hầm bà lằng
Cái nồi có lắp
Hôm nay, một ngày Tháng Bẩy năm 2007, ở xứ người, nôm na và huỵch toẹt là ở Xê Kỳ, văn huê là Kỳ Hoa Đất Trích, tôi kể chuyện xưa, một chuyện xẩy ra ở Mỹ Tho, và ở Sài Gòn, trong những năm 1958, 1959, 1976, 1992. Đó là vụ có tên là ĐẤU LÝ do ông NGUYỄN TRÂN, Tỉnh Trưởng Tỉnh Định Tường, tổ chức để “đấu lý” với mấy tên Việt Cộng bị Công An Cảnh Sát Quốc Gia Định Tường bắt. Trong số Việt Cộng được Ông Tỉnh Nguyễn Trân đưa từ trong Nhà Lao Tỉnh Định Tường ra Rạp Hát Thành Phố để đấu lý với ông trước công chúng, ông đấu lý với chúng xong ông sẽ thả chúng, có anh Việt Cộng Trần bạch Đằng.
Ngày xưa xa lắm tôi còn trẻ. Một sáng chủ nhật nắng vàng, trời Sài Gòn hôm ấy mùa nắng hay mùa mưa? Tôi không nhớ, chỉ nhớ sáng hôm ấy Sài Gòn trời xanh, mây trắng, nắng vàng, gió mát, người đẹp, sáu giờ sáng, tôi com-lê vét- tông ca-la-hoách, trẻ trung, tươi tỉnh, gọn gàng, sáng sủa, nhanh nhẹn, đến tòa soạn tờ báo của tôi: Nhật Báo Sàigònmới, độc giả toàn là nữ độc giả Bà Ba nhưng báo có số bán cao nhất nước. Chủ nhật báo tôi nghỉ, tôi đến tòa báo để cùng đi với bà Bút Trà, bà Chủ của tôi, xuống Mỹ Tho, tức Định Tường, dự buổi gọi là ĐẤU LÝ với VIỆT CỘNG do ông Nguyễn Trân, Tỉnh Trưởng Định Tường, tổ chức.
Có hai lý do để bà Bút Trà trong ngày chủ nhật đẹp trời ấy đi Mỹ Tho. Bà là Hội Trưởng Hội Phụ Nữ Việt Nam. Năm 1952 khi ông Nguyễn Văn Tâm làm Thủ Tướng Chính Phủ – những năm ấy ông Bút Trà thân thiết kiểu anh em kết ngãi với ông Nguyễn Văn Tâm – bà Bút Trà xin thành lập Hội Phụ Nữ Việt Nam. Lẽ ra chính phủ không được quyền cấp giấy phép cho cá nhân bà Bút Trà lập Hội với cái tên chung là Hội Phụ Nữ Việt Nam, đây chỉ là hội ái hữu riêng của bà, do bà làm Hội Trưởng suốt đời. Dường như Hội không có Nội Qui, Điều Lệ gì ráo trọi. Những năm 1960, vì đã có Hội Phụ Nữ Việt Nam của bà Bút Trà, bà Trần Lệ Xuân Ngô Đình Nhu phải lập Hội Phụ Nữ Liên Đới. Hội Phụ Nữ của bà Bút Trà do bà làm Hội Trưởng, bà mời các bà Tỉnh Trưởng Phu Nhân làm Tỉnh Hội Trưởng. Đó là một lý do làm cho bà Bút Trà hôm xưa ấy đi dự cuộc Đấu Lý ở Mỹ Tho. Nhân dịp này bà gặp bà vợ ông Tỉnh. Lý do thứ hai, trong đám Việt Cộng được đưa ra đấu lý có Văn Mạnh, anh cháu của bà Bút Trà, Văn Mạnh là nhân viên tòa báo Sàigònmới.
Bà Bút Trà có cô Kim Châu, cô con của bà, đi theo, “Đặc phái viên Nhật báo Sàigònmới” là tôi, người lái xe Huê Kỳ là ông Năm, ông em ruột của bà Bút Trà. Ông anh ruột của bà Bút Trà, thường được gọi là Ông Ba, là Sư Ông sáng lập trụ trì Chùa Tam Tông Miếu đường Cao Thắng, Sài Gòn, bà Bút Trà là bà Tư. Ông Năm, ông em ruột của bà làm tài xế cho bà.
Xe Huê Kỳ, không nhớ xe Mercury hay Chrysler, chuyển bánh trước tòa soạn Sàigonmới, đường Pham Ngũ Lão, Cửa Đông Chợ Bến Thành, lúc 7 giờ sáng, khoảng 8 giờ 30 xe đi vào thành phố Mỹ Tho. Năm ấy thanh bình, trời Nghiêu, đất Thuấn, quốc lộ vắng xe, mênh mang đồng rộng, sông dài, cò bay thẳng cánh.
Cuộc Đấu Lý được tổ chức ở Rạp Hát Thị Xã, khai mạc lúc 9 giờ sáng. Trong đám Việt Cộng có hai người tôi quen: Văn Mạnh, và anh Trần Chi Lăng, bí danh, hai anh là ký giả Sài Gòn. Tôi không nhớ khi bị bắt, anh Trần Chi Lăng là ký giả báo nào. Anh ViXi Trần bạch Đằng là một trong mấy anh ViXi cầm đầu nhóm này.
Trước khi đọc những gì tôi viết về cuộc Đấu Lý Mỹ Tho, và về anh ViXi Trần bạch Đằng, mời quí vị đọc vài đoạn viết về Trần Bạch Đằng của một người Việt ở Mỹ.
hoanghaithuy.wordpress.com
Ngày xưa xa lắm tôi còn trẻ. Một sáng chủ nhật nắng vàng, trời Sài Gòn hôm ấy mùa nắng hay mùa mưa? Tôi không nhớ, chỉ nhớ sáng hôm ấy Sài Gòn trời xanh, mây trắng, nắng vàng, gió mát, người đẹp, sáu giờ sáng, tôi com-lê vét- tông ca-la-hoách, trẻ trung, tươi tỉnh, gọn gàng, sáng sủa, nhanh nhẹn, đến tòa soạn tờ báo của tôi: Nhật Báo Sàigònmới, độc giả toàn là nữ độc giả Bà Ba nhưng báo có số bán cao nhất nước. Chủ nhật báo tôi nghỉ, tôi đến tòa báo để cùng đi với bà Bút Trà, bà Chủ của tôi, xuống Mỹ Tho, tức Định Tường, dự buổi gọi là ĐẤU LÝ với VIỆT CỘNG do ông Nguyễn Trân, Tỉnh Trưởng Định Tường, tổ chức.
Có hai lý do để bà Bút Trà trong ngày chủ nhật đẹp trời ấy đi Mỹ Tho. Bà là Hội Trưởng Hội Phụ Nữ Việt Nam. Năm 1952 khi ông Nguyễn Văn Tâm làm Thủ Tướng Chính Phủ – những năm ấy ông Bút Trà thân thiết kiểu anh em kết ngãi với ông Nguyễn Văn Tâm – bà Bút Trà xin thành lập Hội Phụ Nữ Việt Nam. Lẽ ra chính phủ không được quyền cấp giấy phép cho cá nhân bà Bút Trà lập Hội với cái tên chung là Hội Phụ Nữ Việt Nam, đây chỉ là hội ái hữu riêng của bà, do bà làm Hội Trưởng suốt đời. Dường như Hội không có Nội Qui, Điều Lệ gì ráo trọi. Những năm 1960, vì đã có Hội Phụ Nữ Việt Nam của bà Bút Trà, bà Trần Lệ Xuân Ngô Đình Nhu phải lập Hội Phụ Nữ Liên Đới. Hội Phụ Nữ của bà Bút Trà do bà làm Hội Trưởng, bà mời các bà Tỉnh Trưởng Phu Nhân làm Tỉnh Hội Trưởng. Đó là một lý do làm cho bà Bút Trà hôm xưa ấy đi dự cuộc Đấu Lý ở Mỹ Tho. Nhân dịp này bà gặp bà vợ ông Tỉnh. Lý do thứ hai, trong đám Việt Cộng được đưa ra đấu lý có Văn Mạnh, anh cháu của bà Bút Trà, Văn Mạnh là nhân viên tòa báo Sàigònmới.
Bà Bút Trà có cô Kim Châu, cô con của bà, đi theo, “Đặc phái viên Nhật báo Sàigònmới” là tôi, người lái xe Huê Kỳ là ông Năm, ông em ruột của bà Bút Trà. Ông anh ruột của bà Bút Trà, thường được gọi là Ông Ba, là Sư Ông sáng lập trụ trì Chùa Tam Tông Miếu đường Cao Thắng, Sài Gòn, bà Bút Trà là bà Tư. Ông Năm, ông em ruột của bà làm tài xế cho bà.
Xe Huê Kỳ, không nhớ xe Mercury hay Chrysler, chuyển bánh trước tòa soạn Sàigonmới, đường Pham Ngũ Lão, Cửa Đông Chợ Bến Thành, lúc 7 giờ sáng, khoảng 8 giờ 30 xe đi vào thành phố Mỹ Tho. Năm ấy thanh bình, trời Nghiêu, đất Thuấn, quốc lộ vắng xe, mênh mang đồng rộng, sông dài, cò bay thẳng cánh.
Cuộc Đấu Lý được tổ chức ở Rạp Hát Thị Xã, khai mạc lúc 9 giờ sáng. Trong đám Việt Cộng có hai người tôi quen: Văn Mạnh, và anh Trần Chi Lăng, bí danh, hai anh là ký giả Sài Gòn. Tôi không nhớ khi bị bắt, anh Trần Chi Lăng là ký giả báo nào. Anh ViXi Trần bạch Đằng là một trong mấy anh ViXi cầm đầu nhóm này.
Trước khi đọc những gì tôi viết về cuộc Đấu Lý Mỹ Tho, và về anh ViXi Trần bạch Đằng, mời quí vị đọc vài đoạn viết về Trần Bạch Đằng của một người Việt ở Mỹ.
Ăn No, Ăn Ngon. Mặc Ấm, Mặc Đẹp
Hôm nay, một ngày Tháng Bẩy năm 2007, ở xứ người, nôm na và huỵch toẹt là ở Xê Kỳ, văn huê là Kỳ Hoa Đất Trích, tôi kể chuyện xưa, một chuyện xẩy ra ở Mỹ Tho, và ở Sài Gòn, trong những năm 1958, 19…