AE NÀO SÁNG TÁC BÀI THƠ ĐỔ NỢ ĐI. ĐMCS
Một thời vang bóng lắm đai tiền,
Cứ tưởng trên đời vẹn thắt lưng.
Rượu ngon, bạn tốt bao người đón,
Vinh hoa, phú quý tưởng như chừng...
Đời như con bạc xoay vòng xoay,
Một phút lơ ngơ, trắng đôi tay.
Giấy nợ chồng cao theo tháng ngày,
Đèn tàn, bóng khuất, dạ đắng cay.
Người xưa đon đả nay quay gót,
Mặt ngoảnh, lưng chần, dạ hắt hưu.
Gõ cửa thân quen nghe tiếng vắng,
Bóng chiều nghiêng ngả, kiếp đìu hiu.
Chữ "tiền" ngẫm kỹ thật mong mong,
Có đó rồi tan giữa hư không.
Trắng tay mới biết ai là bạn,
Đổ nợ mới thấu nỗi ngóng trông.
Một vấp, một đau, một bài học,
Cúi đầu gom nhặt chút tàn tro.
Thôi thì làm lại từ hoang phế,
Đời ngã rồi đứng, chẳng cần lo!