Bác 8Keo có khả năng là người có 2 nhân cách và là chuyên gia Marketing bậc thầy

Nguyễn Quang 01

Thần điêu đại bịp
Có nhiều thằng bò đỏ trên này thỉnh thoảng nhắc đến câu chuyện Ra đi tìm đường cứu nước, chuyện 2 bàn tay với anh Lê (rủ anh đi Pháp mà anh không chịu đi), gặp gỡ những tên tuổi lớn như vua đầu bếp Ét-cốp-phi-e, các nhà tư tưởng vĩ đại đương thời,....
Đó là những câu chuyện mà ít nhiều tụi mày nghe bên tai, nó được học trên trường, hoặc qua những câu chuyện kể của người lớn, của Hoàng Chí Bảo,....
Nhưng ít ai tìm hiểu nguồn gốc những câu chuyện này, tính xác thực bao nhiêu do đó khi không biết thật/giả mà lại nghe nhiều thì sẽ ngấm vào đầu đó là những câu chuyện hiển nhiên có thật.
Tao nghiên cứu bác 8Keo đã lâu, tao biết nguồn gốc các câu chuyện nên lên đây chia sẻ cho tụi mày cùng thảo luận, không mục đích chủ kiến bôi xấu hay thù ghét gì hết, vì thông tin nó có sẵn thực tế hợp pháp để check.
Nguồn gốc các câu chuyện trên là nằm ở những cuốn sách: Những mẩu chuyện về đời hoạt động của HCM, Vừa đi đường vừa kể chuyện,
Những bức thư kể chuyện Bác Hồ...
Ban đầu nó không phải là sách mà nó thuộc các mục chương viết trong các mục ở tờ báo Nhân Dân (do 8Keo thành lập). Sau này người ta gộp lại thành 1 sách. Tác giả của nó lần lượt là Trần Dân Tiên, T.Lan, Vũ Kỳ.
Thời gian ra đời những bài viết này là từ năm 1945- 1949. Đó đúng vào khoảng thời gian VM vừa dành chính quyền, chưa có sự ủng hộ của đa số nhân dân hoặc nhiều người chưa biết 8Keo là ai.
Nó cũng ra đời trùng khớp với giai đoạn Bình Dân Học Vụ dạy biết chữ Quốc Ngữ, báo chí thuộc VM mới ra đời.
Đó sẽ là tài liệu để dạy biết chữ cho nhân dân miền Bắc tốt nhất.
Nhng%20mau%20chuyen-IMG_6117.JPG


I. Nội dung những cuốn sách
Những mẩu chuyện về đời hoạt động của HCM, Vừa đi đường vừa kể chuyện, Những bức thư kể chuyện Bác Hồ
Nội dung nó viết về những câu chuyện về cuộc đời 8Keo từ lúc ở quê Nghệ An, đến đi tìm con đường cứu nước qua Pháp, đến những chuyện hoạt động chính trị ở Pháp, Liên Xô, TQ.
Tính đặc sắc của 3 cuốn chuyện này nằm ở chỗ nó đan xen giữa 2 người: 1 người kể chuyện là 8Keo và 1 người viết chuyện ngưỡng mộ bác là anh thư ký viết hồi ký.
Nó đan xen giữa 1 người ở ngôi thứ 1 và người ở ngôi thứ 3.
Tính đan xen của nó làm cho người đọc như nhập tâm vào câu chuyện của 2 người dẫn đến không dám phản bác tính xác thực của câu chuyện mà cho nó là chuyện có thật.
Có những câu chuyện trong sách là thật, nhưng xen lẫn sự thật là sự tâng bốc, thần thánh hóa nhân vật 8Keo. Nên rất khó bóc tách câu chuyện chỗ nào là thật chỗ nào là giả, hoặc bốc phét lên.
Như câu chuyện ra đi tìm đường cứu nước, chuyện đôi bàn tay với anh Lê (trang 9 trong sách Những mẩu chuyện về đời hoạt động của HCM) thì tụi mày từng đọc rồi, không có anh Lê thật nào ở ngoài đời.
Tao trích dẫn thêm 1 đoạn trong cũng cuốn sách đó (trang 13):
Để kết luận cuộc phỏng vấn của tôi, tôi hỏi ông Dân:"Ông có biết anh Ba hiện nay thế nào không?""Không, tôi rất tiếc là không biết"."Ông có muốn tôi nói cho ông biết không?""Còn gì bằng nữa!""Ông quay lại xem, anh Ba ấy đây kìa".
Tôi vừa nói vừa chỉ chândung Hồ Chủ tịch treo trên bàn thờ giữa những bình hoa, bình hương,đèn nến. Ông Dân quay đầu, mở to đôi mắt, há miệng gãi tai. Và ôngbật lên như một cái lò xo và kêu:"Hồ Chủ tịch! Hồ Chủ tịch của chúng ta! A-di-đà-phật! Nhưng làmsao anh biết? Anh nói thật đấy chứ? Ờ, ơ, lạ quá nhỉ. Hồ Chủ tịch là anh Ba ấy ngày xưa. Hay quá nhỉ! Tôi sẽ kể điều đó cho bà nhà tôinghe, cho các cháu nghe. Chúng nó sẽ mừng biết mấy! Cha củachúng nó được quen biết Cụ Hồ ngày xưa…"
Tao không rõ những nhân vật như Dân người bạn cũ 8Keo có thật hay không?
Thật giả lẫn lộn mà vẫn khiến người khác nghĩ nó là điều hiển nhiên thì đó chính là đỉnh câo bậc thầy Marketing.

II. Bác 8Keo có thể có 2 nhân cách

Tác giả của các cuốn sách trên là c, Vũ Kỳ.
Trong đó xác nhận Vũ Kỳ là nhân vật có thật.
Còn Trần Dân Tiên, T.Lan là 2 nhân vật đến nay tìm không ra họ là ai.
Sách của Vũ Kỳ lại ít nổi tiếng nhất, vì nó không nói lên được sự vĩ đại của 8Keo so với 2 tác giả kia.
Theo như các nhà nghiên cứu sử học nước ngoài và chính quyền VN không phủ nhận thì Trần Dân Tiên, T.Lan thực chất là 8Keo, do 8Keo viết.
Nếu là bác 8Keo viết thì thật khó mà 1 tác giả lại có thể đóng cùng lúc 2 nhân vật trong truyện:
1 nhân vật vĩ đại 8Keo
1 nhân vật tò mò, ngưỡng mộ là anh thư ký

----> 2 nhân vật cùng trao đổi câu chuyện đối đáp qua lại với nhau về hồi ký. 1 nhân vật ở trên cao: chín chắn, có tài thao lược, yêu nước đang trả lời còn 1 nhân vật kia ở dưới thấp: tò mò, ngưỡng mộ, rụt rè, đang chăm chú lắng nghe, hỏi và xuýt xoa.

Tao khẳng định trên thế giới này chưa có ai có thể viết 1 cuốn sách mô tả chính mình ở đóng vai cùng 2 nhân vật cao/ thấp như thế.
Trừ khi có 2 nhân cách song song cùng tồn tại trên 1 cơ thể.
Người ta gọi là Nhị Trùng Nhân Cách.
Như kiểu 1 người đứng trước gương thấp kém nói chuyện với 1 người trong gương vĩ đại vậy.

III. Nguyên nhân của chứng Đa Nhân Cách

Theo như tao nghiên cứu, chứng đa nhân cách nó có xuất phát từ những người có thời thơ ấu không mấy yên đẹp.
Nó hình thành nên 1 con người siêu nhiên tưởng tượng khác là mình, trong khi mình bị bắt nạt nhưng tưởng tượng 1 con người khác của mình đang giải quyết tốt vấn đề.
Tụi mày chắc cũng đều biết tiểu sử 8Keo: Em trai chết, mẹ chết, anh chị đi làm ăn xa, cha hay say xỉn và bị bắt đày vào Nam. Còn họ hàng Nội, Ngoại thì lúc giúp được, lúc không. Đó là tuổi thơ không mấy vui vẻ không phải ai cũng vượt qua được.
Chán nản cuộc sống ở VN, muốn đi di cư qua EU để né tránh.
Nhưng qua EU cũng chỉ nhờ được đồng hương chút ít qua các công việc giao liên thư từ, cơ bản vẫn phải làm việc tay chân từ các công việc mà đồng hương giới thiệu.
Sang Pháp phải ở trọ với ông Phan Châu Trinh vừa già lại vừa gàn dở (sau này con trai Trinh chết vì lao, Trinh thường hay lên cơn). Đó cũng là ký ức không mấy tốt đẹp.
Sang Liên Xô thì bọn nó khinh dân nô lệ An Nam, không tiếp, chỉ tiếp người TQ.
Sang TQ chưa được bao lâu thì bị bọn chính quyền Hongkong bắt tù hết gần 2 năm. Ở độ tuổi phát triển sự nghiệp thì bản thân bị giam 1 mình trong 1 nhà tù tối đen thì căn bệnh nhân cách đó sẽ càng nặng hơn.
Khi giành được chính quyền 9/1945 mọi ức chế đã được bộc phát hình thành nên Nhị Trùng Nhân Cách dẫn đến Chứng Ái Kỷ.
Cố gắng xây dựng hình tượng nhân vật vĩ đại.
Cho thằng nào không biết:
Chứng Ái Kỷ: Một trong những tên gọi khác của bệnh ái kỷ là rối loạn nhân cách ái kỷ. Đây được coi là một bệnh lý tâm thần có hội chứng là yêu bản thân một cách thái quá. Họ không biết tôn trọng đối phương, chỉ ngưỡng mộ bản thân mình. Đồng thời luôn nghĩ mình quan trọng và cần được đối xử đặc biệt. Đáng lo ngại, nhiều người không biết ái kỷ là gì hay chính mình đang mắc phải căn bệnh này.

IV. Lời bàn của Nguyễn Quang
Tao không chê chứng bệnh Ái Kỷ.
Vì đây là căn bênh không hiếm gặp. Rất dễ gặp ở những người thành công, đặc biệt là doạnh nhân và chính trị gia.
Nhưng tao mong ai có vĩ đại thì lỡ có bốc phét mà đến lúc gần đất xa trời cũng nên viết sự thật về mình cho hậu thế biết.
Ở Liên Xô, TQ họ có Lênin, Mao Trạch Đông cũng là lãnh tụ vĩ đại nhưng không ai tôn thờ như thể cha già dân tộc, được xem như thần thánh hóa. Họ đơn giản xem 2 vị đó như anh hùng dân tộc được rồi.
 
Có nhiều thằng bò đỏ trên này thỉnh thoảng nhắc đến câu chuyện Ra đi tìm đường cứu nước, chuyện 2 bàn tay với anh Lê (rủ anh đi Pháp mà anh không chịu đi), gặp gỡ những tên tuổi lớn như vua đầu bếp Ét-cốp-phi-e, các nhà tư tưởng vĩ đại đương thời,....
Đó là những câu chuyện mà ít nhiều tụi mày nghe bên tai, nó được học trên trường, hoặc qua những câu chuyện kể của người lớn, của Hoàng Chí Bảo,....
Nhưng ít ai tìm hiểu nguồn gốc những câu chuyện này, tính xác thực bao nhiêu do đó khi không biết thật/giả mà lại nghe nhiều thì sẽ ngấm vào đầu đó là những câu chuyện hiển nhiên có thật.
Tao nghiên cứu bác 8Keo đã lâu, tao biết nguồn gốc các câu chuyện nên lên đây chia sẻ cho tụi mày cùng thảo luận, không mục đích chủ kiến bôi xấu hay thù ghét gì hết, vì thông tin nó có sẵn thực tế hợp pháp để check.
Nguồn gốc các câu chuyện trên là nằm ở những cuốn sách: Những mẩu chuyện về đời hoạt động của HCM, Vừa đi đường vừa kể chuyện,
Những bức thư kể chuyện Bác Hồ...
Ban đầu nó không phải là sách mà nó thuộc các mục chương viết trong các mục ở tờ báo Nhân Dân (do 8Keo thành lập). Sau này người ta gộp lại thành 1 sách. Tác giả của nó lần lượt là Trần Dân Tiên, T.Lan, Vũ Kỳ.
Thời gian ra đời những bài viết này là từ năm 1945- 1949. Đó đúng vào khoảng thời gian VM vừa dành chính quyền, chưa có sự ủng hộ của đa số nhân dân hoặc nhiều người chưa biết 8Keo là ai.
Nó cũng ra đời trùng khớp với giai đoạn Bình Dân Học Vụ dạy biết chữ Quốc Ngữ, báo chí thuộc VM mới ra đời.
Đó sẽ là tài liệu để dạy biết chữ cho nhân dân miền Bắc tốt nhất.
Nhng%20mau%20chuyen-IMG_6117.JPG


I. Nội dung những cuốn sách
Những mẩu chuyện về đời hoạt động của HCM, Vừa đi đường vừa kể chuyện, Những bức thư kể chuyện Bác Hồ
Nội dung nó viết về những câu chuyện về cuộc đời 8Keo từ lúc ở quê Nghệ An, đến đi tìm con đường cứu nước qua Pháp, đến những chuyện hoạt động chính trị ở Pháp, Liên Xô, TQ.
Tính đặc sắc của 3 cuốn chuyện này nằm ở chỗ nó đan xen giữa 2 người: 1 người kể chuyện là 8Keo và 1 người viết chuyện ngưỡng mộ bác là anh thư ký viết hồi ký.
Nó đan xen giữa 1 người ở ngôi thứ 1 và người ở ngôi thứ 3.
Tính đan xen của nó làm cho người đọc như nhập tâm vào câu chuyện của 2 người dẫn đến không dám phản bác tính xác thực của câu chuyện mà cho nó là chuyện có thật.
Có những câu chuyện trong sách là thật, nhưng xen lẫn sự thật là sự tâng bốc, thần thánh hóa nhân vật 8Keo. Nên rất khó bóc tách câu chuyện chỗ nào là thật chỗ nào là giả, hoặc bốc phét lên.
Như câu chuyện ra đi tìm đường cứu nước, chuyện đôi bàn tay với anh Lê (trang 9 trong sách Những mẩu chuyện về đời hoạt động của HCM) thì tụi mày từng đọc rồi, không có anh Lê thật nào ở ngoài đời.
Tao trích dẫn thêm 1 đoạn trong cũng cuốn sách đó (trang 13):

Tao không rõ những nhân vật như Dân người bạn cũ 8Keo có thật hay không?
Thật giả lẫn lộn mà vẫn khiến người khác nghĩ nó là điều hiển nhiên thì đó chính là đỉnh câo bậc thầy Marketing.

II. Bác 8Keo có thể có 2 nhân cách

Tác giả của các cuốn sách trên là c, Vũ Kỳ.
Trong đó xác nhận Vũ Kỳ là nhân vật có thật.
Còn Trần Dân Tiên, T.Lan là 2 nhân vật đến nay tìm không ra họ là ai.
Sách của Vũ Kỳ lại ít nổi tiếng nhất, vì nó không nói lên được sự vĩ đại của 8Keo so với 2 tác giả kia.
Theo như các nhà nghiên cứu sử học nước ngoài và chính quyền VN không phủ nhận thì Trần Dân Tiên, T.Lan thực chất là 8Keo, do 8Keo viết.
Nếu là bác 8Keo viết thì thật khó mà 1 tác giả lại có thể đóng cùng lúc 2 nhân vật trong truyện:
1 nhân vật vĩ đại 8Keo
1 nhân vật tò mò, ngưỡng mộ là anh thư ký

----> 2 nhân vật cùng trao đổi câu chuyện đối đáp qua lại với nhau về hồi ký. 1 nhân vật ở trên cao: chín chắn, có tài thao lược, yêu nước đang trả lời còn 1 nhân vật kia ở dưới thấp: tò mò, ngưỡng mộ, rụt rè, đang chăm chú lắng nghe, hỏi và xuýt xoa.

Tao khẳng định trên thế giới này chưa có ai có thể viết 1 cuốn sách mô tả chính mình ở đóng vai cùng 2 nhân vật cao/ thấp như thế.
Trừ khi có 2 nhân cách song song cùng tồn tại trên 1 cơ thể.
Người ta gọi là Nhị Trùng Nhân Cách.
Như kiểu 1 người đứng trước gương thấp kém nói chuyện với 1 người trong gương vĩ đại vậy.

III. Nguyên nhân của chứng Đa Nhân Cách

Theo như tao nghiên cứu, chứng đa nhân cách nó có xuất phát từ những người có thời thơ ấu không mấy yên đẹp.
Nó hình thành nên 1 con người siêu nhiên tưởng tượng khác là mình, trong khi mình bị bắt nạt nhưng tưởng tượng 1 con người khác của mình đang giải quyết tốt vấn đề.
Tụi mày chắc cũng đều biết tiểu sử 8Keo: Em trai chết, mẹ chết, anh chị đi làm ăn xa, cha hay say xỉn và bị bắt đày vào Nam. Còn họ hàng Nội, Ngoại thì lúc giúp được, lúc không. Đó là tuổi thơ không mấy vui vẻ không phải ai cũng vượt qua được.
Chán nản cuộc sống ở VN, muốn đi di cư qua EU để né tránh.
Nhưng qua EU cũng chỉ nhờ được đồng hương chút ít qua các công việc giao liên thư từ, cơ bản vẫn phải làm việc tay chân từ các công việc mà đồng hương giới thiệu.
Sang Pháp phải ở trọ với ông Phan Châu Trinh vừa già lại vừa gàn dở (sau này con trai Trinh chết vì lao, Trinh thường hay lên cơn). Đó cũng là ký ức không mấy tốt đẹp.
Sang Liên Xô thì bọn nó khinh dân nô lệ An Nam, không tiếp, chỉ tiếp người TQ.
Sang TQ chưa được bao lâu thì bị bọn chính quyền Hongkong bắt tù hết gần 2 năm. Ở độ tuổi phát triển sự nghiệp thì bản thân bị giam 1 mình trong 1 nhà tù tối đen thì căn bệnh nhân cách đó sẽ càng nặng hơn.
Khi giành được chính quyền 9/1945 mọi ức chế đã được bộc phát hình thành nên Nhị Trùng Nhân Cách dẫn đến Chứng Ái Kỷ.
Cố gắng xây dựng hình tượng nhân vật vĩ đại.
Cho thằng nào không biết:
Chứng Ái Kỷ: Một trong những tên gọi khác của bệnh ái kỷ là rối loạn nhân cách ái kỷ. Đây được coi là một bệnh lý tâm thần có hội chứng là yêu bản thân một cách thái quá. Họ không biết tôn trọng đối phương, chỉ ngưỡng mộ bản thân mình. Đồng thời luôn nghĩ mình quan trọng và cần được đối xử đặc biệt. Đáng lo ngại, nhiều người không biết ái kỷ là gì hay chính mình đang mắc phải căn bệnh này.

IV. Lời bàn của Nguyễn Quang
Tao không chê chứng bệnh Ái Kỷ.
Vì đây là căn bênh không hiếm gặp. Rất dễ gặp ở những người thành công, đặc biệt là doạnh nhân và chính trị gia.
Nhưng tao mong ai có vĩ đại thì lỡ có bốc phét mà đến lúc gần đất xa trời cũng nên viết sự thật về mình cho hậu thế biết.
Ở Liên Xô, TQ họ có Lênin, Mao Trạch Đông cũng là lãnh tụ vĩ đại nhưng không ai tôn thờ như thể cha già dân tộc, được xem như thần thánh hóa. Họ đơn giản xem 2 vị đó như anh hùng dân tộc được rồi.
hỏi thật mày có đi bảo tàng hcm bao giờ chưa

mày có được học dh ko
chứ tao nhớ lúc tao học dh là hay có mấy bài đi bảo tàng hcm

mà sao mày đéo biết gì về 8lake vậy ?
 

1. Sai về thời điểm ra đời của cuốn sách​


"Thời gian ra đời những bài viết này là từ năm 1945–1949."
Không đúng.

  • Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch xuất bản năm 1958.
  • Vừa đi đường vừa kể chuyện xuất bản năm 1963.
Không phải tài liệu được viết ngay sau Cách mạng Tháng Tám để phục vụ Bình dân học vụ.


2. Gán mục đích tuyên truyền cho Bình dân học vụ nhưng không có chứng cứ​



"Đó sẽ là tài liệu để dạy biết chữ cho nhân dân miền Bắc tốt nhất."
Trong Những mẩu chuyện... không hề nói cuốn sách được viết nhằm phục vụ Bình dân học vụ.

Hơn nữa, Bình dân học vụ bắt đầu từ 1945, còn cuốn sách xuất bản 1958.

Hai mốc thời gian không khớp.


3. Mô tả sai cấu trúc cuốn sách​



"Đan xen giữa 2 người: một người kể là 8Keo và một người viết hồi ký."
Thực tế:

Người kể xuyên suốt là Trần Dân Tiên.

Hồ Chí Minh xuất hiện như nhân vật được phỏng vấn hoặc được kể lại.

Không có việc hai người luân phiên làm người kể chuyện.


4. "Anh thư ký"​

Trong sách không có chỗ nào Trần Dân Tiên giới thiệu mình là thư ký của Hồ Chí Minh.

Ông tự giới thiệu là người đi tìm hiểu và viết tiểu sử.


5. "Anh Lê không có thật"​

Đây là kết luận vượt quá dữ liệu.

Trong sách có nhắc đến anh Lê.

Đến nay đúng là chưa xác định chắc chắn danh tính.

Nhưng:

"không có anh Lê thật"
không phải điều mà lịch sử đã chứng minh.

Đúng hơn phải nói:

chưa có bằng chứng độc lập xác nhận.

6. Nói Hồ Chí Minh "chán Việt Nam nên muốn di cư sang EU"​

Đây là điểm sai khá rõ.

Trong chính Những mẩu chuyện..., Nguyễn Tất Thành được kể là:

  • muốn ra nước ngoài học hỏi;
  • tìm con đường cứu nước;
  • tìm hiểu vì sao phương Tây mạnh.
Không có chỗ nào nói:

chán Việt Nam nên muốn sang châu Âu để sống.
Đó là diễn giải


7. "Sang Pháp phải ở nhờ Phan Châu Trinh"​

Trong sách không kể như vậy.

Các tài liệu lịch sử cho thấy Nguyễn Tất Thành có quan hệ với Phan Châu Trinh tại Pháp.

Nhưng nói:

"ở trọ với Phan Châu Trinh"
không phải chi tiết được xác lập chắc chắn.


8. "Liên Xô khinh dân An Nam, không tiếp"​

Không đúng.

Ngay trong giai đoạn ở Liên Xô:

  • Nguyễn Ái Quốc được học tập;
  • làm việc;
  • dự nhiều hội nghị quốc tế;
  • làm việc tại Quốc tế ********.
Không có chứng cứ rằng ông "không được tiếp vì là dân An Nam".


9. "Sang Trung Quốc chưa bao lâu thì bị Hong Kong bắt gần 2 năm"​

Sai mốc.

Nguyễn Ái Quốc hoạt động ở Trung Quốc từ giữa thập niên 1920.

Đến 1931 mới bị chính quyền Anh ở Hong Kong bắt.

Không phải "vừa sang đã bị bắt".


10. "Sau 1945 mới phát bệnh đa nhân cách"​

Đây không phải kết luận lịch sử.

Không có:

  • hồ sơ y khoa,
  • tài liệu đương thời,
  • ghi chép của bác sĩ
nào xác nhận Hồ Chí Minh mắc:

  • rối loạn đa nhân cách,
  • rối loạn nhân cách ái kỷ.
Đó hoàn toàn là suy đoán.


11. "Lênin và Mao không được tôn thờ"​

Đây cũng không chính xác về lịch sử.

Thực tế:

  • Vladimir Lenin có lăng tại Moskva và được xây dựng hình tượng rất mạnh trong thời kỳ Liên Xô.
  • Mao Zedong có lăng tại Bắc Kinh, chân dung treo ở quảng trường và từng được xây dựng sùng bái cá nhân rất mạnh trong thời Cách mạng Văn hóa.
Do đó câu:

"không ai tôn thờ như cha già dân tộc"
không phù hợp với thực tế lịch sử.


 

Có thể bạn quan tâm

Top