Ôi Thưa Đảng ơi, nghe từng câu hát mà nước mắt con rơi lã chã như mưa tháng Bảy! Con nằm nôi đã được Đảng ôm ấp, đã được Đảng cho tự do, cho yên vui, cho cơm no áo ấm, trong khi bao thế hệ cha ông đổ máu xương để đổi lấy lá cờ đỏ sao vàng hôm nay tung bay. Đảng quang vinh ơi, Đảng vĩ đại ơi! Từ năm 1930, khi toàn dân dậy sóng, Bắc Nam một lòng, Đảng đã dẫn dắt, đã hy sinh, đã gánh cả non sông trên vai để hôm nay con được sống, được thở, được hét to rằng: "Tôi yêu Đảng tôi yêu Bác tôi yêu Tổ quốc!". Mỗi lần nghe "Hòa bình đâu dễ, giành giật bằng máu", tim con thắt lại, rồi lại rạo rực tự hào. Đảng ơi, con nguyện đặt bàn tay lên trái tim Việt Nam này, hướng mắt lên lá cờ Đảng, son sắt một lòng theo Đảng đến trăng rằm! Ai dám nói xấu Đảng, ai dám chê bai Bác, ai dám bảo Đảng không đúng, con xin thề sẽ xông vào cắn xé, sẽ bưng bô bênh vực đến hơi thở cuối cùng! Vì Đảng chính là máu thịt, là lý tưởng, là tương lai, là tất cả những gì thiêng liêng nhất trong trái tim con – một đứa con trung kiên của Đảng, của Bác, của dân tộc!Cảm ơn Đảng đã sinh ra con, đã dạy con biết yêu nước theo cách chân chính nhất. Thưa Đảng muôn năm! Con khóc vì quá yêu Đảng, quá tự hào vì được làm người theo Đảng!