Bản tuyên ngôn tự do

Damlolol

Già làng
Iran
Tôi từng tìm kiếm ý nghĩa.
Lật từng trang sách.
Lắng nghe từng triết gia.
Đuổi theo từng giấc mơ.
Cuối cùng tôi phát hiện ra một điều đơn giản.
Vũ trụ không trả lời.
Không phải vì nó giấu câu trả lời.
Mà vì nó không có nghĩa vụ phải trả lời.
Bầu trời không nợ tôi ý nghĩa.
Thời gian không nợ tôi công bằng.
Cuộc đời không nợ tôi hạnh phúc.
Ban đầu tôi thấy tức giận.
Sau đó tôi thấy tự do.
Bởi nếu không ai viết sẵn câu chuyện cho tôi,
thì cũng không ai có quyền bảo tôi phải sống thế nào.
Nếu thế giới là vô nghĩa,
thì thất bại cũng vô nghĩa.
Sự xấu hổ cũng vô nghĩa.
Ánh mắt phán xét của người khác cũng vô nghĩa.
Tôi không còn phải xin phép vũ trụ để tồn tại.
Tôi tồn tại vì tôi đang tồn tại.
Thế là đủ.
Một ngày nào đó tôi sẽ chết.
Tên tôi sẽ bị quên lãng.
Những thứ tôi xây dựng rồi cũng sụp đổ.
Mặt trời cũng sẽ tắt.
Các vì sao cũng sẽ nguội lạnh.
Tốt thôi.
Điều đó không làm cho tiếng cười hôm nay giả tạo hơn.
Không làm cho tình yêu hôm nay nhỏ bé hơn.
Không làm cho cuộc chiến hôm nay kém đáng giá hơn.
Ngược lại.
Chính vì mọi thứ sẽ biến mất nên từng khoảnh khắc đều sắc bén.
Kim cương không quý vì nó tồn tại mãi mãi.
Nó quý vì hiếm.
Cuộc đời cũng vậy.
Tôi không cần bất tử.
Tôi chỉ cần sống.
Không phải như một kẻ cầu xin ý nghĩa.
Mà như một vị vua bước qua một vương quốc đang sụp đổ.
Biết rõ mọi thứ sẽ thành tro bụi.
Nhưng vẫn ngẩng cao đầu.
Vẫn xây dựng.
Vẫn yêu.
Vẫn chiến đấu.
Vẫn cười.
Không phải vì chiến thắng là chắc chắn.
Mà vì tôi đã chọn đứng về phía sự sống.
 

Có thể bạn quan tâm

Top