Là không. Cái mà Đức Phật đã giác ngộ là không, không có cốt lõi, sự trống không vô tận ở tận sâu bên trong nội tâm, nó không phải là tính không, mà là không.
Ngũ uẩn hay thân thể, cảm giác, suy tưởng, ý định, nhận thức phụ thuộc vào các điều kiện, không gì là tôi khônh gì là của tôi.
Nói theo kinh nghiệm là trong sự nhận thức chỉ có sự nhận thức.
Khi m nhận thấy được cái đó, m sẽ thấy ngũ uẩn là gánh nặng. Khi một người đã bỏ gánh nặng xuống thì người đó có thể nói là đã hoàn toàn chết đi vì nghiệp của người đó đã ngừng chảy, phần nghiệp đã trổ quả còn dư sót lại là ngũ uẩn hiện tại vẫn còn tồn tại được gọi là A La Hán. Khi phần ngũ uẩn đó tan biến không còn gì bắt đầu tiếp theo, được gọi là nhập Niết Bàn, nghĩa là không có bắt đầu tiếp theo hay không còn trong sinh tử luân hồi.
Cơ bản là khi nào mà bất chấp mọi thành công lẫn hiểu biết m đạt được, m vẫn cảm thấy mệt mỏi với sự nhận thức thì m mới hiểu ý nghĩa của đạo Phật.
Giác ngộ không đồng nghĩa với khổ hạnh và từ bỏ mọi của cải, vì rất nhiều vị đã giác ngộ có cuộc sống sa hoa tột bậc, giác ngộ chỉ là sự thay đổi về thế giới quan 1 cách đột ngột thôi.