Bài hát về mùa thu hay nhất!

Tuoi30

Khổ vì lồn
Có ai ở đây thích nghe ba bài thu của Đặng Thế Phong không ạ!! Cứ tiết trời vào thu se se lạnh lại bật “giọt mua thu” , “con thuyền không bến” hay “đêm thu” của ông nghe , đêm nào cũng nghe , nghe cho hết mùa thu.. !!!

“Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi
Trời lắng u buồn mây hắt hiu ngừng trôi
Nghe gió thoảng mơ hồ
trong mưa thu
ai khóc ai than hờ!

Vài con chim non chiêm chiếp kêu trên cành
như nhủ trời xanh
Gió ngừng đi
mưa buồn chi
cho cõi lòng lâm ly

Hồn thu tới nơi đây gieo buồn lây
Lòng vắng muôn bề không liếp che gió về
Ai nức nở thương đời
châu buông mau, dương thế bao la sầu

Người mong mây tan cho gió hiu hiu lạnh
mây ngỏ trời xanh
chắc gì vui
mưa còn rơi
bao kiếp sầu ta nguôi

Gió xa xôi vẫn về
Mưa chăng mù lê thê
Đến bao năm nữa trời
Vợ chồng Ngâu thôi khóc vì thu…
 
Bài hát “Giọt Mưa Thu” được nhạc sĩ Đặng Thế Phong sáng tác từ năm 1942, trong những năm khởi đầu của nền tân nhạc Việt Nam. Khi sáng tác bài này, nhạc sĩ Đặng Thế Phong chỉ mới 24 tuổi, và đó cũng là năm ông qua đời, khi vẫn còn ở độ tuổi thanh xuân.

Ban đầu bài hát được đặt tên là Vạn Cổ Sầu, nhưng sau đó vì nghe theo lời bạn bè, ông mới đổi tên lại thành Giọt Mưa Thu.

Cho đến bây giờ, không ai biết vì sao chỉ mới ở tuổi 24 mà người nhạc sĩ tài ba (và bạc mệnh) đó lại thấu hiểu được cái “vạn cổ sầu” của kiếp nhân sinh đến như vậy. Phải chăng đó là số mệnh, là một sự báo trước cho kiếp đời buồn bã của ông, cái buồn đã được chép lại trong 3 bài nhạc mùa thu đã trở thành bất tử: Con Thuyền Không Bến, Mưa Thu, và bài hát cuối cùng chính là là Giọt Mưa Thu, được viết trước khi tác giả qua đời chỉ vài tháng….
 
Cho bao nhiêu yêu thương nay bay xa
Hoen đôi mi khi thu đưa em qua
Đã từng ngọt ngào, giờ nhận đắng cay vì anh
Thu vờn tóc em mơn man bên làn gió
Vương trên mi ai lá rụng con phố nhỏ
Nhẹ nhàng đâu đây mùi hương hoa sữa đó
Nghe xung quanh âm thanh vang lên sao thân quen
Trong bao nhiêu ngu ngơ vu vơ mùa lá vắng
Thật nhẹ nhàng dù mùa thu không còn yêu anh nữa
Đã từ rất lâu rồi
Trong anh định nghĩa hai tiếng yêu thương
Anh không thể trao cho ai kể từ khi anh có em
Mùa thu đó anh có em
Vậy cớ sao giờ
Hơn một năm trôi qua người đã khác xa thật nhiều
Anh nghe tiếng lá rơi không còn em nữa
Và mùa thu đến anh không còn em nữa
Có lẽ nào em vội quên đi
Và có lẽ nào em đưa mùa thu đi
Có lẽ nào mùa thu chẳng còn lại gì
Trong tâm trí em
Có lẽ nào em buông anh đi xa mất
Có lẽ nào anh không phải người mà em yêu nhất
Có lẽ nào
Anh phải tự nhủ rằng chỉ là một giấc mơ
Anh mất em rồi
Thu đến và đi như những gì đã sắp đặt
Trang giấy trắng đâu thể mờ đi từng màu buồn của nắng
À ơi vu vơ câu hát có lẽ chưa bao giờ anh viết tặng
Em nhẹ bước chân qua bao ngọt ngào, bao nhiêu cố gắng
Có hay không những bước thềm trong con tim em cần một khoảng rộng?
Biết lúc nào anh có thể lại được gặp em một lần nữa
Là khi đó anh cảm nhận mùi hương tàn cánh hoa sữa
Anh yêu em thật nồng nàn như một định lí đã muôn thuở
Yêu!
Một người có lẽ phải học thêm nhiều điều
Em là mảnh ghép cuối cùng anh còn thiếu
Nhiều đêm dằn vặt tự gắng mình không hiểu
Lắm những yêu thương trôi qua trong em nào thật nhiều
Không!
Lí do nào đã khiến em cùng người đó gặp mặt rồi vội yêu?
Cánh cửa hy vọng như đang đổ sập ngay trước mắt
Không còn hơi ấm nụ hôn bờ vai êm thật chặt
Cảm xúc bỗng như chết lặng
Đông tới ghé nhắn anh rằng
Thu cuối rồi cũng qua nhanh cuốn theo cơn gió lặng lẽ hòa tan vào trong
Một buổi chiều mưa vắng, yeah
Lê đôi chân bơ vơ anh đã hụt hẫng thật nhiều (thật nhiều)
Sao anh không thể ngăn được nước mắt nhạt nhoà? (vì ai)
Đành ôm bờ vai lạnh cuối thu
Cho anh thêm ngậm ngùi (vì anh)
Cho bao nhiêu yêu thương vụt bay
Cho bao nhiêu yêu thương mãi xa (mãi xa)
Và xa cuối tận chân trời
Có lẽ nào em vội quên đi
Và có lẽ nào em đưa mùa thu đi
Có lẽ nào mùa thu chẳng còn lại gì
Trong tâm trí em
Có lẽ nào em buông anh đi xa mất
Có lẽ nào anh không phải người mà em yêu nhất
Có lẽ nào
Anh phải tự nhủ rằng chỉ là một giấc mơ
Và anh đã mất em rồi
Hà Nội có lẽ đẹp nhất về đêm
Cũng chính là lúc ôm em thật chặt băng qua mọi nẻo phố cổ ta thường đến
Nhắm mắt chạm nhẹ nỗi đau miền không tên
Giật mình chợt nhớ anh không thể với đến
Chỉ là giấc mơ quá êm đềm
Trọn vẹn một vòng tay dịu êm
Rồi cứ man mác vu vơ ngẩn ngơ chờ đông tới
Liệu rằng một mai sẽ còn thấy nhau trên đường đời?
Ta cũng đâu ngờ sau bao ngày chờ đợi
Bài hát cất lên về thu Hà Nội sẽ theo cùng em
Nhưng cùng hình bóng mới
Và có lẽ nào
Có lẽ nào em vội quên đi (có lẽ, có lẽ nào)
Và có lẽ nào em đưa mùa thu đi (có lẽ, có lẽ nào)
Có lẽ nào mùa thu chẳng còn lại gì
Trong tâm trí em
Có lẽ nào em buông anh đi xa mất (có lẽ, có lẽ nào)
Có lẽ nào anh không phải người mà em yêu nhất (có lẽ, có lẽ nào)
Có lẽ nào
Anh phải tự nhủ rằng chỉ là một giấc mơ
Anh mất em rồi
Có lẽ nào em vội quên đi (có lẽ, có lẽ nào)
Và có lẽ nào em đưa mùa thu đi (có lẽ, có lẽ nào)
Có lẽ nào mùa thu chẳng còn lại gì
Trong tâm trí em
Có lẽ nào em buông anh đi xa mất (có lẽ, có lẽ nào)
Có lẽ nào anh không phải người mà em yêu nhất (có lẽ, có lẽ nào)
Có lẽ nào
Anh phải tự nhủ rằng chỉ là một giấc mơ (chỉ là một giấc mơ)
Anh mất em rồi
 
Về hoàn cảnh ra đời của Giọt Mưa Thu, theo một bài viết của nhạc sĩ Lê Hoàng Long: “Thế rồi, một hôm mưa rơi tầm tã, giọt mưa lộp bộp trên mái lá, thánh thót từng giọt xuống đường, Đặng Thế Phong buồn quá, con tim như thắt lại, máu trào lên để có được một nhạc hứng lai láng, tràn trề khiến ông gượng ngồi dậy viết một hơi điệu nhạc buồn da diết, não nề. Ông viết xong bèn đặt tên cho sáng tác mới ấy là Vạn Cổ Sầu. Chập tối ông Thọ về có thêm dăm người bạn đến thăm, Đặng Thế Phong ôm đàn hát cho mọi người nghe. Nét mặt của mọi người nín thở nghe, đều buồn như muốn khóc. Nghe xong, ai nấy đều khen bài hát thật hay, xoáy vào tim vào óc nhưng cái tên bài bi thảm quá, nên sửa lại thì hơn. Chính vì thế mà Đặng Thế Phong, đổi tên là Giọt Mưa Thu. Có lẽ đây là cái điềm báo trước, là lời di chúc tạ từ nên Đặng Thế Phong lấy mưa ngâu, mùa mưa là dòng nước mắt tuôn chảy lênh láng của Chức Nữ với Ngưu Lang để ví cuộc tình Phong – Tuyết cũng phải cùng chung số phận phũ phàng giống vậy chăng? (Tuyết là tên người tình của nhạc sĩ).

Đến một ngày cuối năm 1941, biết mình khó qua khỏi lưỡi hái của tử thần, Đặng Thế Phong mới ngỏ ý trở về Nam Định để được nằm xuống tại quê nhà và muốn ông Thọ dìu ông về.”

Giọt Mưa Thu được xếp vào những ca khúc hay nhất của tân nhạc Việt Nam. Nhạc sĩ Phạm Duy cho rằng Giọt Mưa Thu cùng hai nhạc phẩm khác của Đặng Thế Phong khởi đầu cho dòng “nhạc thu” Việt Nam
 
Bài hát “Giọt Mưa Thu” được nhạc sĩ Đặng Thế Phong sáng tác từ năm 1942, trong những năm khởi đầu của nền tân nhạc Việt Nam. Khi sáng tác bài này, nhạc sĩ Đặng Thế Phong chỉ mới 24 tuổi, và đó cũng là năm ông qua đời, khi vẫn còn ở độ tuổi thanh xuân.

Ban đầu bài hát được đặt tên là Vạn Cổ Sầu, nhưng sau đó vì nghe theo lời bạn bè, ông mới đổi tên lại thành Giọt Mưa Thu.

Cho đến bây giờ, không ai biết vì sao chỉ mới ở tuổi 24 mà người nhạc sĩ tài ba (và bạc mệnh) đó lại thấu hiểu được cái “vạn cổ sầu” của kiếp nhân sinh đến như vậy. Phải chăng đó là số mệnh, là một sự báo trước cho kiếp đời buồn bã của ông, cái buồn đã được chép lại trong 3 bài nhạc mùa thu đã trở thành bất tử: Con Thuyền Không Bến, Mưa Thu, và bài hát cuối cùng chính là là Giọt Mưa Thu, được viết trước khi tác giả qua đời chỉ vài tháng….
Tài năng đoản mệnh, với chỉ ba bài hát mà lưu danh mãi mãi. Hồi xưa tao hay nghe tân nhạc lắm, Đặng Thế Phong, Văn Cao, Tuấn Khanh, Lê Thương, Nguyễn Văn Thương... Qua giọng hát của tài tử Ngọc Bảo, Ánh Tuyết... Lâu giờ lên đây chửi nhau quên hết sở thích xưa =))
 
Nghe bài này cũng hay: Nồng nàn Hà Nội - Nguyễn Đức Cường, xem cái thumbail râu thằng này như lông lol =))
 
Tài năng đoản mệnh, với chỉ ba bài hát mà lưu danh mãi mãi. Hồi xưa tao hay nghe tân nhạc lắm, Đặng Thế Phong, Văn Cao, Tuấn Khanh, Lê Thương, Nguyễn Văn Thương... Qua giọng hát của tài tử Ngọc Bảo, Ánh Tuyết... Lâu giờ lên đây chửi nhau quên hết sở thích xưa =))
Nghe bài hát mà thấy được bối cảnh lịch sử ,tưởng tượng ra hoàn cảnh luôn mày ah!!
 
Cho bao nhiêu yêu thương nay bay xa
Hoen đôi mi khi thu đưa em qua
Đã từng ngọt ngào, giờ nhận đắng cay vì anh
Thu vờn tóc em mơn man bên làn gió
Vương trên mi ai lá rụng con phố nhỏ
Nhẹ nhàng đâu đây mùi hương hoa sữa đó
Nghe xung quanh âm thanh vang lên sao thân quen
Trong bao nhiêu ngu ngơ vu vơ mùa lá vắng
Thật nhẹ nhàng dù mùa thu không còn yêu anh nữa
Đã từ rất lâu rồi
Trong anh định nghĩa hai tiếng yêu thương
Anh không thể trao cho ai kể từ khi anh có em
Mùa thu đó anh có em
Vậy cớ sao giờ
Hơn một năm trôi qua người đã khác xa thật nhiều
Anh nghe tiếng lá rơi không còn em nữa
Và mùa thu đến anh không còn em nữa
Có lẽ nào em vội quên đi
Và có lẽ nào em đưa mùa thu đi
Có lẽ nào mùa thu chẳng còn lại gì
Trong tâm trí em
Có lẽ nào em buông anh đi xa mất
Có lẽ nào anh không phải người mà em yêu nhất
Có lẽ nào
Anh phải tự nhủ rằng chỉ là một giấc mơ
Anh mất em rồi
Thu đến và đi như những gì đã sắp đặt
Trang giấy trắng đâu thể mờ đi từng màu buồn của nắng
À ơi vu vơ câu hát có lẽ chưa bao giờ anh viết tặng
Em nhẹ bước chân qua bao ngọt ngào, bao nhiêu cố gắng
Có hay không những bước thềm trong con tim em cần một khoảng rộng?
Biết lúc nào anh có thể lại được gặp em một lần nữa
Là khi đó anh cảm nhận mùi hương tàn cánh hoa sữa
Anh yêu em thật nồng nàn như một định lí đã muôn thuở
Yêu!
Một người có lẽ phải học thêm nhiều điều
Em là mảnh ghép cuối cùng anh còn thiếu
Nhiều đêm dằn vặt tự gắng mình không hiểu
Lắm những yêu thương trôi qua trong em nào thật nhiều
Không!
Lí do nào đã khiến em cùng người đó gặp mặt rồi vội yêu?
Cánh cửa hy vọng như đang đổ sập ngay trước mắt
Không còn hơi ấm nụ hôn bờ vai êm thật chặt
Cảm xúc bỗng như chết lặng
Đông tới ghé nhắn anh rằng
Thu cuối rồi cũng qua nhanh cuốn theo cơn gió lặng lẽ hòa tan vào trong
Một buổi chiều mưa vắng, yeah
Lê đôi chân bơ vơ anh đã hụt hẫng thật nhiều (thật nhiều)
Sao anh không thể ngăn được nước mắt nhạt nhoà? (vì ai)
Đành ôm bờ vai lạnh cuối thu
Cho anh thêm ngậm ngùi (vì anh)
Cho bao nhiêu yêu thương vụt bay
Cho bao nhiêu yêu thương mãi xa (mãi xa)
Và xa cuối tận chân trời
Có lẽ nào em vội quên đi
Và có lẽ nào em đưa mùa thu đi
Có lẽ nào mùa thu chẳng còn lại gì
Trong tâm trí em
Có lẽ nào em buông anh đi xa mất
Có lẽ nào anh không phải người mà em yêu nhất
Có lẽ nào
Anh phải tự nhủ rằng chỉ là một giấc mơ
Và anh đã mất em rồi
Hà Nội có lẽ đẹp nhất về đêm
Cũng chính là lúc ôm em thật chặt băng qua mọi nẻo phố cổ ta thường đến
Nhắm mắt chạm nhẹ nỗi đau miền không tên
Giật mình chợt nhớ anh không thể với đến
Chỉ là giấc mơ quá êm đềm
Trọn vẹn một vòng tay dịu êm
Rồi cứ man mác vu vơ ngẩn ngơ chờ đông tới
Liệu rằng một mai sẽ còn thấy nhau trên đường đời?
Ta cũng đâu ngờ sau bao ngày chờ đợi
Bài hát cất lên về thu Hà Nội sẽ theo cùng em
Nhưng cùng hình bóng mới
Và có lẽ nào
Có lẽ nào em vội quên đi (có lẽ, có lẽ nào)
Và có lẽ nào em đưa mùa thu đi (có lẽ, có lẽ nào)
Có lẽ nào mùa thu chẳng còn lại gì
Trong tâm trí em
Có lẽ nào em buông anh đi xa mất (có lẽ, có lẽ nào)
Có lẽ nào anh không phải người mà em yêu nhất (có lẽ, có lẽ nào)
Có lẽ nào
Anh phải tự nhủ rằng chỉ là một giấc mơ
Anh mất em rồi
Có lẽ nào em vội quên đi (có lẽ, có lẽ nào)
Và có lẽ nào em đưa mùa thu đi (có lẽ, có lẽ nào)
Có lẽ nào mùa thu chẳng còn lại gì
Trong tâm trí em
Có lẽ nào em buông anh đi xa mất (có lẽ, có lẽ nào)
Có lẽ nào anh không phải người mà em yêu nhất (có lẽ, có lẽ nào)
Có lẽ nào
Anh phải tự nhủ rằng chỉ là một giấc mơ (chỉ là một giấc mơ)
Anh mất em rồi
Dài lê thê
 
Top