Bao giờ cho đến ngày mai?

chugeek

Chịu khó la liếm
Hôm nay đi ra ngoài đi chợ, đi được nửa đường thì xịt lốp. Một việc tưởng chừng đơn giản là đi vá lốp thôi mà dắt bộ một lúc không có một hàng nào. Cuối cùng, gặp một nhà có treo cái bơm, mình hỏi bơm hộ cháu cái lốp được ko, cháu lên mua mấy cái bánh mỳ rồi về để sau vá cũng được. Thế mà ông bác lôi xe đạp ra bảo đạp xe đi mua đồ đi, xe máy để đây để chú thử vá, vẫn còn dụng cụ của thợ, không thì lấy gì đi, vợ bác bảo ông điên, đi xe đạp nó phạt cho 2 triệu lấy đâu ra tiền mà trả. Chắc thấy mình thất thểu nhếch nhác tưởng một anh công nhân xa quê nên thương cảm. Miếng vá 3 chục, một việc đơn giản như thế mà thành rất phức tạp trong mùa giãn cách. Còn bao nhiêu những việc như thế xảy ra trong mùa dịch thế này, một cái điều hòa hỏng trong mùa nóng, một cái máy bơm không hoạt động, một ống nước vỡ... cái nào thiết yếu, giới hạn và giới nghiêm?
Dịch bệnh sang năm thứ 2 khiến mọi thứ đã oằn mình, những người còn lạc quan năm ngoái, giờ nhìn các con số tiết kiệm, những biên lai đi chợ nuôi vài người ăn ngày 3 bữa đều lắc đầu ngán ngẩm. Số người chết không nêu trên tivi nhiều, nhưng được tổng hợp trên báo, dần trở thành các con số vô cảm lạnh lùng. Hôm nay có 200 ca tử vong, hôm qua 145 ca, các thống kê như thế đọc lên ngắn ngủn, nhưng là những cuộc đời đã tắt, rất nhiều người không được gặp nhau lần cuối và cũng không biết lần gặp đó lại là lần gặp cuối cùng. Họ là ai, có cuộc đời thế nào, ai ở bên cạnh lúc cuối, có dặn dò được gì hay không?
Hôm nay ăn bữa cơm trên bàn, canh nóng, rau xanh và thịt thà đủ cả, trong một tiếng khóc nghẹn của bác sĩ do cứu đứa nhỏ mới chào đời không được vì mẹ mắc Covid, thành ra bớt ngon đi rất nhiều. Những đêm rất khuya tranh thủ đứng ngoài hồ hút thuốc và đổ rác, vẫn thấy những bóng người đi nhặt nhạnh bới từng thứ một trong những túi nilon bỏ đi. Họ chỉ dám ra đường khi mọi thứ chìm trong bóng tối. Điếu thuốc cũng không còn ngon lành gì nữa.
Hôm nay nhìn hàng đàn người già trẻ lớn bé dắt díu nhau về quê, trên những con đường xa hàng trăm cây số bằng những chiếc xe máy chất đầy "thúng mủng tùng xèng" không một ai trong chúng ta không xót xa. Đây là đường cùng, là gánh nặng không thể gánh nổi. Xin đừng trách móc họ, tôi và bạn đều không giống như họ, đều không hiểu họ phải trải qua những thứ gì nữa những ngày giông bão qua.
Các con phố cửa đóng then cài, treo biển sang nhượng, cho thuê, bán nhà, những người bạn chào nhau qua Zoom, thông báo chuyện phải đóng cửa, phải cắt bỏ, phải buông, phải nhiều thứ. Dịch bệnh giáng những đòn mạnh nhất vào tất cả con người, nhưng những người không còn gì che chắn, luôn là những người chịu đòn đau đớn nhất. Chưa lúc nào mà tương lai lại ngắn đến vậy, nó tính bằng những đợt giãn cách - bình thường và lại chăng dây. Chúng ta không biết điều gì còn đợi mình phía trước.
2021, không quá để nói Sống là mục tiêu. Đủ ăn mặc là niềm mơ ước, và hơn bao giờ hết, nếu có điều kiện để giúp được ai đó cạnh bạn, hãy làm việc đó. Cuối cùng, lúc nào có vaccine, hãy đi tiêm, vì bản thân và vì một cộng đồng khỏe mạnh và bản lĩnh để hướng về một bình thường mới trong những ngày sắp tới.
Hiện tại, nhiều khi chưa chắc đã là một món quà.
Take care.
Ảnh: Một thành viên trong nhóm thiện nguyện Nhất Tâm đến động viên chị T.H., (ngụ quận 7, TP.HCM) có mẹ ruột vừa mất do Covid-19.
236766580_10224293714383255_9211473402521054297_n.jpg
 
Ôi những đứa con xứ sở Hoa Cải bất khuất
 
Lại nghe chuẩn bị tiếp tục hai tuần chán đéo buồn nói. Hôm qua đi LS chơi mà phải đi như buôn lậu.
P/s: Hồ Cấm Sơn chiều qua.
 

Attachments

  • Screenshot_2021-08-20-17-19-24-249_com.miui.gallery.jpg
    Screenshot_2021-08-20-17-19-24-249_com.miui.gallery.jpg
    723.2 KB · Lượt xem: 3
Hôm nay đi ra ngoài đi chợ, đi được nửa đường thì xịt lốp. Một việc tưởng chừng đơn giản là đi vá lốp thôi mà dắt bộ một lúc không có một hàng nào. Cuối cùng, gặp một nhà có treo cái bơm, mình hỏi bơm hộ cháu cái lốp được ko, cháu lên mua mấy cái bánh mỳ rồi về để sau vá cũng được. Thế mà ông bác lôi xe đạp ra bảo đạp xe đi mua đồ đi, xe máy để đây để chú thử vá, vẫn còn dụng cụ của thợ, không thì lấy gì đi, vợ bác bảo ông điên, đi xe đạp nó phạt cho 2 triệu lấy đâu ra tiền mà trả. Chắc thấy mình thất thểu nhếch nhác tưởng một anh công nhân xa quê nên thương cảm. Miếng vá 3 chục, một việc đơn giản như thế mà thành rất phức tạp trong mùa giãn cách. Còn bao nhiêu những việc như thế xảy ra trong mùa dịch thế này, một cái điều hòa hỏng trong mùa nóng, một cái máy bơm không hoạt động, một ống nước vỡ... cái nào thiết yếu, giới hạn và giới nghiêm?
Dịch bệnh sang năm thứ 2 khiến mọi thứ đã oằn mình, những người còn lạc quan năm ngoái, giờ nhìn các con số tiết kiệm, những biên lai đi chợ nuôi vài người ăn ngày 3 bữa đều lắc đầu ngán ngẩm. Số người chết không nêu trên tivi nhiều, nhưng được tổng hợp trên báo, dần trở thành các con số vô cảm lạnh lùng. Hôm nay có 200 ca tử vong, hôm qua 145 ca, các thống kê như thế đọc lên ngắn ngủn, nhưng là những cuộc đời đã tắt, rất nhiều người không được gặp nhau lần cuối và cũng không biết lần gặp đó lại là lần gặp cuối cùng. Họ là ai, có cuộc đời thế nào, ai ở bên cạnh lúc cuối, có dặn dò được gì hay không?
Hôm nay ăn bữa cơm trên bàn, canh nóng, rau xanh và thịt thà đủ cả, trong một tiếng khóc nghẹn của bác sĩ do cứu đứa nhỏ mới chào đời không được vì mẹ mắc Covid, thành ra bớt ngon đi rất nhiều. Những đêm rất khuya tranh thủ đứng ngoài hồ hút thuốc và đổ rác, vẫn thấy những bóng người đi nhặt nhạnh bới từng thứ một trong những túi nilon bỏ đi. Họ chỉ dám ra đường khi mọi thứ chìm trong bóng tối. Điếu thuốc cũng không còn ngon lành gì nữa.
Hôm nay nhìn hàng đàn người già trẻ lớn bé dắt díu nhau về quê, trên những con đường xa hàng trăm cây số bằng những chiếc xe máy chất đầy "thúng mủng tùng xèng" không một ai trong chúng ta không xót xa. Đây là đường cùng, là gánh nặng không thể gánh nổi. Xin đừng trách móc họ, tôi và bạn đều không giống như họ, đều không hiểu họ phải trải qua những thứ gì nữa những ngày giông bão qua.
Các con phố cửa đóng then cài, treo biển sang nhượng, cho thuê, bán nhà, những người bạn chào nhau qua Zoom, thông báo chuyện phải đóng cửa, phải cắt bỏ, phải buông, phải nhiều thứ. Dịch bệnh giáng những đòn mạnh nhất vào tất cả con người, nhưng những người không còn gì che chắn, luôn là những người chịu đòn đau đớn nhất. Chưa lúc nào mà tương lai lại ngắn đến vậy, nó tính bằng những đợt giãn cách - bình thường và lại chăng dây. Chúng ta không biết điều gì còn đợi mình phía trước.
2021, không quá để nói Sống là mục tiêu. Đủ ăn mặc là niềm mơ ước, và hơn bao giờ hết, nếu có điều kiện để giúp được ai đó cạnh bạn, hãy làm việc đó. Cuối cùng, lúc nào có vaccine, hãy đi tiêm, vì bản thân và vì một cộng đồng khỏe mạnh và bản lĩnh để hướng về một bình thường mới trong những ngày sắp tới.
Hiện tại, nhiều khi chưa chắc đã là một món quà.
Take care.
Ảnh: Một thành viên trong nhóm thiện nguyện Nhất Tâm đến động viên chị T.H., (ngụ quận 7, TP.HCM) có mẹ ruột vừa mất do Covid-19.
View attachment 481486
24h chứ mấy tml
 
Đụ mẹ cướp vắc xin người ta bảo trả là phân biệt vùng miền ? :vozvn (3): Thế tao đụ mẹ mày nhé cho khỏi “phân biệt gia đình”:big_smile:
địt mẹ mày tin tao cắt cổ họng mày không? bố mày chưa tiêm, cướp cái con mẹ mày luôn
 

Có thể bạn quan tâm

Top