Ăn chơi Bác của tôi đã chết rồi

Tudini

Cái lồn nhăn nheo
Bác tôi thích uống rượu và bia, và thích ăn thịt, bác khoản gần 60 năm tuổi, gần đây bác có vẻ mặt tròn hơn, người nặng hơn, khuôn mặt của bác không ai nghĩ là 60 tuổi, mà là có lẽ là trẻ hơn, khoản 40 tuổi với bề ngoài nhìn vào

Lần bắt đầu phát hiện bác bị bệnh là bắt đầu với một cơn đau ở ngón chân, sự đau dữ dội, không giống với bác trước đó, bác nhăn nhó và rời khỏi bàn tiệc, một hành động ít thấy trước đây, bác vào phòng riêng và vẫn còn đau, cơn đau đó làm tắt đi nụ cười chào hỏi của bác

Một bữa tiệc khác, bác vẫn tham gia, và mình nghĩ liệu lần này bác có lặp lại? Như tiếng chuông hồi báo, nó thật sự lặp lại, bác lại đứng dậy đi khập khiễng

Lần trở nặng hơn là lúc tôi thăm bác lúc này bác nằm ở giường, chân có hiện lên những khối tròn, cứng hơi xạm màu, nó nổi lên ở nhiều chỗ trên mu bàn chân, và một ít ở cổ chân

Khoản ba tháng sau, không ở cạnh, không chăm sóc nên tôi thấy thời gian trôi qua thật nhanh, rồi tình cờ tôi nghe mẹ tôi bắt một cuộc điện thoại, nói những câu văn nghe đầy lễ nghi, "khi nào, lúc nào". Bác đã chết

Buổi lễ đám chết bày ra trong đêm, nhà bác ở nông thôn, xung quanh tối tới mức nặng trĩu, một loại bóng tối mạnh mẽ và lấn át những ánh đèn yếu ớt trong căn nhà hắt ra, một tấm vải có thêu nhiều chữ hán, những chiếc bàn khó hiểu, nhiều cây nến, cây nhang bốc khói, tấm hình của bác, và xác chết của bác vẫn còn để trên giường ở gần đó, trên mặt trùm một miếng vải, có một lá bùa chữ hán

Không biết được cơn đau đó nó đã giết người bác bằng cách nào, không thể hiểu được
 
Có người mới cười nói cùng ta 5 phút trước, 5 phút sau đã oẳng do lên cơn đau tim, đột quỵ.

Sống nay chết mai, âu cũng là lẽ thường của cuộc sống.

Một ngày trên Trái Đất có hàng tỉ sinh mạng chết đi và cũng có nhiều tỉ sinh mạng được sinh ra.
 
Bác tôi thích uống rượu và bia, và thích ăn thịt, bác khoản gần 60 năm tuổi, gần đây bác có vẻ mặt tròn hơn, người nặng hơn, khuôn mặt của bác không ai nghĩ là 60 tuổi, mà là có lẽ là trẻ hơn, khoản 40 tuổi với bề ngoài nhìn vào

Lần bắt đầu phát hiện bác bị bệnh là bắt đầu với một cơn đau ở ngón chân, sự đau dữ dội, không giống với bác trước đó, bác nhăn nhó và rời khỏi bàn tiệc, một hành động ít thấy trước đây, bác vào phòng riêng và vẫn còn đau, cơn đau đó làm tắt đi nụ cười chào hỏi của bác

Một bữa tiệc khác, bác vẫn tham gia, và mình nghĩ liệu lần này bác có lặp lại? Như tiếng chuông hồi báo, nó thật sự lặp lại, bác lại đứng dậy đi khập khiễng

Lần trở nặng hơn là lúc tôi thăm bác lúc này bác nằm ở giường, chân có hiện lên những khối tròn, cứng hơi xạm màu, nó nổi lên ở nhiều chỗ trên mu bàn chân, và một ít ở cổ chân

Khoản ba tháng sau, không ở cạnh, không chăm sóc nên tôi thấy thời gian trôi qua thật nhanh, rồi tình cờ tôi nghe mẹ tôi bắt một cuộc điện thoại, nói những câu văn nghe đầy lễ nghi, "khi nào, lúc nào". Bác đã chết

Buổi lễ đám chết bày ra trong đêm, nhà bác ở nông thôn, xung quanh tối tới mức nặng trĩu, một loại bóng tối mạnh mẽ và lấn át những ánh đèn yếu ớt trong căn nhà hắt ra, một tấm vải có thêu nhiều chữ hán, những chiếc bàn khó hiểu, nhiều cây nến, cây nhang bốc khói, tấm hình của bác, và xác chết của bác vẫn còn để trên giường ở gần đó, trên mặt trùm một miếng vải, có một lá bùa chữ hán

Không biết được cơn đau đó nó đã giết người bác bằng cách nào, không thể hiểu được
Vậy là bệnh gì?
 
dmm làm t tưởng bác này :vozvn (53):
hq720.jpg
 

Có thể bạn quan tâm

Top