Chuyên gia kể chuyện qua hình ảnh
·
3 tháng 2 lúc 09:20 ·
Tôi là người nghiện ôm hôn
Tôi từng chia tay một người đàn ông tốt nhưng không biết ôm hôn. Tôi nghĩ đó là thứ gắn kết rất lớn trong mối quan hệ nam nữ. Dù ở bất cứ đâu, tôi đều thích làm việc đó một cách tự nhiên. Không cần nói điều gì bóng bẩy, không cần làm gì lớn lao. Mỗi tối chỉ cần nằm bên cạnh- dù mỗi thằng một cái điện thoại, 1 cái laptop nhưng vẫn gác chân lên nhau.. Nó là một sợi dây gắn kết lớn, như sạc điện
Nhu cầu được chạm vào người nhau là một trong những loại ngôn ngữ yêu thương tuyệt diệu. Khi giận dỗi cái gì chỉ cần ôm chặt một cái , vùng vằng vài câu- thế là huề. Khi muốn chia sẻ điều gì, cũng chỉ cần rúc vào lòng, thút thít chả cần nói gì- mọi gánh nặng được rũ bỏ.
Có những lúc làm việc, khều khều- “ Lại đây, ngồi cạnh đây”- tay thì đánh bàn phím nhưng chạm chân cho nó có hơi. Đi ngủ cũng phải nằm trên tay dù chỉ một lúc là tay mỏi, đầu mỏi. Tay còn lại phải nắm thật chặt (không sợ mất) Đó là nhu cầu tựa như hơi thở vây..
Không phải người đàn ông nào cũng biết ôm hôn. Nhưng cứ tạo cho họ thói quen rồi dần cũng phải khôn ra. Rồi họ hiểu đó là công thức, là ngôn ngữ yêu thương của mình. Và thói quen là một thứ luôn rất khó bỏ, khi quen hơi- họ cũng như ta, chả muốn rời dù nửa bước chân..
Vậy nên,
Dù là nắm tay, gác chân, ôm hôn hay làm tình.. thì cứ tạo cho nhau thói quen- thói quen cần nhau. Vì chỉ khi còn cần nhau thì mới có thể yêu nhau..- đừng tước bỏ nó- dù bên nhau bao lâu, bạn nhé