mangxahoixamxi
Khổ vì lồn
Ga Đông Hới khá rộng và sạch đẹp, phát thanh viên chốc chốc lại thông báo tàu đến, tàu đi, bảng điện tử cũng nhấp nháy xanh đỏ các loại giá vé tàu đến các ga, rồi giới thiệu các danh lam thắng cảnh của Quảng Bình, Quảng Trị và đất nước. Nhân viên nhà ga tận tình, chu đáo hướng dẫn mỗi khi có khách vào nhà ga chờ tàu. Khách lên tàu, xuống tàu ít nhưng đội quân tắc xi và xe ôm lại rất nhiều.
Cháu lái tắc xi người Vân Kiều, quê ở huyện Lệ Thuỷ có cái tên rất lạ Nguyễn Văn Chỏi kể, từ sáng đến giờ (4h chiều) mới có một cuốc xe hơn 100 ngàn, ngồi chơi cả ngày, may quá được các cô gọi đến. Đồng Hới không có các khu công nghiệp, nhà máy lớn, chỉ là thành phố du lịch, dịch vụ, không phải là mùa du lịch, khách vắng nên kiếm được đồng tiền rất khó. Ngoài đồng lương ra, công chức, viên chức ở thành phố này không biết làm gì thêm để có tiền.
Hôm đi Bang Onsen, cậu lái xe điện Phạm Xuân Đông, nguyên phóng viên Đài Phát thanh Truyền hình huyện Đắc KRông (tỉnh Quảng Trị cũ) đưa chúng tôi ra suối nóng luộc trứng kể cũng phải bỏ nghề vì lương quá thấp.
Sáp nhập hai tỉnh rồi, nhưng Đồng Hới cũng không sầm uất, nhộn nhịp, sôi động hơn là bao bởi công chức, viên chức Quảng Trị bỏ việc nhiều do cả ngàn lý do. Những người sang Đồng Hới làm việc cũng không khá giả gì, chủ yếu sống bằng lương, lại phải thuê nhà ở, con cái đi theo nheo nhóc, học hành càng thêm khó khăn. Đất đai Đồng Hới, Quảng Bình rộng mênh mông, chung cư xây khá nhiều nhưng dân không có tiền mua. Bất động sản ở Hà Nội và các thành phố lên, nhưng Đồng Hới vẫn không nhúc nhích… Thành phố du lịch, dịch vụ nhưng các dịch vụ, khu vui chơi về đêm không có, 9h tối Đồng Hới đã vắng hoe, người Đồng Hới đã chìm trong giấc ngủ, khác hẳn với Huế hay Đà Nẵng, Hà Nội, TP Hồ Chí Minh và cả Đà Lạt.
10 năm gần đây, Đồng Hới và Quảng Bình gần như dậm chân tại chỗ, chỉ có lãnh đạo chủ chốt là thay đổi liên tục, chưa ấm chỗ, chưa làm quen, chưa hiểu gì về địa phương này lại ra đi, lại thay người khác.
Dân Đồng Hới quen sống với nhịp điệu chậm chạp, mộng mơ, ngắm biển, dạo chơi, làm thơ, hát múa, thanh nhàn và ít tiền… Chỉ có những người có lương hưu là có cuộc sống tương đối ổn định.
Con trai mình vào đây chơi, về nói với mẹ: Con không hiểu người Quảng Bình, người Đồng Hới làm gì cho hết ngày?
Ảnh: Lái xe điện Phạm Xuân Đông ở Bang Onsen - Spa resort
Quảng Bình.
Trần Thị Sánh
Trần Thị Sánh. 43.948 lượt thích · 22.266 người đang nói về điều này. Tốt nghiệp Khoa Ngữ Văn - Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội