Bạn gái giận khi tôi không ngồi rửa bát cùng em ở quê

hầm bà lằng

Kích Dục Đại Sư
Tôi 25 tuổi, yêu bạn gái kém một tuổi được một năm; tôi làm IT, bạn gái là giáo viên tiếng Anh ở chính trung tâm tôi theo học.

Bạn gái xinh xắn, cao ráo, gia đình có nền tảng tốt ở Hà Nội, bố mẹ đều công tác trong quân đội và đã về hưu. Gia đình tôi làm kinh doanh ở Quảng Ninh, có điều kiện kinh tế hơn nhà em nhưng gia cảnh nhà tôi hơi phức tạp. Bố mẹ tôi đến với nhau khi đều từng qua một lần đò, sau khi có tôi thì bố mẹ lại ly hôn tiếp. Tuy nhiên chuyện này không hề ảnh hưởng gì đến tình cảm của tôi và bạn gái. Tôi mất nhiều thời gian và công sức để theo đuổi em vì ngoại hình em nổi bật nhưng tính cách lại khá hướng nội và nhẹ nhàng, kiểu tiểu thư. Bạn gái không phải là người lười biếng hay không thạo việc nhà. Em cũng biết làm bánh trái, nấu những món cơ bản và chăm sóc cho sức khỏe, tinh thần của tôi.

Em không đòi hỏi vật chất nhiều vì gần như đã có những thứ mình muốn, chủ yếu em chỉ cần tôi yêu thương, nói chuyện nhẹ nhàng, chiều chuộng em. Những điều này tôi hoàn toàn làm tốt và đảm bảo mình yêu chiều em như công chúa đích thực, chưa bao giờ tiếc người yêu bất cứ thứ gì. Do tính chất công việc dạy thêm vào buổi tối và có em trai chăm chỉ nên em kể với tôi là ở nhà được cưng chiều rất nhiều, gần như không mấy khi phải nấu cơm hay rửa bát, tất nhiên những việc đó em hoàn toàn có thể làm được. Tròn một năm yêu nhau, tôi dẫn em về nhà ngoại ở Quảng Ninh vừa ăn giỗ vừa giới thiệu bạn gái. Cả năm, gia đình tôi mới tụ tập một lần như vậy, ngay cả tết mọi người vẫn kinh doanh chứ không nghỉ. Mọi người đều khen bạn gái tôi xinh đẹp, học thức, nói tôi quá may mắn, cần cưới em ngay.
Hôm đó tôi cũng như mọi bữa giỗ trước, uống rượu cùng các anh họ và uống nhiều hơn bình thường vì mọi người đều chúc tụng, động viên chuyện lấy vợ. Tôi không đọc tin nhắn của bạn gái khi em nhắn bảo xuống rửa bát cùng em. Vì say quá, tôi lăn ra ngủ. Sau hôm đó, khi chúng tôi đã quay lại Hà Nội, bạn gái giận dỗi, cho rằng tôi vô tâm, để mặc em rửa bát. Tất nhiên không có chuyện em rửa một mình, vì nhà tôi cũng hiện đại và quý mến em nên các chị họ và các bác gái cũng ra rửa cùng. Em nói nếu biết phải ngồi xổm rửa bát thì không mặc váy xinh đẹp để làm gì, các chị các bác ngồi xung quanh để phụ giúp thì ít mà soi mói, trêu trọc, hỏi han về những chuyện riêng tư như gia đình, lương lậu của em thì nhiều. Trong khi em mới gặp họ được hai tiếng, làm sao dám nói chuyện thoải mái.

Em cần tôi ở bên để đỡ lời những cái đó, không thích cảm giác làm việc nhà ở nhà bạn trai mà tôi không phụ cùng. Tôi thấy bạn gái phóng đại sự việc nhưng vẫn nhận lỗi vì vô tâm, không lường trước về các chị và các bác mình. Tôi hứa sẽ rửa bát cho em cả đời, còn trước mặt người nhà mình thì em tỏ ra đảm đang, khéo léo chút cho đẹp mặt tôi là được. Vậy là em đánh giá tôi gia trưởng, so sánh những lần tôi đến nhà em chơi trước đó, nhà em coi tôi như khách quý và tôi không phải rửa một cái bát nào, toàn là em và em trai em làm.
Em chốt một câu, nếu lần sau tôi cứ uống rượu say để có cớ không cùng em rửa bát thì em sẽ không bao giờ về nhà tôi chơi nữa. Tôi biết tính em, có thể em nói vậy là sẽ làm. Tôi cảm thấy bạn gái mình dường như đang hùa theo trend trên mạng. Là em tỏ ra tiểu thư thái quá hay tôi thật sự gia trưởng?

Duy Mạnh
 
Top