📺 Video Bát nhã tâm kinh- t nghe thấy hay hay mặc dù đéo hiểu gì

Bác sĩ tâm thần khuyên t vừa uống thuốc vừa nghe kinh cho tâm tịnh
 

Có ae nào hay nghe ko
Hồi nhỏ nhỏ tao đi mấy cái đám giỗ với coi phim Tàu hay tụng bài này lắm.
Bài này cũng không khó hiểu lắm, nhưng mà tao không thích lắm logic bài này.
Bài này nếu giải thích gọn thì tất cả đều là chữ "Không". Chi tiết thì tham khảo "Triết học Tính Không" của Long Thọ.

Cái bài này nếu dịch dễ hiểu hơn thì như vầy :

Nhơn đó, Ðức Thánh Quán Tự-tại Bồ-tát mới bảo Tôn giả Xá-lợi-tử: Nếu thiện nam, tín nữ nào muốn tu học pháp môn Bát-nhã Ba-la-mật cao thâm thì phải suy nghĩ như vầy: Có 5 Uẩn và phải xem bản tính của 5 Uẩn đó như là trống không: Sắc là không, không là sắc. Không chẳng khác sắc mà sắc chẳng khác không. Cái gì là sắc, đó là không, cái gì là không, đó là sắc. Cảm giác, tư tưởng, hành vi và tri thức (thọ, tưởng, hành, thức) cũng đều không, chẳng có chỗ khởi đầu, cũng chẳng có chỗ cuối cùng (vô thủy vô chung).

Chẳng có nhơ bợn, cũng chẳng có cái chi chẳng nhơ bợn, chẳng có cái chi vẹn toàn cũng chẳng có cái chi chẳng vẹn toàn.

Này Xá-lợi-tử, vì vậy trong cái không nầy chẳng có sắc, thọ, tưởng, hành, thức.


Chẳng có mắt, tai, mũi, lưỡi, thân,ý.

Chẳng có sắc tướng, âm thanh, hương vị, xúc giác, và cảnh vật (Pháp). Chẳng có mắt... cho đến chẳng có ý, chẳng có cảnh, chẳng có ý thức.

Chẳng có trí tuệ, chẳng có vô minh, chẳng có hết (vô minh)... Cho tới chẳng có già chết, chẳng có hết già chết

. Chẳng có Khổ, Tập, Diệt, Ðạo (bốn chơn lý), chẳng có trí tuệ, chẳng có chứng đắc, chẳng có vô chứng đắc Niết-bàn.


Này Xá-lợi-tử, vì chẳng có chứng đắc (Niết Bàn) mà một người nương vào Bát-nhã Ba-la-mật của chư vị Bồ-tát (trong một thời gian) tâm bị trói buộc, Nhưng khi tâm hết bị trói buộc, thì người ấy thoát khỏi mọi sự khiếp sợ, xa lìa vọng tưởng và đạt được cứu cánh Niết-bàn.

Các Ðức Phật đời trước, đời nay và đời sau, nhờ Bát-nhã Ba-la-mật mà đắc quả vô thượng chánh đẳng chánh giác.

Bởi vậy chúng ta cần biết đại thần chú Bát-nhã Ba-la-mật, là thần chú đại trí huệ, cao hơn các thần chú khác, thần chú nầy làm thuyên giảm mọi sự đau khổ - điều nầy nói thật chớ không phải nói ngoa - thần chú Bát-nhã Ba-la-mật đọc như vầy: Hởi Trí Huệ! Ði, đi, đi qua bên kia bờ, qua tới bờ bên kia. Ta-bà-ha!


Ý nghĩa chữ "Sắc" trong "Sắc tức thị Không"

Chữ "không" như vừa nói không có nghĩa là "không có" (natthitaa) đối lập với "có" (atthitaa) mà là "tính không thực thể, duyên khởi, vô thường và vô ngã" của các sự vật hiện tượng trong thế giới. Chữ "sắc" (ruupa) trong các mệnh đề "sắc tức thị không, không tức thị sắc" trong Bát-Nhã Tâm Kinh hoàn toàn không có nghĩa là "có" (atthitaa) như nhiều tác giả chống đạo Phật đã ngộ nhận và xuyên tạc. Sắc là thuật ngữ Phật giáo chỉ cho các hình thái hay tổ hợp vật chất (P. ruupakkhandha, S. ruupaskandha, material form / aggregate) nói chung. Sắc hay sắc uẩn (P. ruupakkhandha, S. ruupaskandha) có thể dịch nôm na là "hình thể" hay "vật chất," hay "hình hài con người" trong ngữ cảnh "sắc uẩn trong ngũ uẩn." Sắc bao gồm 4 yếu tố căn bản (tứ đại, P=S mahaabhuuta-ruupa) là đất (pa.thavi//p.rthivii), nước (aapa//aap), lửa (teja//tejas) và gió (vaaya//vaayu). Bốn chất này cung ứng nguyên tử tạo thành các đặc tính (S. lak.sa.na) hay hoạt động (S. v.rtti) của cơ thể con người, chẳng hạn như chất rắn (S. khakkha.tatva), chất lỏng (S. dravatva), nhiệt lượng (S. u.s.nataa) và không khí hay sự vận động (S. iira.nakarman/ laghusamudiira.natva). Từ 4 yếu tố vật chất này có các yếu tố phát sanh (upaadaaya-ruupa) như 5 cơ quan nhận thức (indriya), đó là mắt (cakkhu//cak.sur), tai (sota//'srotra), mũi (ghaana//ghraa.na), lưỡi (jivhaa//jihvaa), thân (P=S kaaya), và 5 đối tượng của chúng là hình thể (P=S ruupa), âm thanh (sadda//'sabda), mùi (P=S gandha), vị (P=S rasa), vật xúc chạm (pho.t.thabba//spra.s.tavya), và các bộ phận của thân thể.

Theo đức Phật, nhóm tổ hợp vật chất (sắc uẩn) trong 5 nhóm nhân tính (năm uẩn) được hình thành từ các yếu tố vật lý, được tinh cha trứng mẹ tạo ra, được thức ăn nuôi sống, luôn trong tình trạng thay đổi liên tục. Khi phân tích về sắc hay sắc uẩn, đức Phật không thừa nhận có một thực thể (substantial entity) độc lập mà trái lại ngài khẳng định tổ hợp vật chất (sắc uẩn) này chỉ đóng vai trò chức năng và tùy thuộc vào mối quan hệ tương duyên và nhân quả với các hoạt động của tinh thần (naama-kkhandha) đó là cảm thọ (thọ), ý niệm hóa (tưởng), sự vận hành (hành) và nhận thức (thức). Chính vì sắc là tùy thuộc, duyên khởi nên chúng không có thực thể (không): sắc tức thị không. Nói dễ hiểu hơn, tất cả các hình thái vật chất (sắc) đều là duyên khởi, vô ngã, và không có thực thể (không). Chân lý này cũng đúng với quy trình ngược lại là "không tức thị sắc" có nghĩa là "các sự vật duyên khởi, không thực thể (không) cũng chính là các hình thái tổ hợp vật chất (sắc) mà thôi. Nói đến vật chất (sắc) là nói đến tính vô ngã, vô thường và duyên khởi (không) của chúng, cho nên nói rằng: "sắc bất dị không." Tương tự theo chiều ngược lại, đề cập đến tính vô ngã, vô thường và duyên khởi của các sự vật (không) cũng chính là nói đến bản chất của vật chất (sắc) không có thực thể, cho nên nói là "không bất dị sắc."

Nói tóm lại, trong Phật giáo, khái niệm "sắc" (ruupa) không thể bị đồng hóa với "có" (atthitaa), và tánh "không" ('s'uunyataa) không thể bị đồng hóa với "không có" (natthitaa). Hai cặp từ này có ý nghĩa hoàn toàn khác nhau. Do đó các giải thích mang tính cách lạc dẫn cũng như xuyên tạc Phật giáo của người khác đạo về ý nghĩa chữ "không" như "ngoan không" hay "không có gì" không chỉ là các giải thích sai lầm mà còn thiếu hẳn cơ sở để tồn tại./.

Tham khảo :


 
Hồi nhỏ nhỏ tao đi mấy cái đám giỗ với coi phim Tàu hay tụng bài này lắm.
Bài này cũng không khó hiểu lắm, nhưng mà tao không thích lắm logic bài này.
Bài này nếu giải thích gọn thì tất cả đều là chữ "Không". Chi tiết thì tham khảo "Triết học Tính Không" của Long Thọ.

Cái bài này nếu dịch dễ hiểu hơn thì như vầy :




Ý nghĩa chữ "Sắc" trong "Sắc tức thị Không"



Tham khảo :


Hay quá m
 
Back
Top