Máng bắt đầu ngày mới bằng hai quả trứng nằm cạnh nhau, giống như hai cực của một ngày mới: một bên là một ngày tiếp diễn, một bên là thực tại. Lá ngải xanh được thái nhỏ, gọn gàng, không còn những cành vụn rối bời như suy nghĩ của người chưa ăn sáng. Khi trứng đập vào, lòng trắng lan ra nhanh như cách con người ta thích nghi với hoàn cảnh. Lòng đỏ thì chậm rãi tan, như cái tôi dần hòa vào tập thể. Máng đảo đều, thêm chút muối - một chút mặn mà của đời sống. Hỗn hợp ấy bỗng trở thành một thứ keo dẻo, gắn kết tất cả lại với nhau, giống như những mối quan hệ mà ta tưởng như rời rạc. Mỡ lợn nóng lên, lá ngải bốc mùi, không thơm kiểu hiện đại, mà thơm kiểu từng trải. Một mùi hương phẳng phất như thuốc bắc, như nhắc rằng: có những thứ đắng, nhưng tốt. Hỗn hợp kết thành chiếc bánh nằm gọn trên đĩa. Chấm cùng muối chanh ớt. Vị đắng của lá ngải đến trước, như những điều không dễ chịu trong cuộc đời. Nhưng ngay sau đó là cái ngậy, cái thơm, cái cay tê và chua nhẹ, giống như cách mọi thứ rồi cũng hài hòa, nếu mình đủ kiên nhẫn để nhai. Máng ăn, và nghĩ: Cuộc đời cũng như món Trứng Rán Lá Ngải không cần quá cầu kỳ, chỉ cần đủ vị. Và quan trọng nhất là đừng quên ăn sáng.
Trân trọng!