Mạc Lão Cửu
Thị vệ độc hành
đắt quá anh, trăm triệu bằng lương em làm năm rưỡiBảo mày chuyển khoản 100 củ tao tặng mày và gia đình 1 nàng dâu thì lại phân vân.
đắt quá anh, trăm triệu bằng lương em làm năm rưỡiBảo mày chuyển khoản 100 củ tao tặng mày và gia đình 1 nàng dâu thì lại phân vân.
Cửa hàng chúng tôi vẫn luôn có chính sách trả góp thưa quý khách.đắt quá anh, trăm triệu bằng lương em làm năm rưỡi![]()
trả góp trong vòng 50 năm thì chốt luônCửa hàng chúng tôi vẫn luôn có chính sách trả góp thưa quý khách.
Thanh xuân như 1 tách tràtrả góp trong vòng 50 năm thì chốt luôn![]()
Cho 5k thì 2k mua kẹo loè gái, 3k ăn búnThế là nhà ngon lành cành đào r đấy, ở quê thời đấy 3k - 5k là ăn hết cái quầy ăn hàng ở trường rồi
Chuẩn luôn tml, t đang chơi trên nàySâu chít đấy ông ah. Không phải tằm đâu. Nhìn mâm cơm này tao đoán vùng cao tây bắc.
Phương án 2Sinh ra ở làng quê, lớn lên trong thiếu thốn vật chất nên thưở nhỏ tao cực kì thèm ăn. Thời của tao đã được ăn cơm gạo trắng, không còn phải trộn bo bo hay khoai như các anh chị lớn, nhưng nhà tao cũng không có gì ngoài cơm.
Thuở nhỏ, niềm vui của tao mỗi buổi sáng là chờ mẹ đi chợ về, thấy mẹ từ xa tao đã chạy ra đón, xách giỏ xách vào. Chẳng phải giỏ xách nặng nề gì, mà tao không thể chờ đợi thêm để nghía vào trong ấy có gì, một ít trái cây, một cái bánh ú hay chỉ là một gói mì tôm cũng làm tao vui sướng vì tao chán ngấy món cơm chan nước mắm mỗi sáng.
Giờ mẹ đã già còn tao đi làm xa, mẹ cũng mong tao về thường xuyên như khi nhỏ tao mong mẹ đi chợ về. Mẹ chẳng cần bánh trái, đồ ăn, mẹ chỉ cần mang về đứa con dâu.
Mang chàng dâu về cho mẹPhương án 2
Gout gout
giống mẹ đi chợ về hồi xưa, đứa con dâu được để trong giỏ, gói kỹSinh ra ở làng quê, lớn lên trong thiếu thốn vật chất nên thưở nhỏ tao cực kì thèm ăn. Thời của tao đã được ăn cơm gạo trắng, không còn phải trộn bo bo hay khoai như các anh chị lớn, nhưng nhà tao cũng không có gì ngoài cơm.
Thuở nhỏ, niềm vui của tao mỗi buổi sáng là chờ mẹ đi chợ về, thấy mẹ từ xa tao đã chạy ra đón, xách giỏ xách vào. Chẳng phải giỏ xách nặng nề gì, mà tao không thể chờ đợi thêm để nghía vào trong ấy có gì, một ít trái cây, một cái bánh ú hay chỉ là một gói mì tôm cũng làm tao vui sướng vì tao chán ngấy món cơm chan nước mắm mỗi sáng.
Giờ mẹ đã già còn tao đi làm xa, mẹ cũng mong tao về thường xuyên như khi nhỏ tao mong mẹ đi chợ về. Mẹ chẳng cần bánh trái, đồ ăn, mẹ chỉ cần mang về đứa con dâu.
HaySinh ra ở làng quê, lớn lên trong thiếu thốn vật chất nên thưở nhỏ tao cực kì thèm ăn. Thời của tao đã được ăn cơm gạo trắng, không còn phải trộn bo bo hay khoai như các anh chị lớn, nhưng nhà tao cũng không có gì ngoài cơm.
Thuở nhỏ, niềm vui của tao mỗi buổi sáng là chờ mẹ đi chợ về, thấy mẹ từ xa tao đã chạy ra đón, xách giỏ xách vào. Chẳng phải giỏ xách nặng nề gì, mà tao không thể chờ đợi thêm để nghía vào trong ấy có gì, một ít trái cây, một cái bánh ú hay chỉ là một gói mì tôm cũng làm tao vui sướng vì tao chán ngấy món cơm chan nước mắm mỗi sáng.
Giờ mẹ đã già còn tao đi làm xa, mẹ cũng mong tao về thường xuyên như khi nhỏ tao mong mẹ đi chợ về. Mẹ chẳng cần bánh trái, đồ ăn, mẹ chỉ cần mang về đứa con dâu.