Có Video 🌸Bạn hiểu sự hy sinh của tôi, tôi trân trọng chân tình của bạn.🌸



🌸Ngày bước ra khỏi cuộc hôn nhân, người vợ để lại những lời nghẹn ngào:

"Năm gả cho anh, em không giữ tâm cơ, không mưu tính thiệt hơn, càng chưa từng cân đo đong đếm.

Ngoài anh ra, em chẳng mưu cầu điều gì khác, ôm trọn một lòng nhiệt huyết bước vào hôn nhân.

Thế nhưng, đoạn đường này quá đỗi đau khổ, yêu đến cuối cùng chỉ còn lại những lời cay nghiệt dành cho nhau.

Em thật sự bất lực rồi.

Nếu em có mưu đồ gì mà phải nhận kết cục hôm nay, thì là em đáng đời.

Còn nếu em chẳng mưu cầu chi mà vẫn phải nếm chịu nông nỗi này, thì em lại càng là kẻ tội lỗi đáng muôn chết!"

Lời rời đi ấy không có những tiếng khóc than cường điệu,

cũng chẳng có lời oán trách gay gắt, nhưng lại giống như một cây kim nhỏ, nhẹ nhàng đâm xuyên qua lớp vỏ bọc lộng lẫy của hôn nhân

để phơi bày những vết thương rã rời chân thực nhất.

Nó nói thay sự tuyệt vọng của vô số người từng yêu hết lòng:

Trong tình cảm, kẻ chân thành nhất, ít mưu cầu nhất, thường lại là người nhận về tổn thương sâu sắc nhất.

Nhiều người khi bước vào hôn nhân đều từng mang một trái tim thuần khiết như vậy.

Họ không màng gia cảnh giàu sang, không cầu vật chất đủ đầy,

chỉ mong một tấm chân tình, một sự bình yên và một bờ vai sưởi ấm lúc sớm tối.

Họ tự nguyện buông bỏ mọi phòng bị, phơi bày góc mềm yếu nhất của tâm hồn và gửi gắm toàn bộ tương lai vào người trước mắt.

Họ cứ ngỡ chỉ cần mình đủ bao dung, đủ kiên định thì có thể biến những ngày tháng bình đạm thành năm tháng an yên.

Thế nhưng hiện thực lại giáng một đòn chí mạng, chứng minh một nghịch lý phũ phàng:

Bạn càng không giữ lại gì cho mình thì lại càng dễ bị ngó lơ,

bạn càng không đòi hỏi thì lại càng không được trân trọng.

Hôn nhân vốn dĩ là sự hướng về nhau từ hai phía,

chứ chưa bao giờ là vở kịch độc thoại của sự chịu đựng đơn phương.

Vậy mà ngày dài tháng rộng, cuộc sống sớm tối bên nhau đã mài mòn đi ước nguyện ban đầu.

Lời mật ngọt ngày xưa giờ hóa thành lời ác ý cay nghiệt,

sự nhẫn nại năm nào thành cái quay lưng phiền muộn, và sự nương tựa thuở ấy chỉ còn là nỗi thờ ơ, ích kỷ.

Người từng ôm cả lòng nhiệt thành đã im lặng trong từng lần thất vọng,

lùi bước trước từng nỗi uất ức, để rồi đành bất lực khép chặt cánh cửa lòng khi trái tim đã chằng chịt tổn thương.

Câu nói "Nếu chẳng mưu cầu chi, em lại càng tội đáng muôn chết"

chính là tiếng thở dài cay đắng và lời tự giễu tàn nhẫn nhất của cô.

Cô đau khổ không chỉ vì một mái ấm tan vỡ, mà vì không thể tự trả lời câu hỏi:

Tại sao một tình yêu dốc hết lòng dạ, không màng danh lợi, đổi lại lại là sự bẽ bàng này?

Người đời vẫn bảo, kết hôn thì phải thực tế và giữ lại đường lui cho mình,

nhưng cô lại chọn con đường ngốc nghếch và chân thành nhất.

Dẫu vậy, cô ấy hoàn toàn không sai.

Kẻ sai chưa bao giờ là người chân thành, mà là kẻ đã coi sự hy sinh của đối phương là điều hiển nhiên rồi tùy tiện chà đạp lên nó.

Một cuộc hôn nhân tốt đẹp xưa nay không phải là bài kiểm tra xem ai nhẫn nhịn giỏi hơn, mà là sự cộng hưởng:

Bạn hiểu sự hy sinh của tôi, tôi trân trọng chân tình của bạn.

Chân thành không có lỗi,

thâm tình không có sai,

chỉ là tình yêu ấy phải được trao cho người xứng đáng.

Bạn chưa từng phạm phải tội lỗi đáng chết nào cả,

bạn chỉ xứng đáng được yêu thương một cách trọn vẹn hơn một nơi bạn không cần phải sống cẩn trọng từng chút một,

và không bao giờ phải gánh chịu giông bão một mình. 🌸
 



🌸Ngày bước ra khỏi cuộc hôn nhân, người vợ để lại những lời nghẹn ngào:

"Năm gả cho anh, em không giữ tâm cơ, không mưu tính thiệt hơn, càng chưa từng cân đo đong đếm.

Ngoài anh ra, em chẳng mưu cầu điều gì khác, ôm trọn một lòng nhiệt huyết bước vào hôn nhân.

Thế nhưng, đoạn đường này quá đỗi đau khổ, yêu đến cuối cùng chỉ còn lại những lời cay nghiệt dành cho nhau.

Em thật sự bất lực rồi.

Nếu em có mưu đồ gì mà phải nhận kết cục hôm nay, thì là em đáng đời.

Còn nếu em chẳng mưu cầu chi mà vẫn phải nếm chịu nông nỗi này, thì em lại càng là kẻ tội lỗi đáng muôn chết!"

Lời rời đi ấy không có những tiếng khóc than cường điệu,

cũng chẳng có lời oán trách gay gắt, nhưng lại giống như một cây kim nhỏ, nhẹ nhàng đâm xuyên qua lớp vỏ bọc lộng lẫy của hôn nhân

để phơi bày những vết thương rã rời chân thực nhất.

Nó nói thay sự tuyệt vọng của vô số người từng yêu hết lòng:

Trong tình cảm, kẻ chân thành nhất, ít mưu cầu nhất, thường lại là người nhận về tổn thương sâu sắc nhất.

Nhiều người khi bước vào hôn nhân đều từng mang một trái tim thuần khiết như vậy.

Họ không màng gia cảnh giàu sang, không cầu vật chất đủ đầy,

chỉ mong một tấm chân tình, một sự bình yên và một bờ vai sưởi ấm lúc sớm tối.

Họ tự nguyện buông bỏ mọi phòng bị, phơi bày góc mềm yếu nhất của tâm hồn và gửi gắm toàn bộ tương lai vào người trước mắt.

Họ cứ ngỡ chỉ cần mình đủ bao dung, đủ kiên định thì có thể biến những ngày tháng bình đạm thành năm tháng an yên.

Thế nhưng hiện thực lại giáng một đòn chí mạng, chứng minh một nghịch lý phũ phàng:

Bạn càng không giữ lại gì cho mình thì lại càng dễ bị ngó lơ,

bạn càng không đòi hỏi thì lại càng không được trân trọng.

Hôn nhân vốn dĩ là sự hướng về nhau từ hai phía,

chứ chưa bao giờ là vở kịch độc thoại của sự chịu đựng đơn phương.

Vậy mà ngày dài tháng rộng, cuộc sống sớm tối bên nhau đã mài mòn đi ước nguyện ban đầu.

Lời mật ngọt ngày xưa giờ hóa thành lời ác ý cay nghiệt,

sự nhẫn nại năm nào thành cái quay lưng phiền muộn, và sự nương tựa thuở ấy chỉ còn là nỗi thờ ơ, ích kỷ.

Người từng ôm cả lòng nhiệt thành đã im lặng trong từng lần thất vọng,

lùi bước trước từng nỗi uất ức, để rồi đành bất lực khép chặt cánh cửa lòng khi trái tim đã chằng chịt tổn thương.

Câu nói "Nếu chẳng mưu cầu chi, em lại càng tội đáng muôn chết"

chính là tiếng thở dài cay đắng và lời tự giễu tàn nhẫn nhất của cô.

Cô đau khổ không chỉ vì một mái ấm tan vỡ, mà vì không thể tự trả lời câu hỏi:

Tại sao một tình yêu dốc hết lòng dạ, không màng danh lợi, đổi lại lại là sự bẽ bàng này?

Người đời vẫn bảo, kết hôn thì phải thực tế và giữ lại đường lui cho mình,

nhưng cô lại chọn con đường ngốc nghếch và chân thành nhất.

Dẫu vậy, cô ấy hoàn toàn không sai.

Kẻ sai chưa bao giờ là người chân thành, mà là kẻ đã coi sự hy sinh của đối phương là điều hiển nhiên rồi tùy tiện chà đạp lên nó.

Một cuộc hôn nhân tốt đẹp xưa nay không phải là bài kiểm tra xem ai nhẫn nhịn giỏi hơn, mà là sự cộng hưởng:

Bạn hiểu sự hy sinh của tôi, tôi trân trọng chân tình của bạn.

Chân thành không có lỗi,

thâm tình không có sai,

chỉ là tình yêu ấy phải được trao cho người xứng đáng.

Bạn chưa từng phạm phải tội lỗi đáng chết nào cả,

bạn chỉ xứng đáng được yêu thương một cách trọn vẹn hơn một nơi bạn không cần phải sống cẩn trọng từng chút một,

và không bao giờ phải gánh chịu giông bão một mình. 🌸
Vân khùng , ăn như heo
 
Không đúng lắm. Tôi nghĩ vậy...tôi ghét ai bảo tôi dẫm. Vì miền Trung chúng tôi ko dùng từ đấy. Tôi ghim Bản Ngã này đã

Chứ dùng từ gì để nói về con ng ở 1 nơi nào, tỉnh thành nào thế Dẩm Ca
 
Chứ dùng từ gì để nói về con ng ở 1 nơi nào, tỉnh thành nào thế Dẩm Ca
Ví dụ sẽ hỏi, ở Đn sao?
Người Đn sao?
Dân! Hình như là từ giành cho 1 lời miệt thị mày là dân đấy chứ gì?... nó sẽ khác là , bạn là ng dân ở đó đúng ko?

Tôi nghĩ là vậy... ng miền trung chúng tôi cũng chất phác, nghỉ gì nói đó...
 
Ví dụ sẽ hỏi, ở Đn sao?
Người Đn sao?
Dân! Hình như là từ giành cho 1 lời miệt thị mày là dân đấy chứ gì?... nó sẽ khác là , bạn là ng dân ở đó đúng ko?

Tôi nghĩ là vậy... ng miền trung chúng tôi cũng chất phác, nghỉ gì nói đó...
Vừa dẩm vừa khô .... :surrender:
 
Ng đè nẽng thật thà chất phét à.....
Tôi ở dn nhưng là ng Huế.
Một chiếc lá rơi cũng làm em hoảng sợ.
Con kiến nó cắn em , em nhẹ nhàng thả nó về tổ....rồi em đốt nguyên 1 tổ....
Giống bản ngã, đi cười trộm tôi, tôi ko nói j đâu có cơ hội tôi súc luôn 1 lần...vậy thôi
 
Tôi ở dn nhưng là ng Huế.
Một chiếc lá rơi cũng làm em hoảng sợ.
Con kiến nó cắn em , em nhẹ nhàng thả nó về tổ....rồi em đốt nguyên 1 tổ....
Giống bản ngã, đi cười trộm tôi, tôi ko nói j đâu có cơ hội tôi súc luôn 1 lần...vậy thôi
Ng ở mô cụng dc, thật thà chất phác đâu hong thật
Thật chật phẹt hong à.....:vozvn (13):
 

Có thể bạn quan tâm

Top