TRƯỜNG CAN HÀNH
Nhớ ngày nao thiếp còn thơ dại,
Trước cổng nhà đang hái hoa chơi.
Ngựa tre chàng cưỡi đến nơi,
Đùa vui tung những trái mơ quanh giường.
Chàng và thiếp, người Trường Can cả,
Vẫn chơi chung đâu há ngại ngùng.
Mười bốn tuổi, thiếp lấy chồng,
Mặt hoa bỡ ngỡ thẹn thùng vẻ xinh.
Quay vào vách làm thinh không nói,
Chàng gọi hoài, mặc gọi, chẳng thưa.
Mười lăm tuổi, hết thẹn thùa,
Nguyện cùng kết tóc xe tơ trọn đời.
Lòng chung thuỷ nhớ người họ Vỹ,
Đá vọng phu nào nghĩ tới mình.
Thiếp mười sáu, chàng đăng trình,
Cồ Đình, Diễm Dự viễn hành đôi nơi.
Tháng năm nước ngập trời ngập đất,
Làm sao lên? chẳng biết làm sao.
Đau thương tiếng vượn kêu gào,
Cổng nhà mất dấu chân, rêu xanh rì.
Rêu cứ mọc, quét đi không hết,
Gió mùa thu, lá chết rụng đầy.
Tháng tám, bươm bướm vàng bay,
Sóng đôi trên cỏ vườn Tây rập rờn.
Nhìn cảnh ấy thiếp hờn thiếp tủi,
Dung nhan tàn khi tuổi xuân xanh.
Chàng ơi có thấu ngọn ngành,
Khi nào chàng xuống đến thành Tam Ba.
Vì chàng, nào ngại đường xa,
Thiếp xin đến Trường Phong Sa đón chồng.
Đọc hết bài thơ Trường Can Hành của Lý Bạch mà vẫn chưa thấy "Mai xanh" đâu. Chỉ mới thấy "Ngựa trúc" thôi ah.