khổ thân anh, nước mắt đã rơi
Anh! Anh! Hỡi anh vào trại tam giam
Anh! Anh! Hỡi anh giã từ vũ khí
Vâng, chính anh là ngôi sao mới
Một lần này chợt sáng trưng
Là Quit Koi kêu tên tiếc thương vô cùng
Này anh! Anh! Hỡi anh ở trại tạm giam
Anh! Vâng, chính anh là loài chim quý
Ôi, cánh chim trùng khơi vạn lý
Một lần dậy cánh bay
Người để cho người nước mắt trên tay
Ngày anh đi, anh đi
Anh đi từ tổ ấm
Anh ơi, địa danh nào thiếu dấu chân anh ?
Đợi anh về
Chỉ còn trên vầng trán đứa bé thơ,
tấm khăn sô bơ vơ
Người góa phụ cầu được sống trong mơ
HCM, Dakto, Gia Lai, Kontum
Trưa Khe Sanh gió mùa, đêm Hạ Lào thức sâu
Anh! Cũng anh vừa ở lại một mình,
vừa ở lại một mình
Quit Koi, tên đã thân quen người dân thị thành.
Anh! Anh! Nhớ anh trời làm cơn bão
Anh! Anh! Tiếc anh chiều rừng thay áo
Ôi! Vết đau nào đưa anh đến
Ngàn đời của nhớ thương
Hỡi trại tam giam với cán bộ buồn
Xin một lần thôi, một lần thôi
Vẫy tay tạ từ Quit Koi
Xin một lần nữa, một lần nữa
Vẫy tay chào buồn anh đi