì nặng trong cơ thể, chỉ bị trĩ nhẹ và đau dạ dày do ăn uống thất thường, từng làm việc xuyên đêm, rối loạn giấc ngủ kinh niên cũng vì lịch trình làm việc không cố định.
Sơ qua về tao thì năm 15 tuổi đã thử làm công việc kiếm tiền đầu tiên cho bằng bạn bè, tuổi đó chẳng có cty nào nhận, tao may mắn xin được làm sales bán hàng trôi nổi ngoài chợ, bán mì ly hiệu gì quên mất rồi. Lần đầu tiên làm việc tao đã làm khá tốt, chắc do may mắn, cầm túi mì vài chục ly đi ra được 40mét đã bán hết rồi. Khi quay trở lại quầy để lấy hàng tiếp, tao được chị chủ khen nức nở rồi chị dùng khăn lau mồ hôi giúp, tao rất ấn tượng hành động đó của chị. Nhưng công việc này nó không duy trì lâu, người ta chạy đi tỉnh này tỉnh khác bán chứ không cố định, rồi sau đó tao cũng phải tìm việc khác để làm. Nhưng tao xem cả hành trình làm sales đó là thành công đầu đời của mình, vì tao được trả lương cao nhất trong nhóm hơn 20 người đồng nghiệp.
Sau cùng ở cái năm 15 tuổi đó tao kiếm được thêm một việc là phụ bếp, lên mạng tìm được họ tuyển. Tao đi làm được 2 ngày, nhưng chả làm được mẹ gì cả, con cá sống cũng không dám động vào, không dám giết con cá sống thì làm bếp nỗi gì. Còn nhớ là cuối đêm đó khi xin nghỉ, tao được chị chủ quán đó dạy nhiều điều. Tao lấy lý do là mình không hợp với nghề này nên xin được nghỉ, dù biết anh đầu bếp ( là chồng chị chủ quán ) đã tận tình hỗ trợ dạy bảo hết mình. Chị ấy bảo trên đời này không có công việc nào là không thích hợp với mình cả, chỉ cần mình quyết tâm là được, mỗi một ngành nghề đều có đầy đủ loại người như nhau chứ trên thế giới này không có nghề nào là dành riêng cho ai. Nói chung là lời chị nói làm cho một đứa trẻ 15 tuổi phải chiến tranh tâm lý rất dữ, tao không phản đối chị. Cuối cùng tao nói lời cảm ơn với chị vì sự tận tình của nhà chị, kèm theo lời xin lỗi sau cùng vì tao đã không thể cố gắng nên để phụ lòng chị. Đó là lần đầu tiên tao vừa nói cảm ơn, vừa nói xin lỗi với cùng một người, công nhận ra xã hội tiếp xúc với người lạ nó cho ta nhiều cảm giác khó tìm được khi ở trong nhà. Tao xem đó là thất bại đầu đời của tao.
Mà sau cùng khi trở về nhà, tao cũng đã nói lời cảm ơn và xin lỗi với cha mẹ của tao.

Không phải ai cũng có phúc được công nhận hai chữ thành công, nhưng nếu cố gắng thì đúng là như chị chủ quán kia nói, là không có việc gì không làm được cả. Người không thành công thiếu cha gì, nhưng dân số có giảm đâu. Mà thực tế cái gọi là " không thành công " dưới góc nhìn khác có thể là vầy ;
Không thành công là vì ta lầm lẫn giữa một " thành công có giá trị cao ", và một " thành công có giá trị thấp ". Ở đây, tao nghĩ xã hội này chấp nhận xem cái thành công giá trị cao là thành công đúng nghĩa. Như vậy nói chính xác chúng ta ai cũng có thể đã từng thành công, nhưng thành công đúng nghĩa thì không phải ai cũng có được. Ta cần một yếu tố là may mắn.
Thành công cần sự cố gắng, nỗ lực, kiên trì, và kiến thức kinh nghiệm các kiểu..vv nhưng phải kèm theo một yếu tố quan trọng nữa đó là sự may mắn. Nếu không may mắn thì thành công nó có thể đến rồi trôi đi rất nhanh không thể giữ được, giống như tao bị mất sự thành công trong công việc sales vì tao không có cơ hội được đi với họ, hoặc thành công nhưng không may là nó không còn giá trị cao. Giống như ta thành công trong việc ném một viên bi vào cái lỗ nhỏ trên cửa sổ sau hàng ngàn lần thất bại, thì thành công đó cũng chẳng có tý tính trọng yếu và giá trị gì trong xã hội, và hiện tại chẳng có thằng điên nào lấy việc thành công trong việc ném viên bi ấy để khoe khoang " ta đây là người thành công trong cuộc sống ", nếu như may mắn một ngày nào đó trong tương lai xã hội ra giải thưởng danh giá hay thuê lương cao với người ném bi qua cửa sổ ấy, thì người đó có lẽ sẽ là thành công đúng nghĩa. Nhưng nó có thể đến thì cũng có thể đi mà. Trong trường hợp thành công đúng nghĩa nó bị mất giá trị, ta chỉ còn có thể dùng từ " thật không may ", chứ tao biết ai cũng đã nỗ lực hết mình rồi, sao có thể trách bản thân được.
Có những vị trí trọng yếu cố định trong xã hội, chỉ cần ta leo lên được là có thể thành công đúng nghĩa mà khỏi lo nó mất giá trị. Nhưng nó có số lượng hữu hạn, may mắn cũng góp phần một tý nhưng mổ xẻ thì lại dày ra thêm nữa, tao viết mệt lắm r.
Như vậy sự may mắn nó quan hệ đến cái gọi là " thành công đúng nghĩa ", có những khi không có may mắn thì thành công cũng như không, có những khi không còn may mắn thì thành công đúng nghĩa cũng sẽ trôi qua và lại trở thành như không.

Quay lại đề bài thì hiện tại tao thấy mình khổ quá, tao cần xin tụi mày. Tao cũng có công việc, cũng nỗ lực và có thể làm mọi thứ chứ không còn như thằng nhóc 15 tuổi năm ấy. Nhưng thành thành công đúng nghĩa mãi không đến, ai cho tao xin chút lời chúc may mắn để tao có thể sớm nhận được may mắn và thành công hay không?
Tuy không thành công nhưng không chết được, chỉ cần biết cố gắng thì mọi việc đều có thể làm được, đủ sống tốt như hàng tỷ người khác là điều bình thường. Không có gì phải tuyệt vọng, không may mắn cũng không có nghĩa là chết, còn cố gắng là còn sống. Xin chân thành gửi lời cảm ơn tha thiết đến những tml dành kiên nhẫn đọc bài viết nhảm lồn, cẩu thả này.
Sao hôm rồi khoe có 🔫🔫🔫
 
Tao không có bệnh tật gì nặng trong cơ thể, chỉ bị trĩ nhẹ và đau dạ dày do ăn uống thất thường, từng làm việc xuyên đêm, rối loạn giấc ngủ kinh niên cũng vì lịch trình làm việc không cố định.
Sơ qua về tao thì năm 15 tuổi đã thử làm công việc kiếm tiền đầu tiên cho bằng bạn bè, tuổi đó chẳng có cty nào nhận, tao may mắn xin được làm sales bán hàng trôi nổi ngoài chợ, bán mì ly hiệu gì quên mất rồi. Lần đầu tiên làm việc tao đã làm khá tốt, chắc do may mắn, cầm túi mì vài chục ly đi ra được 40mét đã bán hết rồi. Khi quay trở lại quầy để lấy hàng tiếp, tao được chị chủ khen nức nở rồi chị dùng khăn lau mồ hôi giúp, tao rất ấn tượng hành động đó của chị. Nhưng công việc này nó không duy trì lâu, người ta chạy đi tỉnh này tỉnh khác bán chứ không cố định, rồi sau đó tao cũng phải tìm việc khác để làm. Nhưng tao xem cả hành trình làm sales đó là thành công đầu đời của mình, vì tao được trả lương cao nhất trong nhóm hơn 20 người đồng nghiệp.
Sau cùng ở cái năm 15 tuổi đó tao kiếm được thêm một việc là phụ bếp, lên mạng tìm được họ tuyển. Tao đi làm được 2 ngày, nhưng chả làm được mẹ gì cả, con cá sống cũng không dám động vào, không dám giết con cá sống thì làm bếp nỗi gì. Còn nhớ là cuối đêm đó khi xin nghỉ, tao được chị chủ quán đó dạy nhiều điều. Tao lấy lý do là mình không hợp với nghề này nên xin được nghỉ, dù biết anh đầu bếp ( là chồng chị chủ quán ) đã tận tình hỗ trợ dạy bảo hết mình. Chị ấy bảo trên đời này không có công việc nào là không thích hợp với mình cả, chỉ cần mình quyết tâm là được, mỗi một ngành nghề đều có đầy đủ loại người như nhau chứ trên thế giới này không có nghề nào là dành riêng cho ai. Nói chung là lời chị nói làm cho một đứa trẻ 15 tuổi phải chiến tranh tâm lý rất dữ, tao không phản đối chị. Cuối cùng tao nói lời cảm ơn với chị vì sự tận tình của nhà chị, kèm theo lời xin lỗi sau cùng vì tao đã không thể cố gắng nên để phụ lòng chị. Đó là lần đầu tiên tao vừa nói cảm ơn, vừa nói xin lỗi với cùng một người, công nhận ra xã hội tiếp xúc với người lạ nó cho ta nhiều cảm giác khó tìm được khi ở trong nhà. Tao xem đó là thất bại đầu đời của tao.
Mà sau cùng khi trở về nhà, tao cũng đã nói lời cảm ơn và xin lỗi với cha mẹ của tao.

Không phải ai cũng có phúc được công nhận hai chữ thành công, nhưng nếu cố gắng thì đúng là như chị chủ quán kia nói, là không có việc gì không làm được cả. Người không thành công thiếu cha gì, nhưng dân số có giảm đâu. Mà thực tế cái gọi là " không thành công " dưới góc nhìn khác có thể là vầy ;
Không thành công là vì ta lầm lẫn giữa một " thành công có giá trị cao ", và một " thành công có giá trị thấp ". Ở đây, tao nghĩ xã hội này chấp nhận xem cái thành công giá trị cao là thành công đúng nghĩa. Như vậy nói chính xác chúng ta ai cũng có thể đã từng thành công, nhưng thành công đúng nghĩa thì không phải ai cũng có được. Ta cần một yếu tố là may mắn.
Thành công cần sự cố gắng, nỗ lực, kiên trì, và kiến thức kinh nghiệm các kiểu..vv nhưng phải kèm theo một yếu tố quan trọng nữa đó là sự may mắn. Nếu không may mắn thì thành công nó có thể đến rồi trôi đi rất nhanh không thể giữ được, giống như tao bị mất sự thành công trong công việc sales vì tao không có cơ hội được đi với họ, hoặc thành công nhưng không may là nó không còn giá trị cao. Giống như ta thành công trong việc ném một viên bi vào cái lỗ nhỏ trên cửa sổ sau hàng ngàn lần thất bại, thì thành công đó cũng chẳng có tý tính trọng yếu và giá trị gì trong xã hội, và hiện tại chẳng có thằng điên nào lấy việc thành công trong việc ném viên bi ấy để khoe khoang " ta đây là người thành công trong cuộc sống ", nếu như may mắn một ngày nào đó trong tương lai xã hội ra giải thưởng danh giá hay thuê lương cao với người ném bi qua cửa sổ ấy, thì người đó có lẽ sẽ là thành công đúng nghĩa. Nhưng nó có thể đến thì cũng có thể đi mà. Trong trường hợp thành công đúng nghĩa nó bị mất giá trị, ta chỉ còn có thể dùng từ " thật không may ", chứ tao biết ai cũng đã nỗ lực hết mình rồi, sao có thể trách bản thân được.
Có những vị trí trọng yếu cố định trong xã hội, chỉ cần ta leo lên được là có thể thành công đúng nghĩa mà khỏi lo nó mất giá trị. Nhưng nó có số lượng hữu hạn, may mắn cũng góp phần một tý nhưng mổ xẻ thì lại dày ra thêm nữa, tao viết mệt lắm r.
Như vậy sự may mắn nó quan hệ đến cái gọi là " thành công đúng nghĩa ", có những khi không có may mắn thì thành công cũng như không, có những khi không còn may mắn thì thành công đúng nghĩa cũng sẽ trôi qua và lại trở thành như không.

Quay lại đề bài thì hiện tại tao thấy mình khổ quá, tao cần xin tụi mày. Tao cũng có công việc, cũng nỗ lực và có thể làm mọi thứ chứ không còn như thằng nhóc 15 tuổi năm ấy. Nhưng thành thành công đúng nghĩa mãi không đến, ai cho tao xin chút lời chúc may mắn để tao có thể sớm nhận được may mắn và thành công hay không?
Tuy không thành công nhưng không chết được, chỉ cần biết cố gắng thì mọi việc đều có thể làm được, đủ sống tốt như hàng tỷ người khác là điều bình thường. Không có gì phải tuyệt vọng, không may mắn cũng không có nghĩa là chết, còn cố gắng là còn sống. Xin chân thành gửi lời cảm ơn tha thiết đến những tml dành kiên nhẫn đọc bài viết nhảm lồn, cẩu thả này.
m viết hay hơn tau cmnr
tau nể
 
Bài viết sâu sắc, cách viết này không giống damlolol cho lắm. Nhưng sao cũng đc, cứ tự tin vào bản thân là được.
Mỗi lần đọc còm của em chim anh cứ dựng đứng lên.
Ước gì em không còm nữa để con chim anh được yên
Cứ nghĩ đến đằng sau bàn phím ấy là một cô gái xinh đẹp, vú trắng như tuyết, Lồn hồng như hoa đào, là đũng quần anh căng lên bục cả cúc
Em làm cho @Vài ngày sau mê mệt, anh cũng mệt mỏi vì ảo dâm tinh thần
Vào xam đọc tin chút mà khổ quá, hỡi thần venus
 
Mỗi lần đọc còm của em chim anh cứ dựng đứng lên.
Ước gì em không còm nữa để con chim anh được yên
Cứ nghĩ đến đằng sau bàn phím ấy là một cô gái xinh đẹp, vú trắng như tuyết, lồn hồng như hoa đào, là đũng quần anh căng lên bục cả cúc
Vào xam đọc tin chút mà khổ quá, hỡi thần venus
Dâm thế
 
Tao không có bệnh tật gì nặng trong cơ thể, chỉ bị trĩ nhẹ và đau dạ dày do ăn uống thất thường, từng làm việc xuyên đêm, rối loạn giấc ngủ kinh niên cũng vì lịch trình làm việc không cố định.
Sơ qua về tao thì năm 15 tuổi đã thử làm công việc kiếm tiền đầu tiên cho bằng bạn bè, tuổi đó chẳng có cty nào nhận, tao may mắn xin được làm sales bán hàng trôi nổi ngoài chợ, bán mì ly hiệu gì quên mất rồi. Lần đầu tiên làm việc tao đã làm khá tốt, chắc do may mắn, cầm túi mì vài chục ly đi ra được 40mét đã bán hết rồi. Khi quay trở lại quầy để lấy hàng tiếp, tao được chị chủ khen nức nở rồi chị dùng khăn lau mồ hôi giúp, tao rất ấn tượng hành động đó của chị. Nhưng công việc này nó không duy trì lâu, người ta chạy đi tỉnh này tỉnh khác bán chứ không cố định, rồi sau đó tao cũng phải tìm việc khác để làm. Nhưng tao xem cả hành trình làm sales đó là thành công đầu đời của mình, vì tao được trả lương cao nhất trong nhóm hơn 20 người đồng nghiệp.
Sau cùng ở cái năm 15 tuổi đó tao kiếm được thêm một việc là phụ bếp, lên mạng tìm được họ tuyển. Tao đi làm được 2 ngày, nhưng chả làm được mẹ gì cả, con cá sống cũng không dám động vào, không dám giết con cá sống thì làm bếp nỗi gì. Còn nhớ là cuối đêm đó khi xin nghỉ, tao được chị chủ quán đó dạy nhiều điều. Tao lấy lý do là mình không hợp với nghề này nên xin được nghỉ, dù biết anh đầu bếp ( là chồng chị chủ quán ) đã tận tình hỗ trợ dạy bảo hết mình. Chị ấy bảo trên đời này không có công việc nào là không thích hợp với mình cả, chỉ cần mình quyết tâm là được, mỗi một ngành nghề đều có đầy đủ loại người như nhau chứ trên thế giới này không có nghề nào là dành riêng cho ai. Nói chung là lời chị nói làm cho một đứa trẻ 15 tuổi phải chiến tranh tâm lý rất dữ, tao không phản đối chị. Cuối cùng tao nói lời cảm ơn với chị vì sự tận tình của nhà chị, kèm theo lời xin lỗi sau cùng vì tao đã không thể cố gắng nên để phụ lòng chị. Đó là lần đầu tiên tao vừa nói cảm ơn, vừa nói xin lỗi với cùng một người, công nhận ra xã hội tiếp xúc với người lạ nó cho ta nhiều cảm giác khó tìm được khi ở trong nhà. Tao xem đó là thất bại đầu đời của tao.
Mà sau cùng khi trở về nhà, tao cũng đã nói lời cảm ơn và xin lỗi với cha mẹ của tao.

Không phải ai cũng có phúc được công nhận hai chữ thành công, nhưng nếu cố gắng thì đúng là như chị chủ quán kia nói, là không có việc gì không làm được cả. Người không thành công thiếu cha gì, nhưng dân số có giảm đâu. Mà thực tế cái gọi là " không thành công " dưới góc nhìn khác có thể là vầy ;
Không thành công là vì ta lầm lẫn giữa một " thành công có giá trị cao ", và một " thành công có giá trị thấp ". Ở đây, tao nghĩ xã hội này chấp nhận xem cái thành công giá trị cao là thành công đúng nghĩa. Như vậy nói chính xác chúng ta ai cũng có thể đã từng thành công, nhưng thành công đúng nghĩa thì không phải ai cũng có được. Ta cần một yếu tố là may mắn.
Thành công cần sự cố gắng, nỗ lực, kiên trì, và kiến thức kinh nghiệm các kiểu..vv nhưng phải kèm theo một yếu tố quan trọng nữa đó là sự may mắn. Nếu không may mắn thì thành công nó có thể đến rồi trôi đi rất nhanh không thể giữ được, giống như tao bị mất sự thành công trong công việc sales vì tao không có cơ hội được đi với họ, hoặc thành công nhưng không may là nó không còn giá trị cao. Giống như ta thành công trong việc ném một viên bi vào cái lỗ nhỏ trên cửa sổ sau hàng ngàn lần thất bại, thì thành công đó cũng chẳng có tý tính trọng yếu và giá trị gì trong xã hội, và hiện tại chẳng có thằng điên nào lấy việc thành công trong việc ném viên bi ấy để khoe khoang " ta đây là người thành công trong cuộc sống ", nếu như may mắn một ngày nào đó trong tương lai xã hội ra giải thưởng danh giá hay thuê lương cao với người ném bi qua cửa sổ ấy, thì người đó có lẽ sẽ là thành công đúng nghĩa. Nhưng nó có thể đến thì cũng có thể đi mà. Trong trường hợp thành công đúng nghĩa nó bị mất giá trị, ta chỉ còn có thể dùng từ " thật không may ", chứ tao biết ai cũng đã nỗ lực hết mình rồi, sao có thể trách bản thân được.
Có những vị trí trọng yếu cố định trong xã hội, chỉ cần ta leo lên được là có thể thành công đúng nghĩa mà khỏi lo nó mất giá trị. Nhưng nó có số lượng hữu hạn, may mắn cũng góp phần một tý nhưng mổ xẻ thì lại dày ra thêm nữa, tao viết mệt lắm r.
Như vậy sự may mắn nó quan hệ đến cái gọi là " thành công đúng nghĩa ", có những khi không có may mắn thì thành công cũng như không, có những khi không còn may mắn thì thành công đúng nghĩa cũng sẽ trôi qua và lại trở thành như không.

Quay lại đề bài thì hiện tại tao thấy mình khổ quá, tao cần xin tụi mày. Tao cũng có công việc, cũng nỗ lực và có thể làm mọi thứ chứ không còn như thằng nhóc 15 tuổi năm ấy. Nhưng thành thành công đúng nghĩa mãi không đến, ai cho tao xin chút lời chúc may mắn để tao có thể sớm nhận được may mắn và thành công hay không?
Tuy không thành công nhưng không chết được, chỉ cần biết cố gắng thì mọi việc đều có thể làm được, đủ sống tốt như hàng tỷ người khác là điều bình thường. Không có gì phải tuyệt vọng, không may mắn cũng không có nghĩa là chết, còn cố gắng là còn sống. Xin chân thành gửi lời cảm ơn tha thiết đến những tml dành kiên nhẫn đọc bài viết nhảm lồn, cẩu thả này.
Công nghệ xin tiền mà viết dài ntn thì vứt. Ngắn gon thôi. Để stk, tên ng nhận và hồ sơ bệnh án nếu có ( bệnh án từ đời nào cũng đc, bệnh ji ko quan trọng ).
 
Top