Bật dậy giữa đêm tự dưng thấy nhớ vị xôi hồi tiểu học

mot_dem_say

Thôi vậy thì bỏ
Antarctica
thèm mùi nếp sượng chín rẻ tiền, mùi chả nóng còn thơm bột với mùi xì dầu loãng toẹt quá

hồi xưa tao ăn xôi lão hết cấp 1 đến lớp 6 thì lão ung thư chết

lão ung thư cũng không phí. lúc nào cũng một tay bán xôi thì một tay phì phèo thuốc. nghe vợ lão kể ngày nào lão cũng hút hết 5 gói 3 càng.

lão bán xôi nhưng suốt ngày mặc áo cây dừa, đeo kính râm, đầu đội mũ beret như tài tử điện ảnh, đậm cái khí phách của người miền nam xưa.

hồi đấy ông bán xôi, bán bánh mì, ông cắt tóc, ông ép nhựa ở cạnh cửa công an,... mặc dù làm cái nghề cũng khá vất vả nhưng ông nào cũng ăn vận rất chỉnh tề, đàng hoàng, ông thì đi giày tây, ông thì mặc áo ghi-lê, đặc biệt hầu như ông nào cũng có cặp kính râm. trẻ con như tao nhìn mà cũng khoái.

bây giờ thì ôi thôi, mấy thằng làm nghề đấy mặt mũi tối tăm, hằn học, quần áo luộm thuộm như nghiện. thái độ thì lồi lõm. bữa tao đi cắt tóc thử tiệm mới, thằng Lồn thợ còn tưởng tao bê đê xong gạ gạ.

buồn, tiếc cho một xã hội đã qua.
 
thèm mùi nếp sượng chín rẻ tiền, mùi chả nóng còn thơm bột với mùi xì dầu loãng toẹt quá

hồi xưa tao ăn xôi lão hết cấp 1 đến lớp 6 thì lão ung thư chết

lão ung thư cũng không phí. lúc nào cũng một tay bán xôi thì một tay phì phèo thuốc. nghe vợ lão kể ngày nào lão cũng hút hết 5 gói 3 càng.

lão bán xôi nhưng suốt ngày mặc áo cây dừa, đeo kính râm, đầu đội mũ beret như tài tử điện ảnh, đậm cái khí phách của người miền nam xưa.

hồi đấy ông bán xôi, bán bánh mì, ông cắt tóc, ông ép nhựa ở cạnh cửa công an,... mặc dù làm cái nghề cũng khá vất vả nhưng ông nào cũng ăn vận rất chỉnh tề, đàng hoàng, ông thì đi giày tây, ông thì mặc áo ghi-lê, đặc biệt hầu như ông nào cũng có cặp kính râm. trẻ con như tao nhìn mà cũng khoái.

bây giờ thì ôi thôi, mấy thằng làm nghề đấy mặt mũi tối tăm, hằn học, quần áo luộm thuộm như nghiện. thái độ thì lồi lõm. bữa tao đi cắt tóc thử tiệm mới, thằng lồn thợ còn tưởng tao bê đê xong gạ gạ.

buồn, tiếc cho một xã hội đã qua.
 
Cũng chả hiểu sao các món ngày xưa ngoài xôi kể cả bún, phở, bánh mì ra cũng rất có cảm xúc mà mùi vị nó ngon khác với vị ngon kiểu bây giờ, ngon mà rất đặc trưng khó tả
Giờ ko sao tìm được vị ngày xưa đó hoặc hiếm tìm kể cả vị nước mắm hay 1 lon coca cũng rất khác giờ :))
 
Cũng chả hiểu sao các món ngày xưa ngoài xôi kể cả bún, phở, bánh mì ra cũng rất có cảm xúc mà mùi vị nó ngon khác với vị ngon kiểu bây giờ, ngon mà rất đặc trưng khó tả
Giờ ko sao tìm được vị ngày xưa đó hoặc hiếm tìm kể cả vị nước mắm hay 1 lon coca cũng rất khác giờ :))
Xưa thiếu thốn, với cảm giác vị ngon đầu tiên thì nhớ mãi. Nhiều người cũng có cảm giác này.
 

Có thể bạn quan tâm

Top