Cổ Nguyệt Phương Nguyên
Địt xong chạy
Khi mình sống, mình ngỡ mình bất tử
Nên bao giờ suy nghĩ đến chết đâu.
Cho đến khi trên mái tóc bạc màu.
Thì mới biết mình không là bất tử.
.
Đời nhìn lại, thì trãi dài quá khứ
Còn tương lai, thì ngắn ngũi vô cùng
Tháng năm buồn, cười được mấy đôi lần
Lệ thì đã chảy dài trên môi mắt.
.
Khi đứng giữa đôi bến bờ được mất
Giữa tình yêu và thù hận hờn nhau
Giữa vui cười và chạm đáy nổi đau
Những ranh giới tựa hồ mong manh quá.
.
Đã có lúc ước tim mình là đá
Là băng sương, là thép nguội vô tình
Nhưng cuộc đời mình chỉ là chiếc lá
Tim mãi buồn, từng nhịp đập lặng thinh.
Nên bao giờ suy nghĩ đến chết đâu.
Cho đến khi trên mái tóc bạc màu.
Thì mới biết mình không là bất tử.
.
Đời nhìn lại, thì trãi dài quá khứ
Còn tương lai, thì ngắn ngũi vô cùng
Tháng năm buồn, cười được mấy đôi lần
Lệ thì đã chảy dài trên môi mắt.
.
Khi đứng giữa đôi bến bờ được mất
Giữa tình yêu và thù hận hờn nhau
Giữa vui cười và chạm đáy nổi đau
Những ranh giới tựa hồ mong manh quá.
.
Đã có lúc ước tim mình là đá
Là băng sương, là thép nguội vô tình
Nhưng cuộc đời mình chỉ là chiếc lá
Tim mãi buồn, từng nhịp đập lặng thinh.
Sửa lần cuối: