Ăn chơi Bắt quả tang A2tietkiem nắc cây chuối tại nhà, đỡ tốn tiền

7coVvd.gif
 
@vuacuaxam @Thích Vét Máng @Hoàng Tử DiNa.
Tựa đề: Vùng Cát Lún
(Verse 1)
Ánh đèn màu lập lòe, em bắt đầu một đêm say
Sàn nhảy là nơi em đốt tuổi xuân theo khói mây
Bên tai là những lời mật ngọt, trên tay là ly rượu nồng
Em tìm kiếm sự hào nhoáng nhưng tâm hồn lại trống không.
Em nhìn người đàn ông ấy như một con mồi mới
Dùng nhan sắc làm vũ khí, dẫn dụ anh ta vào cuộc chơi
Bào mòn từng đồng bạc trong chiếc ví đã nhẵn thín
Rồi quay lưng lạnh lùng khi cuộc vui không còn gì để tin.
Cuộc đời em giờ đây là những đêm dài trụy lạc
Hút cần, phê cỏ, lạc lối trong những tiếng nhạc chát chúa, rời rạc
Trong cơn mê của nhục dục, những bản năng dần chiếm lấy
Sự buông thả đẩy em đi sâu, em đâu có hay?
Cái thực tế phũ phàng, em coi thân xác là trò đùa
Những cuộc vui "lút cán" khiến nhân phẩm em dần bị bán mua.
(Chorus)
Em đang chìm trong vùng cát lún, càng vùng vẫy lại càng sâu
Những phù hoa giả tạo kia có mang lại hạnh phúc thật đâu?
Từ "lút cán" đến "cát lún", khoảng cách chỉ là một hơi thở
Đừng để cuộc đời mình tan nát, đừng để tương lai phải vụn vỡ.
Dừng lại đi em, trước khi bóng tối nuốt chửng linh hồn
Thoát ra khỏi vùng lầy đó, tìm lại bản ngã giữa hoàng hôn
Vùng cát lún đang chờ đợi, hãy tự cứu lấy chính mình
Trước khi bình minh vụt tắt, hãy tìm lại ánh quang minh.
(Verse 2)
Nhớ lại ngày xưa, em từng là một cô gái ngây thơ
Giờ soi gương chỉ thấy một khuôn mặt hốc hác, bơ phờ
Những gã đàn ông quanh em, chúng cũng chỉ là kẻ hư hỏng
Chúng coi em là món hàng, trao đổi bằng những khát vọng viển vông.
Mỗi bước em đi, bùn đen càng bám chặt lấy chân
Sự tha hóa thấm vào máu, em đã đánh mất đi bản thân
Cái bẫy ngọt ngào này, chính em là người giăng ra
Nhưng giờ đây chính em lại là kẻ không thể thoát ra ngoài xa.
Đừng để cái tên "Vùng cát lún" định nghĩa cả đời em
Đừng để những cơn phê pha làm mờ mắt mỗi khi đêm về xem
Tiền bạc rồi sẽ hết, nhan sắc rồi sẽ tàn phai
Chỉ có sự thức tỉnh mới giúp em nhìn thấy ngày mai.
(Chorus)
Em đang chìm trong vùng cát lún, càng vùng vẫy lại càng sâu
Những phù hoa giả tạo kia có mang lại hạnh phúc thật đâu?
Từ "lút cán" đến "cát lún", khoảng cách chỉ là một hơi thở
Đừng để cuộc đời mình tan nát, đừng để tương lai phải vụn vỡ.
Dừng lại đi em, trước khi bóng tối nuốt chửng linh hồn
Thoát ra khỏi vùng lầy đó, tìm lại bản ngã giữa hoàng hôn
Vùng cát lún đang chờ đợi, hãy tự cứu lấy chính mình
Trước khi bình minh vụt tắt, hãy tìm lại ánh quang minh.
(Bridge)
Cuộc sống không phải là những chuyến lên bar
Không phải là những đồng tiền lừa lọc từ người ta
Hãy dừng lại, hít một hơi thật sâu
Để nỗi đau này nhắc nhở em phải đi về đâu.
(Outro)
Thoát ra đi...
Đừng để cát lún nuốt chửng...
Tìm lại chính mình...
Trước khi quá muộn.
 
Sửa lần cuối:
@vuacuaxam @Thích Vét Máng @Hoàng Tử DiNa.

Tựa đề: Vùng Cát Lún
(Verse 1)
Ánh đèn màu lập lòe, em bắt đầu một đêm say
Sàn nhảy là nơi em đốt tuổi xuân theo khói mây
Bên tai là những lời mật ngọt, trên tay là ly rượu nồng
Em tìm kiếm sự hào nhoáng nhưng tâm hồn lại trống không.
Em nhìn người đàn ông ấy như một con mồi mới
Dùng nhan sắc làm vũ khí, dẫn dụ anh ta vào cuộc chơi
Bào mòn từng đồng bạc trong chiếc ví đã nhẵn thín
Rồi quay lưng lạnh lùng khi cuộc vui không còn gì để tin.
Cuộc đời em giờ đây là những đêm dài trụy lạc
Hút cần, phê cỏ, lạc lối trong những tiếng nhạc chát chúa, rời rạc
Trong cơn mê của nhục dục, những bản năng dần chiếm lấy
Sự buông thả đẩy em đi sâu, em đâu có hay?
Cái thực tế phũ phàng, em coi thân xác là trò đùa
Những cuộc vui "lút cán" khiến nhân phẩm em dần bị bán mua.
(Chorus)
Em đang chìm trong vùng cát lún, càng vùng vẫy lại càng sâu
Những phù hoa giả tạo kia có mang lại hạnh phúc thật đâu?
Từ "lút cán" đến "cát lún", khoảng cách chỉ là một hơi thở
Đừng để cuộc đời mình tan nát, đừng để tương lai phải vụn vỡ.
Dừng lại đi em, trước khi bóng tối nuốt chửng linh hồn
Thoát ra khỏi vùng lầy đó, tìm lại bản ngã giữa hoàng hôn
Vùng cát lún đang chờ đợi, hãy tự cứu lấy chính mình
Trước khi bình minh vụt tắt, hãy tìm lại ánh quang minh.
(Verse 2)
Nhớ lại ngày xưa, em từng là một cô gái ngây thơ
Giờ soi gương chỉ thấy một khuôn mặt hốc hác, bơ phờ
Những gã đàn ông quanh em, chúng cũng chỉ là kẻ hư hỏng
Chúng coi em là món hàng, trao đổi bằng những khát vọng viển vông.
Mỗi bước em đi, bùn đen càng bám chặt lấy chân
Sự tha hóa thấm vào máu, em đã đánh mất đi bản thân
Cái bẫy ngọt ngào này, chính em là người giăng ra
Nhưng giờ đây chính em lại là kẻ không thể thoát ra ngoài xa.
Đừng để cái tên "Vùng cát lún" định nghĩa cả đời em
Đừng để những cơn phê pha làm mờ mắt mỗi khi đêm về xem
Tiền bạc rồi sẽ hết, nhan sắc rồi sẽ tàn phai
Chỉ có sự thức tỉnh mới giúp em nhìn thấy ngày mai.
(Chorus)
Em đang chìm trong vùng cát lún, càng vùng vẫy lại càng sâu
Những phù hoa giả tạo kia có mang lại hạnh phúc thật đâu?
Từ "lút cán" đến "cát lún", khoảng cách chỉ là một hơi thở
Đừng để cuộc đời mình tan nát, đừng để tương lai phải vụn vỡ.
Dừng lại đi em, trước khi bóng tối nuốt chửng linh hồn
Thoát ra khỏi vùng lầy đó, tìm lại bản ngã giữa hoàng hôn
Vùng cát lún đang chờ đợi, hãy tự cứu lấy chính mình
Trước khi bình minh vụt tắt, hãy tìm lại ánh quang minh.
(Bridge)
Cuộc sống không phải là những chuyến lên bar
Không phải là những đồng tiền lừa lọc từ người ta
Hãy dừng lại, hít một hơi thật sâu
Để nỗi đau này nhắc nhở em phải đi về đâu.
(Outro)
Thoát ra đi...
Đừng để cát lún nuốt chửng...
Tìm lại chính mình...
Trước khi quá muộn.
Phổ nhạc AI đi nào
 
@vuacuaxam @Thích Vét Máng @Hoàng Tử DiNa.
Tựa đề: Vùng Cát Lún
(Verse 1)
Ánh đèn màu lập lòe, em bắt đầu một đêm say
Sàn nhảy là nơi em đốt tuổi xuân theo khói mây
Bên tai là những lời mật ngọt, trên tay là ly rượu nồng
Em tìm kiếm sự hào nhoáng nhưng tâm hồn lại trống không.
Em nhìn người đàn ông ấy như một con mồi mới
Dùng nhan sắc làm vũ khí, dẫn dụ anh ta vào cuộc chơi
Bào mòn từng đồng bạc trong chiếc ví đã nhẵn thín
Rồi quay lưng lạnh lùng khi cuộc vui không còn gì để tin.
Cuộc đời em giờ đây là những đêm dài trụy lạc
Hút cần, phê cỏ, lạc lối trong những tiếng nhạc chát chúa, rời rạc
Trong cơn mê của nhục dục, những bản năng dần chiếm lấy
Sự buông thả đẩy em đi sâu, em đâu có hay?
Cái thực tế phũ phàng, em coi thân xác là trò đùa
Những cuộc vui "lút cán" khiến nhân phẩm em dần bị bán mua.
(Chorus)
Em đang chìm trong vùng cát lún, càng vùng vẫy lại càng sâu
Những phù hoa giả tạo kia có mang lại hạnh phúc thật đâu?
Từ "lút cán" đến "cát lún", khoảng cách chỉ là một hơi thở
Đừng để cuộc đời mình tan nát, đừng để tương lai phải vụn vỡ.
Dừng lại đi em, trước khi bóng tối nuốt chửng linh hồn
Thoát ra khỏi vùng lầy đó, tìm lại bản ngã giữa hoàng hôn
Vùng cát lún đang chờ đợi, hãy tự cứu lấy chính mình
Trước khi bình minh vụt tắt, hãy tìm lại ánh quang minh.
(Verse 2)
Nhớ lại ngày xưa, em từng là một cô gái ngây thơ
Giờ soi gương chỉ thấy một khuôn mặt hốc hác, bơ phờ
Những gã đàn ông quanh em, chúng cũng chỉ là kẻ hư hỏng
Chúng coi em là món hàng, trao đổi bằng những khát vọng viển vông.
Mỗi bước em đi, bùn đen càng bám chặt lấy chân
Sự tha hóa thấm vào máu, em đã đánh mất đi bản thân
Cái bẫy ngọt ngào này, chính em là người giăng ra
Nhưng giờ đây chính em lại là kẻ không thể thoát ra ngoài xa.
Đừng để cái tên "Vùng cát lún" định nghĩa cả đời em
Đừng để những cơn phê pha làm mờ mắt mỗi khi đêm về xem
Tiền bạc rồi sẽ hết, nhan sắc rồi sẽ tàn phai
Chỉ có sự thức tỉnh mới giúp em nhìn thấy ngày mai.
(Chorus)
Em đang chìm trong vùng cát lún, càng vùng vẫy lại càng sâu
Những phù hoa giả tạo kia có mang lại hạnh phúc thật đâu?
Từ "lút cán" đến "cát lún", khoảng cách chỉ là một hơi thở
Đừng để cuộc đời mình tan nát, đừng để tương lai phải vụn vỡ.
Dừng lại đi em, trước khi bóng tối nuốt chửng linh hồn
Thoát ra khỏi vùng lầy đó, tìm lại bản ngã giữa hoàng hôn
Vùng cát lún đang chờ đợi, hãy tự cứu lấy chính mình
Trước khi bình minh vụt tắt, hãy tìm lại ánh quang minh.
(Bridge)
Cuộc sống không phải là những chuyến lên bar
Không phải là những đồng tiền lừa lọc từ người ta
Hãy dừng lại, hít một hơi thật sâu
Để nỗi đau này nhắc nhở em phải đi về đâu.
(Outro)
Thoát ra đi...
Đừng để cát lún nuốt chửng...
Tìm lại chính mình...
Trước khi quá muộn.
5FETLo4.jpg
 
Top