Tổng cục5
Súng hết đạn
Khi bác về nước và thành lập nước VNDCCH (1945). Và làm chủ tịch nước, bác không vội về thăm gia đình mà lo việc nước lo diệt giặc đói giặc dốt.của bọn thực dân phong kiến để lại.
lúc ấy,cha mẹ bác đã mất rồi chỉ còn lại người chị gái thở hàn vi..đáng lẻ bác phải đưa chị ra HN sống cùng.để bù đắp cho chị sau những tháng ngày vất vả.
Nhưng không bác k thể làm vậy vì đất nước còn khó khăn gian khổ.
Nếu bọn xammer tụi bây đc như bác chắc mang cả dòng họ ra HN ăn sung mặc sướng rồi.
Đến năm 1954 thì người chị gái của Bác cũng đã mất.lúc này bác đang bận đánh nhau với pháp nên bác không về chịu tang chị đc.tội bác quá.huhu
Bác có gửi lời chia buồn và rất xúc động trước sự ra đi của chị mình.
Mãi đến khi 1957 khi người thân không còn ai nữa thì bác về lại thăm quê hương.
Thăm lại mái nhà xưa vườn cau ao cá.
Nhưng bóng dáng thân quen của gia đình đã không còn nữa rồi.
Cuộc đời bác thật buồn vì lo việc nước mà đành gác lại việc nhà...
Hiếm ai có đc tấm lòng như bác.
Thật sự VN may mắn lắm mới có bác Hồ bọn mày nên biết điều đó..
lúc ấy,cha mẹ bác đã mất rồi chỉ còn lại người chị gái thở hàn vi..đáng lẻ bác phải đưa chị ra HN sống cùng.để bù đắp cho chị sau những tháng ngày vất vả.
Nhưng không bác k thể làm vậy vì đất nước còn khó khăn gian khổ.
Nếu bọn xammer tụi bây đc như bác chắc mang cả dòng họ ra HN ăn sung mặc sướng rồi.
Đến năm 1954 thì người chị gái của Bác cũng đã mất.lúc này bác đang bận đánh nhau với pháp nên bác không về chịu tang chị đc.tội bác quá.huhu
Bác có gửi lời chia buồn và rất xúc động trước sự ra đi của chị mình.
Mãi đến khi 1957 khi người thân không còn ai nữa thì bác về lại thăm quê hương.
Thăm lại mái nhà xưa vườn cau ao cá.
Nhưng bóng dáng thân quen của gia đình đã không còn nữa rồi.
Cuộc đời bác thật buồn vì lo việc nước mà đành gác lại việc nhà...
Hiếm ai có đc tấm lòng như bác.
Thật sự VN may mắn lắm mới có bác Hồ bọn mày nên biết điều đó..