Bản đầy đủ bài viết NẰM THẲNG CHÍNH LÀ CÔNG LÝ của huyền thoại mạng Trung Quốc
Bài viết gốc "Nằm thẳng chính là công lý" (chữ Hán: 《躺平即是正义》) do một tài khoản có tên "Người lữ hành tốt bụng" (好心人) đăng tải vào tháng 4 năm 2021 trên diễn đàn Baidu Tieba (Trung Quốc).
Ngay sau khi gây bão mạng xã hội, bài viết gốc đã nhanh chóng bị các cơ quan kiểm duyệt Trung Quốc gỡ bỏ. Tuy nhiên, nội dung cốt lõi của bài viết đã được cư dân mạng lưu lại:
Tôi đã không đi làm từ rất lâu rồi.
Ban đầu tôi cũng sợ.
Sợ ánh mắt người khác.
Sợ cha mẹ thất vọng.
Sợ họ hàng hỏi han.
Sợ bạn bè thành công.
Sợ bản thân bị bỏ lại phía sau.
Nhưng rồi một ngày tôi nhận ra:
Tương lai phía trước mà mọi người nói rốt cuộc là ở đâu?
Là căn hộ ba mươi năm vay nợ sao?
Là ánh đèn văn phòng lúc hai giờ sáng sao?
Là những đoàn tàu điện chen chúc đầy những khuôn mặt đã chết từ bên trong sao?
Hay là những đứa trẻ sinh ra chỉ để tiếp tục chạy đua tiếp sức tận cùng đau khổ?
Người ta gọi đó là tiến lên.
Tôi bắt đầu nghi ngờ.
Từ nhỏ chúng ta được dạy rằng chỉ cần cố gắng thì sẽ có tương lai.
Nhưng càng lớn tôi càng phát hiện:
đa số người trong xã hội này không sống — họ chỉ đang khấu hao.
Mỗi buổi sáng, vô số con người thức dậy như những cục pin bị cắm vào cỗ máy khổng lồ.
Họ dùng tuổi trẻ đổi lấy tiền.
Dùng sức khỏe đổi lấy nhà.
Dùng linh hồn đổi lấy địa vị.
Rồi dùng phần đời còn lại để chữa lành những tổn thương mà những thứ đó gây ra.
Đó không phải chiến thắng.
Đó là một dây chuyền tiêu thụ linh hồn con người.
Tôi không muốn nữa.
Tôi không muốn biến đời mình thành một bảng Excel đầy KPI.
Không muốn biến tình yêu thành hợp đồng tài chính.
Không muốn biến hôn nhân thành liên minh bất động sản.
Không muốn sinh một đứa trẻ ra để tiếp tục làm nhiên liệu cho guồng máy.
Cho nên tôi nằm xuống.
Không phải vì tôi yếu đuối.
Mà bởi tôi đã nhìn quá rõ.
Kẻ nô lệ đáng thương nhất là kẻ đi yêu chính xiềng xích trói buộc mình.
Điều đáng sợ nhất không phải nghèo khó,
mà là một xã hội nơi con người không còn thời gian để suy nghĩ xem mình đang sống vì điều gì.
Tôi nhớ đến Diogenes nằm phơi nắng trong chiếc thùng gỗ của ông.
Khi Alexander the Great hỏi ông muốn gì, ông chỉ đáp: “Đừng có chắn ánh nắng của tôi.”
Câu nói ấy mạnh hơn cả một đội quân.
Bởi quyền lực lớn nhất không phải là chinh phục thế giới.
Mà là khiến thế giới không còn cách gì để mua chuộc mình được nữa.
Nếu mảnh đất này chưa từng tồn tại một tư tưởng đề cao chủ quyền tính cách con người,
vậy thì tôi sẽ tự tạo ra nó cho chính mình.
Tôi ăn rất ít.
Tiêu rất ít.
Sống rất chậm.
Tôi nhìn mây trôi qua cửa sổ.
Nhìn ánh nắng bò trên tường vào mỗi buổi chiều.
Nghe tiếng xe xa dần trong đêm.
Đôi khi chỉ nằm yên hàng giờ mà không làm gì cả.
Và kỳ lạ thay —
đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình thật sự còn sống.
Cho nên tôi nằm xuống.
Nằm trên bãi biển.
Nằm trong căn phòng thuê nhỏ hẹp.
Nằm dưới ánh nắng mùa hè.
Nằm giữa tiếng quạt máy cũ kỹ quay chậm trong đêm.
Thân thể tôi nằm xuống.
Nhưng lần đầu tiên, tinh thần tôi đứng thẳng.
Và tôi hiểu ra:
Trong một thời đại mà mọi người đều bị ép phải chạy,
việc dám dừng lại
có lẽ chính là hành động phản kháng cuối cùng của con người.
Nằm thẳng chính là công lý.