Ai lựa chọn cho mình?

foodandrink001

Khổ vì lồn
Vietnam
Có câu: Chọn vợ, chọn chồng, nhưng không chọn được cha mẹ sinh ra mình.

Có đứa trẻ sinh ra đả có tất cả mọi thứ trên đời, có đứa có răng, có tóc, còn biết nói chuyện. Đứa thì bệnh hiểm nghèo, tật nguyền bẩm sinh, gia cảnh bần hàn, xã hội bỏ quên vv.

Có câu: Cha mẹ sinh con trời sinh tánh.

Con ai mà chẳng dạy, 1 chùm nho có trái chua, trái ngọt. Đâu phải có dạy thì 100% nó sẻ nghe lời đâu, có đứa dù dạy thế nào nó cũng nghịch, nó cứ mãi ăn chơi, không nghe lời, vv

Có câu: Tử sinh hữu mệnh , phú quý tại thiên.

Có ông ở đắt Lắk nằm trong nhà mùng 3 tết mà xe tải đụng chết biết nói gì? Chờ đèn xanh đèn đỏ xe công mắt thắng tông chết rần chục người? Hay mới đây đang chạy xe bị ông can kiêu dừng xe ở sau nó đụng tới chết biết làm sao?. Có đứa ở quê khờ khờ tự dưng đi làm thì công việc hanh thông càng ngày càng khá, có đứa làm chung mà cái gì cũng dở tự dưng được đề bạc lên chức, có đứa cũng chả cần làm gì cha mẹ nó lo cho nó làm giám đốc, tiền ăn chơi cả đời không hết. Vv.

Có câu: Thiện ác không báo càn khôn hữu tư.

Báo đài rần đây thì nhiều rồi mình không kể chi tiết, chỉ nói là đến ngày đến giờ thì phải trả thôi, có người thì thân bại danh liệt, tội đồ dân tộc, có người thì bệnh lạ chết, tự tử vv. Cái gì đến thì phải đến thôi, chỉ là chưa đến thời điểm. Vv.

Có câu: Người tính không bằng trời tính.

Ví dụ này có rất nhiều , từ những chuyện có thật trong lịch sử đến hàng xóm kể lại vv. Chỉ nói ai đọc được thì hãy thử nghĩ xem xem có phải có nhiều chuyện mình tính không lọt nước mà cứ vẫn có chuyện ngoài ý muốn xảy ra vv, có phải là vậy không?

Có câu: ghét của nào trời cho của đó.

Cái này ví dụ cũng có rất nhiều nên cũng không nói, chỉ như trên hãy thử nghĩ xem xem có phải là vậy không? Đâu phải cái gì muốn là được đâu, nghĩ là được đâu. Hay như câu"giang hồ thân bất do kỷ' đây phải chuyện gì cũng do mình muốn hay không muốn là không xảy ra đâu, có phải hong?..

Trên thế giới có hơn 8tỷ người, không phải ai cũng có tôn giáo, cũng có chuẩn mực đạo đức giống nhau, cũng có 1 cái nhìn khách quan với mọi sự vật. Nên là cái gì mình cũng phải kỷ lưỡng quan sát, nghi vấn, nhìn từ nhiều góc độ thì mới biết được là thật là tốt hay xấu, đúng hay sai thì lúc đó mới thật đúng là con người của mình mang cá tính, tư duy, tự ngã mà không phải là bị tiêm nhiễm những thứ giáo dục cố hóa khả năng suy luận, lô gic của bản thân.
Điều là thể hội của ta.
 
Sửa lần cuối:
t nghĩ đời giống như ván bài. m đc chia ra bài xấu hay đẹp thì vẫn phải chơi và tận dụng mọi khả năng để nâng cao phần thắng. vẫn ấn tượng cảnh lão white cầm bài đen ăn thằng e rể cầm 2 cây át => bài xấu vẫn thắng vì táo bạo (breaking bad)
 
t nghĩ đời giống như ván bài. m đc chia ra bài xấu hay đẹp thì vẫn phải chơi và tận dụng mọi khả năng để nâng cao phần thắng. vẫn ấn tượng cảnh lão white cầm bài đen ăn thằng e rể cầm 2 cây át => bài xấu vẫn thắng vì táo bạo (breaking bad)
Nếu xem như ván bài thì nó sẻ như thế này. Tao lấy ví dụ, bài xấu thì đánh bài bằng tâm lý, liều, tạo cảm giác áp bách cho đối phương. Nếu mầy ăn thì nó lại nhiều lên, thua thì không còn gì cả, mà đời thì lại khác , 1 quyết định đúng đắn, đúng đắn ở đây tao đặc định là đúng khi đầu tư mua đắt đi, thì sao 1 thời gian nó sinh lời, và ngược lại. Nhìn sơ qua thì nó cũng như cờ bạc có phải không? Vì mầy nhìn góc độ đứng ở đây, nên nó chỉ là ăn và thua, nhiều tiền và ích tiền. Tao lại lấy ví dụ ở góc độ khác 1 tí.
Ví như chuyện gia đình, mầy quyết định yêu 1 đứa con gái mầy thấy tốt, mà gia đình lại không chụi, mầy lại quyết định không nghe gia đình mà vẵn lấy nó. Ok vấn để nẩy sinh, lúc đầu thì khá tốt 2 vợ chồng sống ngon lành, như gia đình 2 bên không vừa lòng, cha mẹ 2 bên điều ghét 2 đứa mầy, 2 đứa mầy bị áp lực tinh thần về gia đình, hàng xóm dị nghị nửa, bạn bè nửa. Nhưng 2 đứa chả thấy sao vẫn sống tốt, ok mầy thấy đây là quyết định đúng đắn trong cuộc đời. Nhưng tao nói chuyện đẹp chỉ có trong truyện cổ tích, công việc tốt thì 2 đứa vẵn tốt, công việc không tốt rồi thế nào, áp lực lên cao rồi thế nào, giờ 2 đứa vì yêu nhau cạch mặt gia đình rồi nếu lở dở tính sao? Vợ nơ ngoại tình tính sao? Con cái không có ông bà châm tính sao? Tiền nong lặt vặt tính sao? Rất rất nhiều vắn đề phát sinh. Nó là 1 góc độ khác, như tao nói không có chuyện đẹp như truyện cổ tích đâu, thời bây giờ chuyện đó đầy rẩy, xã hội đả đến bước này trách ai đây?
Nói chung mầy nhìn góc độ cũng rất chuẩn nhưng cần bổ sung, con người nên xét về Tình, Tinh Thần vv, chứ tiền và tiền tao nói nó quá đơn giản. Có câu"chuyện gì dùng tiền giải quyết được thì nó không kà vấn đề" tiền đâu có giải quyết được đạo đức, tinh thần, nhân luân đâu? Nó chỉ là 1 thứ công cụ để giao dịch thôi.
Điều là thể hội của ta.
 
Nếu xem như ván bài thì nó sẻ như thế này. Tao lấy ví dụ, bài xấu thì đánh bài bằng tâm lý, liều, tạo cảm giác áp bách cho đối phương. Nếu mầy ăn thì nó lại nhiều lên, thua thì không còn gì cả, mà đời thì lại khác , 1 quyết định đúng đắn, đúng đắn ở đây tao đặc định là đúng khi đầu tư mua đắt đi, thì sao 1 thời gian nó sinh lời, và ngược lại. Nhìn sơ qua thì nó cũng như cờ bạc có phải không? Vì mầy nhìn góc độ đứng ở đây, nên nó chỉ là ăn và thua, nhiều tiền và ích tiền. Tao lại lấy ví dụ ở góc độ khác 1 tí.
Ví như chuyện gia đình, mầy quyết định yêu 1 đứa con gái mầy thấy tốt, mà gia đình lại không chụi, mầy lại quyết định không nghe gia đình mà vẵn lấy nó. Ok vấn để nẩy sinh, lúc đầu thì khá tốt 2 vợ chồng sống ngon lành, như gia đình 2 bên không vừa lòng, cha mẹ 2 bên điều ghét 2 đứa mầy, 2 đứa mầy bị áp lực tinh thần về gia đình, hàng xóm dị nghị nửa, bạn bè nửa. Nhưng 2 đứa chả thấy sao vẫn sống tốt, ok mầy thấy đây là quyết định đúng đắn trong cuộc đời. Nhưng tao nói chuyện đẹp chỉ có trong truyện cổ tích, công việc tốt thì 2 đứa vẵn tốt, công việc không tốt rồi thế nào, áp lực lên cao rồi thế nào, giờ 2 đứa vì yêu nhau cạch mặt gia đình rồi nếu lở dở tính sao? Vợ nơ ngoại tình tính sao? Con cái không có ông bà châm tính sao? Tiền nong lặt vặt tính sao? Rất rất nhiều vắn đề phát sinh. Nó là 1 góc độ khác, như tao nói không có chuyện đẹp như truyện cổ tích đâu, thời bây giờ chuyện đó đầy rẩy, xã hội đả đến bước này trách ai đây?
Nói chung mầy nhìn góc độ cũng rất chuẩn nhưng cần bổ sung, con người nên xét về Tình, Tinh Thần vv, chứ tiền và tiền tao nói nó quá đơn giản. Có câu"chuyện gì dùng tiền giải quyết được thì nó không kà vấn đề" tiền đâu có giải quyết được đạo đức, tinh thần, nhân luân đâu? Nó chỉ là 1 thứ công cụ để giao dịch thôi.
Điều là thể hội của ta.
t thấy cái phần tình m đang có tư duy victim. cũng như đánh cờ hay chơi bài thôi, mọi nước đi hay quyết định của m m đều phải chịu trách nhiệm, xấu thì ntn, đẹp thì ntn. việc lấy vợ về gđ cấm cản đủ đường cũng là risk/benefit ration m phải cân nhắc từ trc và nếu mqh đấy fail thì m phải làm gì tiếp theo hay có dự phòng backup gì ko
 
t thấy cái phần tình m đang có tư duy victim. cũng như đánh cờ hay chơi bài thôi, mọi nước đi hay quyết định của m m đều phải chịu trách nhiệm, xấu thì ntn, đẹp thì ntn. việc lấy vợ về gđ cấm cản đủ đường cũng là risk/benefit ration m phải cân nhắc từ trc và nếu mqh đấy fail thì m phải làm gì tiếp theo hay có dự phòng backup gì ko
Tao thì đứng ở góc độ dùng "tâm tính" , "tình cảm" để xét vắn đề. Tao lấy ví dụ của mầy về mặt tâm tính. Mầy đánh ăn 1 ván bài khi bài mày rất xấu, rất xấu, mầy thấy hãnh diện, sung sướng, tự hào, cảm thấy thành công, thăng hoa cảm súc ví như câu được 1 con cá rất lớn vv. Thua thì ngược lại cảm thấy ủ dột, thất vọng, tiếc nuối, thậm chí là bực tức , nóng giận. Đang trong ván bài thì là căng thẳng, đắn đo, lo sợ, chờ mong, khi như ý là vui vẻ vv.

Trong ván bài, thậm chí là sau nửa thì tao nói nó chỉ là cảm giác nhất thời, có câu nói nôm na là "việc buồn khó quên, việc vui khó nhớ" nên khi mầy biết đó là trò chơi thì tâm tính nó không nặng trong đó(bỏ qua mấy người nghiện). Nên là dể , thoáng rất nhiều, ăn thì ăn, thua thì thua, không thành vấn đề. Nhưng nếu đó là về phương diện tình cảm cha mẹ, vợ chồng, con cái, bạn bè, xã hội thì sao?
Mầy quyết định chuyện gì đó mà làm gia đình mầy buồn, cha mẹ mầy khóc, hàng xóm mầy dị nghị nói lên nói xuống, tao nói áp lực lên tinh thần là rất lớn, rất lớn. Có người vì chuyện gì đó nhỏ nhoi như bị bạn bè chê không cha, không mẹ mà đau lòng, chán nãn tận bao nhiêu năm, có người chê mình nghèo tự nhiên mình thấy tuổi thân, buồn, thất bại. Có người chê mình xấu, lùn , công việc thì dở tệ, hôi vv.
Nói thì dể lấm, như nào như nào, nhưng khi tâm tính bị động chạm tới thì mới biết rỏ có câu" muốn biết người đó ra sao thì nhìn xem người đó lúc tức giận" cũng là ý vậy, khi tâm tính bị đụng chạm tới giới hạn thì con người ta không dần nổi cảm xúc "tức nước vở bờ" .
Quay lại vấn đề mầy hỏi, khi quyết định sai rồi sử lý làm sao? Tao sẻ trả lời từ góc nhìn người tu luyện. Nếu sai thì tao sẻ nhận là mình sai, không oán không hối ai hết.Nhận sai rồi thì đền bù lỗi lầm. Như trên nói thì dễ mà làm thì khó, có người rất sợ mắt Danh Dự , nhận sai, nhận lỗi đối với họ còn hơn cả chết, nên tự bản thân xem xem thôi, làm được đến đâu thì làm, con người vì Danh, Lợi, Tình mà sống bỏ đi 1 cái nào đó đi thì đó đả là người bước trên đường tu luyện rồi.
Điều là thể ngộ của ta.
 

Có thể bạn quan tâm

Top