DJoker
Cái lồn nhăn nheo
Càng ngày càng thấm cái câu "Người không vì mình trời chu đất diệt". Tao luôn tâm niệm rằng, tao sống đẹp với đời,đời sẽ sống đẹp với tao. Và tao nghĩ, ai cũng sống đẹp như tao vậy. Nhưng mà đéo, gian nan hoạn nạn mới biết lòng người.
Tao có thằng bạn chơi với nhau từ thời sv tới giờ cũng hơn chục năm rồi. Mọi thứ đều tốt đẹp, từ trong ra ngoài, từ cách đối nhân xử thế, đối xử với người giàu sang cũng như người nghèo mạt. Tao với nó sau khi ra trường mấy năm có hùn vốn mở công ty, lúc đó tao khá hơn, nên cũng chủ động góp nhiều hơn, lợi nhuận vẫn cưa đôi 50:50. Nhưng vì lý do khách quan nên cty sập, tao biết lực nó nên cũng ôm hết nợ vào người. Sau đó mọi thứ vẫn tốt đẹp, cứ ngỡ đời này kiếm được thằng sinh tử chi giao.
Bẵng đi vài năm, nó có sự nghiệp của nó, tao có công việc của tao, 2 thằng vẫn thân với nhau như ngày nào. Thế rồi covid ập đến, quật tao ngã sấp ngã ngửa, tưởng rằng không vực được lại. Rồi tao tìm đến nó mong sự giúp đỡ. Nó cũng kêu dịch khó khăn, mà vừa vào mấy mã ck, không còn tiền, mà lúc đó mấy mã của nó còn đang âm, nó cũng bảo cuối năm cũng có áp lực trả nợ, nên cũng ko làm gì được. Tao thì cần gấp mới bảo là t vay cp của nó luôn, trả nó bằng với target kỳ vọng. Nó sướng rơn, cho vay vội.
Ấy thế mà đầu năm cuối năm, cp nó tăng vượt qua cái target của nó, xong đi xuống. Thì câu chuyện suốt ngày nó nói ý rằng vì cho t vay nên ko bán được ở đỉnh, lỡ mất mấy kèo nọ chai, chứ không thì nó đã ăn được nhiều lắm rồi - Chán tập 1. Nếu câu chuyện dừng ở đây thì đéo có gì để nói, mà nó cứ nhắc đi nhắc lại đéo hiểu ý nó là gì nữa
).
Mà cuối năm này nó cũng làm ăn được, tiền về ầm ầm, tính sơ sơ thì thừa đủ trả nợ rồi, mà nó vẫn liên tục nhắc tao vụ t phải trả nó trước tết
). Chưa kể việc nó có thể cover được hết đống nợ của nó thì vẫn thỏa mái cho t vay, mà nó phải nhắc suốt ngày như t sắp bùng của nó đến nơi - Chán tập 2.
Rồi đến 1 ngày nó nhờ tao 1 việc mà nếu thuê ngoài thì số tiền nó phải trả nhiều hơn cả số tao vay nó luôn, chứ đéo phải bằng với chỗ lãi nó mất. Cơ mà đéo nói chuyện tiền nong công cán gì cả. Làm không công thì cũng cần tiền trà tiền nước. Đây đéo đề cập gì cả - Chán toàn tập
).
Bonus: 1 thằng khác cũng bạn ĐH, thằng này thì ngày xưa cũng mơ mộng viển vông giống tao, nên 2 thằng cũng suốt ngày đi với nhau. Rồi sau nó bập vào đa cấp, suy nghĩ bị biến tướng, đéo hợp chơi nữa nên cũng thôi. Chục năm đéo nói chuyện tự nhiên gọi vay tiền. T thì đéo có cho vay rồi. Xong đc vài bữa lại gọi than nghèo kể khổ, làm ăn thất bát vay lãi xã hội đen vợ thất nghiệp con ốm các kiểu
). T mới gọi ra cf rồi cho con nó 2 củ. Ấy thế mà từ bữa ấy nó cứ đeo bám xin thêm, vcl. Chẳng lẽ chửi thẳng mặt bạn
)
Nói chung là mất niềm tin vào cuộc đời vcl. Sao ko thằng nào sống đẹp như những con thiên nga của Tchaikovsky à
)
Tao có thằng bạn chơi với nhau từ thời sv tới giờ cũng hơn chục năm rồi. Mọi thứ đều tốt đẹp, từ trong ra ngoài, từ cách đối nhân xử thế, đối xử với người giàu sang cũng như người nghèo mạt. Tao với nó sau khi ra trường mấy năm có hùn vốn mở công ty, lúc đó tao khá hơn, nên cũng chủ động góp nhiều hơn, lợi nhuận vẫn cưa đôi 50:50. Nhưng vì lý do khách quan nên cty sập, tao biết lực nó nên cũng ôm hết nợ vào người. Sau đó mọi thứ vẫn tốt đẹp, cứ ngỡ đời này kiếm được thằng sinh tử chi giao.
Bẵng đi vài năm, nó có sự nghiệp của nó, tao có công việc của tao, 2 thằng vẫn thân với nhau như ngày nào. Thế rồi covid ập đến, quật tao ngã sấp ngã ngửa, tưởng rằng không vực được lại. Rồi tao tìm đến nó mong sự giúp đỡ. Nó cũng kêu dịch khó khăn, mà vừa vào mấy mã ck, không còn tiền, mà lúc đó mấy mã của nó còn đang âm, nó cũng bảo cuối năm cũng có áp lực trả nợ, nên cũng ko làm gì được. Tao thì cần gấp mới bảo là t vay cp của nó luôn, trả nó bằng với target kỳ vọng. Nó sướng rơn, cho vay vội.
Ấy thế mà đầu năm cuối năm, cp nó tăng vượt qua cái target của nó, xong đi xuống. Thì câu chuyện suốt ngày nó nói ý rằng vì cho t vay nên ko bán được ở đỉnh, lỡ mất mấy kèo nọ chai, chứ không thì nó đã ăn được nhiều lắm rồi - Chán tập 1. Nếu câu chuyện dừng ở đây thì đéo có gì để nói, mà nó cứ nhắc đi nhắc lại đéo hiểu ý nó là gì nữa
).Mà cuối năm này nó cũng làm ăn được, tiền về ầm ầm, tính sơ sơ thì thừa đủ trả nợ rồi, mà nó vẫn liên tục nhắc tao vụ t phải trả nó trước tết
). Chưa kể việc nó có thể cover được hết đống nợ của nó thì vẫn thỏa mái cho t vay, mà nó phải nhắc suốt ngày như t sắp bùng của nó đến nơi - Chán tập 2.Rồi đến 1 ngày nó nhờ tao 1 việc mà nếu thuê ngoài thì số tiền nó phải trả nhiều hơn cả số tao vay nó luôn, chứ đéo phải bằng với chỗ lãi nó mất. Cơ mà đéo nói chuyện tiền nong công cán gì cả. Làm không công thì cũng cần tiền trà tiền nước. Đây đéo đề cập gì cả - Chán toàn tập
).Bonus: 1 thằng khác cũng bạn ĐH, thằng này thì ngày xưa cũng mơ mộng viển vông giống tao, nên 2 thằng cũng suốt ngày đi với nhau. Rồi sau nó bập vào đa cấp, suy nghĩ bị biến tướng, đéo hợp chơi nữa nên cũng thôi. Chục năm đéo nói chuyện tự nhiên gọi vay tiền. T thì đéo có cho vay rồi. Xong đc vài bữa lại gọi than nghèo kể khổ, làm ăn thất bát vay lãi xã hội đen vợ thất nghiệp con ốm các kiểu
). T mới gọi ra cf rồi cho con nó 2 củ. Ấy thế mà từ bữa ấy nó cứ đeo bám xin thêm, vcl. Chẳng lẽ chửi thẳng mặt bạn
)Nói chung là mất niềm tin vào cuộc đời vcl. Sao ko thằng nào sống đẹp như những con thiên nga của Tchaikovsky à
)