Anh mất gì khi em rời đi

Damlolol

Địt Bùng Đạo Tổ
Vatican-City
và khi em rời đi, anh mất nhiều thứ lắm.
Không phải cái nhiều thứ nằm ở nơi em mà là ở chính trong lòng anh.
Anh mất niềm tin, thứ niềm tin ngây ngô rằng chỉ cần mình chân thành hết lòng thì sẽ được đáp lại tương xứng.
Anh mất tình cảm,không phải tình cảm dành cho em, mà là khả năng yêu một cách hồn nhiên như ngày xưa. Trái tim anh giờ đây mang theo vết sẹo, mỗi lần nghĩ đến yêu lại là một lần nó co rúm vì sợ đau thêm lần nữa.
Anh mất những giấc mơ.
Anh mất luôn cô gái trong lòng mình. Không phải em ngoài kia, mà là “cô gái ấy” hình ảnh anh đã vẽ nên từ những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất. Cô gái không nước hoa mà vẫn thơm, không son phấn mà vẫn là giấc mơ đẹp nhất. Cô gái ấy từng là nguồn sáng lớn nhất trong thế giới của anh. Giờ cô ấy biến mất, để lại một khoảng trống không gì lấp đầy được.
 
Hoa hồng anh trao 🌹 em, em vẫn ngây thơ như ngày nào, anh thích ngắm em vào 12 h 7h nay 5h30... Có lẽ, có lẽ: nở quên dc sao...
 
Còn một người giữ là còn hi vọng
Theo tôi thì điều bạn nói không liên quan đến chuyện tình dục. Và cũng khôngnên hy vọng gì vào một người đã ra đi

Hoa hồng anh trao 🌹 em, em vẫn ngây thơ như ngày nào, anh thích ngắm em vào 12 h 7h nay 5h30... Có lẽ, có lẽ: nở quên dc sao...
Anh yêu tôi rồi phải không? Thú nhận đi!
 
Vốn dĩ trước đây tôi là người ít nói, trầm lặng. nhưng kể từ khi mất em, tôi khó lòng giữ mình yên tĩnh được, vì cứ hễ trầm lại là nỗi nhớ khiến tôi đau đớn. Chẳng biết phải làm gì ngoài tăng động vô tri như là đứa trẻ cô đơn.
 
Vì còn yêu quá sâu, dù dần nhận ra mình thật ngu ngốc, đáng bị coi thường. Nhưng tôi biết phải làm thế nào đây, thay đổi à, sao tôi có thể thay đổi con người thật của mình chứ.
 
Vì còn yêu quá sâu, dù dần nhận ra mình thật ngu ngốc, đáng bị coi thường. Nhưng tôi biết phải làm thế nào đây, thay đổi à, sao tôi có thể thay đổi con người thật của mình chứ.
Hạnh phúc ko em 😊 maybaytrongtrang
 
mày ko thấy tao đang đau à? Hỏi câu vô duyên thật
Em ghét anh lắm anh biết, anh nhường cho em thắng... Sự thật làm cho con người ta già đi thế thôi... Nỗi nhớ em vơi dần trong thực tế xã hội... Bảo trọng... Anh cũng sắp niết bàn rồi cũng ko tha thiết em làm gì trong một tình yêu ko có...
 
Em ghét anh lắm anh biết, anh nhường cho em thắng... Sự thật làm cho con người ta già đi thế thôi... Nỗi nhớ em vơi dần trong thực tế xã hội... Bảo trọng... Anh cũng sắp niết bàn rồi cũng ko tha thiết em làm gì trong một tình yêu ko có...
ai hỏi
 
và khi em rời đi, anh mất nhiều thứ lắm.
Không phải cái nhiều thứ nằm ở nơi em mà là ở chính trong lòng anh.
Anh mất niềm tin, thứ niềm tin ngây ngô rằng chỉ cần mình chân thành hết lòng thì sẽ được đáp lại tương xứng.
Anh mất tình cảm,không phải tình cảm dành cho em, mà là khả năng yêu một cách hồn nhiên như ngày xưa. Trái tim anh giờ đây mang theo vết sẹo, mỗi lần nghĩ đến yêu lại là một lần nó co rúm vì sợ đau thêm lần nữa.
Anh mất những giấc mơ.
Anh mất luôn cô gái trong lòng mình. Không phải em ngoài kia, mà là “cô gái ấy” hình ảnh anh đã vẽ nên từ những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất. Cô gái không nước hoa mà vẫn thơm, không son phấn mà vẫn là giấc mơ đẹp nhất. Cô gái ấy từng là nguồn sáng lớn nhất trong thế giới của anh. Giờ cô ấy biến mất, để lại một khoảng trống không gì lấp đầy được.
Một gợi ý không tồi là : Tìm Nam nhân xàm lấp đầy khoảng trống đi em . :embarrassed:
 
Một gợi ý không tồi là : Tìm Nam nhân xàm lấp đầy khoảng trống đi em . :embarrassed:
Em nghĩ dù lấp thế nào cũng không hết được khoảng trống trong lòng con người, vì mỗi người đều có một khoảng trống, Trống + Trống không bao giờ có thể = đầy.
Do người ta chú ý vào cái gì trong khoảng trống đó thôi, nếu đúng ý thì nhỏ mấy cũng đủ, không thích thì có bơm vào bấy nhiêu cũng không màn đến.
 
Top