Bầu cử ở xứ Lừa

  • Tạo bởi Tạo bởi pos
  • Start date Start date
Để tao kể câu chuyện này. Đợi năm tao đi lính, dính vào bầu cử. Trước hôm bầu cử, lôi cả tiểu đoàn ra họp, chính trị viên làm công tác tư tưởng phải chọn người này, người kia,... . Tao thấy đã chối lần 1 rồi, ai hay thì tự mà đọc tự bầu nhưng không ngờ....
Danh sách ứng cử ngta nhét một ông 1 đống text về sự nghiệp này kia và nhét cùng những người chỉ 1 dòng text như nông dân làm vườn với chị giáo viên. Chối lần 2
Chối lần 3 là trước khi bỏ vào thùng phiếu, cán bộ kiểm tra lại đã, đứa gạch sai người, bị bắt gạch lại, cán bộ cầm sẵn thước kẻ, kê vào người cần gạch, mày chỉ việc kẻ theo thôi.

Tuyệt vời chưa, tỉ lệ đắc cử cứ phải là 99,99%
Mày hồi trẻ đi lính à? Giờ sao rồi, bạn tao ra quân thằng nào cũng rách.
 
  • Vodka
Reactions: pos
Những thằng chưa hiểu rõ thì hiểu sơ sơ như vầy. CS sẽ đi copy vay mượn đủ thứ trên đời từ các nước dân chủ phát triển sau đó sẽ chỉnh sửa lại để phù hợp với nền chánh trị VN. Như là cái bộ máy vậy, sao chép hết nhưng sẽ sửa lại chế cháo thêm một số thứ để chỉ có người ráp bộ máy đó là điều khiển hoạt động được.
 
Có đảng khác nhưng không thu hút được cử tri nữa, vì thế giới là nhị nguyên, có hai mặt rồi, cộng hoà dân chủ đều có phương án xử lý mọi vấn đề nhưng đối lập nhau, giờ thằng thứ ba chen vô thì nó phải có gì hấp dẫn cử tri về giải pháp chứ, nhưng mọi giải pháp có thể có hai đảng kia nó nói mẹ rồi. Mày tự search sẽ thấy vẫn có các đảng khác tranh cử

Thực tế các nước tiến bộ cũng chỉ có hai đảng đối lập là chính để nghị sự
Còm hay tên cũng hay đấy tml :haha:
 
  • Vodka
Reactions: pos

Trước thềm cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, các thế lực thù địch gia tăng xuyên tạc, cho rằng bầu cử ở Việt Nam 'không có cạnh tranh, không có tự do lựa chọn'. Đây là sự đánh tráo khái niệm, cố tình phủ nhận bản chất dân chủ xã hội chủ nghĩa; nếu không kịp thời vạch trần sẽ làm nhiễu loạn nhận thức xã hội, bào mòn niềm tin của một bộ phận cử tri, nhất là giới trẻ.​

Trước hết góp ý với anh nhà báo, vừa vào đề mục mà anh đã chơi ngụy biện chụp mũ rồi, mình viết bài lên báo thì mình phải đàng hoàng dùng lý lẽ dẫn chứng chứ ai lại chụp lên đầu người ta cái mũ “thế lực thù địch” rồi.

Anh bảo luận điểm cho rằng bầu cử ở xứ Lừa không có cạnh tranh, không có tự do lựa chọn là đánh tráo khái niệm, vậy xin hỏi là ở xứ Lừa thì có đảng nào cạnh tranh với đảng cộng-sản? người dân xứ Lừa ngoài duy nhất một lựa chọn là đảng cộng-sản trong các cuộc bầu cử thì họ còn có “tự do lựa chọn” đảng phái hay phong trào chính trị nào nữa hả anh?
Giờ đơn giản thế này, anh nhà báo cứ chỉ ra đảng nào thế lực nào cạnh tranh với đảng cộng-sản là khắc tự chứng minh được người dân xứ lừa có tự do lựa chọn thôi, việc gì phải trình bày dài dòng rồi ngụy biện chụp mũ mất thời gian.

Hiệp thương - “bộ lọc xã hội” bảo đảm dân chủ có tổ chức, kỷ cương

Một trong những luận điểm xuyên tạc phổ biến nhất của các thế lực thù địch là phủ nhận vai trò của hiệp thương, cho rằng đây chỉ là “khâu sắp đặt trước”, “lọc cho có hình thức”. Chúng đưa ra luận điệu này nhằm cố tình lờ đi toàn bộ quy trình pháp lý được quy định rõ trong Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 2013 và Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu HĐND.

Hiệp thương không phải sự sắp đặt khép kín mà là một quá trình nhiều vòng, nhiều chủ thể tham gia, do Mặt trận Tổ quốc Việt Nam chủ trì, với sự tham gia của các tổ chức chính trị-xã hội và đại diện cử tri. Từ thỏa thuận cơ cấu, giới thiệu ứng cử, lấy ý kiến nơi cư trú, nơi công tác đến công khai danh sách sơ bộ và chính thức, mỗi bước đều có cơ chế giám sát xã hội. Thực tế đã chứng minh: Không ít trường hợp ứng cử viên không đạt tín nhiệm của cử tri nơi cư trú đã không được đưa vào danh sách chính thức. Nếu đó chỉ là “thủ tục hợp thức hóa”, vì sao lại có việc rút tên, loại tên ngay trong quy trình?
Rồi thế mặt trận tổ quốc là cái đếch gì mà có quyền đứng ra “thỏa thuận” với “cơ cấu”? bầu cử là việc của quốc gia, việc của toàn dân mà ông được cái quyền thỏa thuận với cơ cấu à?
Thế việc ứng cử bầu cử thì liên quan quái gì đến “lấy ý kiến ở nơi cư trú” rồi thế không đạt tín nhiệm ở nơi cư trú thì các ông không đưa người ta vào danh sách ứng cử à? Tại sao vài chục người ở nơi cư trú lại có cái quyền tước bỏ quyền tự do ứng cử của người ta, người ta không có sự ủng hộ của vài chục ông tổ dân phố nhưng chưa chắc người ta không có sự ủng hộ của hàng triệu cử tri khác. Đây các ông dùng ngụy biện “lấy thiểu số đại diện cho toàn thể, cho đa số” đã được trình bày trong bài viết “bầu cử ở xứ Lừa”.

Ở đâu ra cái kiểu một nhóm nhỏ trong xã hội, tổ dân phố, cơ quan công tác, mặt trận tổ quốc tự cho mình cái quyền đánh giá tư cách ứng cử viên có đủ điều kiện ứng cử hay không? Ứng cử viên có đủ tiêu chuẩn hay không phải căn cứ vào hiến pháp và pháp luật quy định:
Hiến pháp (điều 27): Công dân đủ mười tám tuổi trở lên có quyền bầu cử và đủ hai mươi mốt tuổi trở lên có quyền ứng cử. Vậy ai không phải công dân xứ Lừa bị loại, ai dưới 21 tuổi bị loại không được ứng cử.
Thông lệ ở các nước, có thể lấy làm cơ sở: Ai được đảng phái chính trị đề cử thì được vào vòng bỏ phiếu, ứng cử viên tự do phi đảng phái thì thu thập đủ số lượng chữ ký ủng hộ (ví dụ 1000 chữ ký) thì có mặt trong vòng bỏ phiếu

Đây đâu ra cái kiểu một nhóm nhỏ ngồi với nhau xong rồi tự ý xét duyệt tư cách ứng viên rồi loại bỏ họ, lại còn tổ dân phố với cơ quan công tác mới vớ vẩn, hai chỗ này là hai chỗ chuyên xích mích tỵ nạnh ghét nhau mà lại cho xét duyệt tư cách ứng viên mới hài.
Giờ hỏi anh nhà báo và các anh mặt trận tổ quốc là tổ dân phố của ông Toler họp vài chục người bỏ phiếu bất tín nhiệm để không cho ông Toler ra ứng cử nữa có được không? Mặc kệ việc ông Toler có được uy tín trong đảng, trong nhân dân.
PGS, TS Cao Văn Trọng, Thư ký khoa học Hội đồng Lý luận Trung ương phân tích: “Hiệp thương chính là cơ chế “tiền kiểm” về chính trị, đạo đức và “hậu kiểm” về tín nhiệm xã hội. Nếu không có hiệp thương, bầu cử rất dễ bị chi phối bởi tiền bạc, truyền thông hoặc các nhóm lợi ích. Hiệp thương của Việt Nam chính là nhằm hạn chế sự thao túng đó, bảo đảm cơ hội tương đối bình đẳng cho các ứng cử viên”.

Qua đó cho thấy, dân chủ không đồng nghĩa với buông lỏng; dân chủ phải đi cùng tổ chức, kỷ cương và trách nhiệm. Ở nhiều quốc gia, chi phí vận động tranh cử lên tới hàng triệu USD, tạo ra khoảng cách lớn giữa người có tiềm lực tài chính và người không có điều kiện vận động truyền thông. Sự “tự do tranh cử” trong môi trường đó liệu có bảo đảm bình đẳng thực chất? Hiệp thương của Việt Nam chính là cơ chế điều chỉnh để hạn chế sự chi phối của tiền bạc và truyền thông, đồng thời bảo đảm cơ cấu đại diện: Phụ nữ, người dân tộc thiểu số, trí thức, công nhân, nông dân, lực lượng vũ trang...
Giáo sư tiến sỹ sai rồi, chính bản thân hiệp thương đã là một hình thức chi phối ứng cử viên rồi, chính bản thân nó đã là sự thao túng, tiêu cực chứ không phải nó chống lại thao túng, tiêu cực

Chi phí vận động tranh cử không phải là yếu tố quyết định dẫn tới thắng hay thua trong bầu cử, mà chính là uy tín của ứng viên đối với cử tri, chính sách của ứng viên đưa ra có phù hợp với mong muốn của cử tri hay không….. Tất nhiên là ứng cử viên có nhiều tiền thì cũng tốt, vì có cơ hội quảng bá chính sách và hứa hẹn đến đông đảo nhân dân nhiều hơn, nhưng nếu chính sách mà ứng viên hứa hẹn không phù hợp, uy tín không có thì không có lý do gì để nhân dân bỏ phiếu cho cả.

Giờ ví dụ đơn giản thế này, ông Sun Ape, tỷ phú giàu nhất xứ Lừa ứng cử đại biểu quốc hội, ông này vung tiền bạt ngàn chạy quảng cáo truyền thông suốt ngày đêm, đè bẹp các ứng cử viên khác về truyền thông, nhưng chính sách của ông ấy hứa hẹn là sẽ xóa bỏ toàn bộ xe xăng ở xứ Lừa thay bằng xe điện thì người ta có bỏ phiếu cho ông ấy không?
Đấy gớm giáo sư tưởng có tiền là có phiếu à? Nhân dân họ bỏ phiếu vì chính sách đúng đắn liên quan đến quyền lợi sát sườn của họ chứ họ bỏ phiếu vì ông bỏ tiền chạy quảng cáo à? Họ có ăn tiền quảng cáo của ông được không mà bỏ phiếu cho ông?
Còn cái xứ Lừa của giáo sư thì sao? Chả có ứng cử viên nào đi vận động tranh cử trên truyền thông thì làm sao nhân dân biết chủ trương chính sách, chương trình hành động ra sao mà bầu hay không bầu cho họ.

Ở xứ người ta thì các ứng cử viên nhiều hay ít tiền thì cũng chỉ khác nhau ở chỗ họ vận động, thông tin, truyền thông đến nhân dân nhiều hay ít, còn xứ Lừa thì hoàn toàn không hề có vận động, thông tin cho nhân dân. Vậy “nhiều, ít” nó có hơn “hoàn toàn không có gì” không hả giáo sư?
Dân chủ ở đây không phải cuộc cạnh tranh quảng cáo mà là lựa chọn người đại diện đủ phẩm chất và năng lực.
Rồi thế không cạnh tranh, không quảng cáo thì làm sao nhân dân biết được là ứng cử viên có đủ phẩm chất và năng lực hay không hả giáo sư? Hay là cứ đưa con bò ra rồi bảo với nhân dân đây là ứng cử viên đầy đủ phẩm chất, năng lực để nhân dân lựa chọn.

Một thủ đoạn quen thuộc khác của các thế lực thù địch là phóng đại một vài trường hợp đại biểu vi phạm pháp luật rồi quy chụp toàn bộ hệ thống “thiếu dân chủ”. Đây là lối suy luận ngụy biện phổ biến: Lấy hiện tượng cá biệt thay cho bản chất. Trong bất kỳ hệ thống chính trị nào, không thể loại trừ hoàn toàn sai phạm cá nhân. Điều quyết định không phải là có hay không sai phạm, mà là cơ chế xử lý có minh bạch, nghiêm minh hay không.

Thực tế tại Việt Nam cho thấy: Khi có vi phạm, các cơ quan chức năng đã kịp thời xem xét, xử lý, kể cả bãi nhiệm tư cách đại biểu hoặc truy cứu trách nhiệm hình sự. Chính việc xử lý công khai, minh bạch đó là minh chứng cho hiệu lực kiểm soát quyền lực.

PGS, TS Bùi Hoài Sơn, Ủy ban Văn hóa và Xã hội của Quốc hội cho rằng: “Không có nền dân chủ nào “miễn nhiễm” với sai phạm cá nhân. Điều làm nên bản chất dân chủ là khả năng tự sửa chữa, tự thanh lọc. Việt Nam đang từng bước hoàn thiện cơ chế kiểm soát quyền lực, tăng cường trách nhiệm giải trình của đại biểu trước cử tri. Điều đáng nói là việc công khai xử lý sai phạm không làm suy yếu nền dân chủ, mà củng cố niềm tin rằng quyền lực không đứng ngoài pháp luật”.
Sai phạm cá nhân, vi phạm pháp luật chả liên quan đến dân chủ, dân chủ nghĩa là quyền lực nằm trong tay nhân dân, cụ thể là trong sinh hoạt chính trị ở một quốc gia thì nhân dân phải có quyền tự do bầu cử, tự do ứng cử, tự do thành lập đảng phái và tự do hoạt động chính trị. Xứ lừa thì chả có cái quyền tự do nào kể trên thì dân chủ cái nỗi gì?

Dân chủ thực chất, không phải “bản sao” mô hình khác

Sau khi phủ nhận hiệp thương và thổi phồng sai phạm cá nhân, các thế lực thù địch tiếp tục đánh tráo khái niệm khi so sánh máy móc với mô hình đa đảng phương Tây, từ đó kết luận rằng Việt Nam “không có cạnh tranh”. Đây là lối áp đặt tiêu chuẩn duy nhất cho khái niệm dân chủ. Thực tế không tồn tại một mô hình dân chủ “chuẩn mực tuyệt đối” áp dụng cho mọi quốc gia, mọi nền văn hóa.

PGS, TS Nguyễn Thế Kỷ, Chủ tịch Hội đồng Lý luận, Phê bình, Văn học nghệ thuật Trung ương nhận định: “Dân chủ không có một khuôn mẫu duy nhất. Việc lấy mô hình đa đảng phương Tây làm “chuẩn mực duy nhất” rồi phủ định mọi mô hình khác là cách tiếp cận phi khoa học. Dân chủ phải được đánh giá bằng mức độ người dân thực sự làm chủ, được tham gia, được giám sát và được hưởng thành quả phát triển”.
Anh tiến sỹ ơi, đa đảng, đa nguyên là bản chất tự nhiên của xã hội chứ không phải mô hình. Anh độc đảng, nhất nguyên là anh đã đi ngược lại tự nhiên rồi chứ không phải là “không bắt chước” nữa đâu. Người ta làm đúng thì mình nên làm đúng theo chứ mình cố tình đi ngược lại cái đúng là mình sai rồi chứ đừng có ngụy biện đó là “không bắt chước”.
Ở Việt Nam, số người ứng cử luôn cao hơn số đại biểu được bầu; cử tri lựa chọn giữa nhiều ứng cử viên trong một đơn vị bầu cử; tỷ lệ tham gia nhiều nhiệm kỳ đạt hơn 99%. Những con số ấy phản ánh điều gì nếu không phải là ý thức chính trị và niềm tin xã hội? Cạnh tranh trong bầu cử ở Việt Nam không phải đối đầu đảng phái mà là sự lựa chọn giữa những cá nhân cụ thể, được cộng đồng thẩm định qua quá trình công tác, qua uy tín xã hội. Đó là cạnh tranh về năng lực, về phẩm chất, không phải về nguồn tài trợ hay kỹ thuật truyền thông.
Số người ứng cử cao hơn số đại biểu được bầu chưa đủ để là thước đo dân chủ, mà là số người ứng cử có được tự do ứng cử không, có cạnh tranh nhau không, có vận động tranh cử, có hứa hẹn gì với nhân dân không, có trình bày các chính sách và chủ trương hành động khi đắc cử không?

Dân chủ xã hội chủ nghĩa đặt trọng tâm vào hiệu quả thực chất của quyền làm chủ: Người dân có được tham gia không?
Không, tham gia vào đâu, đến quyền tự do thành lập đảng phái và hoạt động chính trị còn chẳng có mà đòi tham với gia
Có được giám sát không?
Giám sát? 331 is waiting for you, all of you.

Có được hưởng thành quả phát triển không?
Đảng hưởng là chính, nhân dân è cổ ra đóng thuế là chủ yếu

Thực tiễn Việt Nam cho thấy, niềm tin không đến từ khẩu hiệu mà từ kết quả phát triển, từ ổn định chính trị, từ việc quyền lực được kiểm soát
Lại bốc phét, ở xứ lừa thì ai, lực lượng nào kiểm soát quyền lực của đảng cộng-sản?

, sai phạm bị xử lý,
Rồi thế cái ông mà vi phạm điều lệ đảng đã có xử lý chưa?
đại biểu phải chịu trách nhiệm trước cử tri.
Ai chịu trách nhiệm trước cử tri? Dân bầu nó làm đại biểu mà nó sai nó xin lỗi bác T’lú chứ nó có xin lỗi cử tri đâu?

Cảm ơn anh @Ăn Chơi Dính Bệnh Tật đã đăng bài

Sắp tới là đi bầu cử quốc hội rồi đấy, mọi người đã nắm được thông tin ứng cử viên chưa, có biết chủ trương hành động của họ là gì không, thử hỏi họ xem là họ có ủng hộ bỏ xe xăng không rồi hãy bỏ phiếu, vớ vẩn nó ra quốc hội nó bỏ phiếu đồng ý loại bỏ hết xe xăng trên cả nước rồi nó bảo là đại diện cho ý chí của cử tri thì hài nhỉ.
 
chắc chắn những người lãnh đạo cao cấp là trúng rồi. Nghe đồn là có chỉ đạo? thằng nào đã từng đc chứng kiến kiểm phiều. hay chỉ nghe thôi.
nếu Rừng không trúng cử ( giả sử thôi nhé) thì có bầu cử lại không?
 
chắc chắn những người lãnh đạo cao cấp là trúng rồi. Nghe đồn là có chỉ đạo? thằng nào đã từng đc chứng kiến kiểm phiều. hay chỉ nghe thôi.
nếu Rừng không trúng cử ( giả sử thôi nhé) thì có bầu cử lại không?
Không thể xảy ra chuyện đó được, hòm phiếu có được kiểm đâu mà biết?
 
Trong một đợt bầu cử ở xứ Lừa thì người ta sẽ tổ chức bầu cử cùng một lúc cả 4 cấp, hiểu nôm na là cử tri sẽ cầm 4 cái phiếu khác nhau để bầu:
- Phiếu thứ nhất bầu ra đại biểu quốc hội (cấp trung ương)
- Phiếu thứ hai bầu ra đại biểu hội đồng nhân dân cấp tỉnh
- Phiếu thứ ba bầu ra đại biểu hội đồng nhân dân cấp huyện
- Phiếu thứ tư bầu ra đại biểu hội đồng nhân dân cấp xã

Sau đó các cơ quan này sẽ nhóm họp và bầu ra tiếp cơ quan hành pháp tại trung ương và địa phương.
- Các đại biểu quốc hội sẽ họp kỳ họp quốc hội lần 1 và bầu ra cơ quan hành pháp cấp trung ương: thủ tướng, chủ tịch nước
- Hội đồng nhân dân cấp tỉnh bầu ra ủy ban nhân dân tỉnh, chủ tịch tỉnh.
- Hội đồng nhân dân cấp huyện sẽ bầu ra ủy ban nhân dân huyện, chủ tịch huyện.
- Hội đồng nhân dân cấp xã sẽ bầu ra ủy ban nhân dân xã, chủ tịch xã.
- Tổ trưởng tổ dân phố thì dân bầu ra luôn không cần qua hội đồng gì.

Các chức danh chủ tịch của cấp dưới thì phải được cấp trên phê duyệt sau khi bầu xong.

Thủ tục thì nghe có vẻ rất quy củ nhưng thực chất là sắp xếp, tác động hết, kể cả cái chức quèn nhất là tổ trưởng dân phố cũng không thoát
Bây giờ. Chỉ cầm phiếu bầu TW. T và X đồng chí Pos nhỉ.
 
Trước hết góp ý với anh nhà báo, vừa vào đề mục mà anh đã chơi ngụy biện chụp mũ rồi, mình viết bài lên báo thì mình phải đàng hoàng dùng lý lẽ dẫn chứng chứ ai lại chụp lên đầu người ta cái mũ “thế lực thù địch” rồi.

Anh bảo luận điểm cho rằng bầu cử ở xứ Lừa không có cạnh tranh, không có tự do lựa chọn là đánh tráo khái niệm, vậy xin hỏi là ở xứ Lừa thì có đảng nào cạnh tranh với đảng cộng-sản? người dân xứ Lừa ngoài duy nhất một lựa chọn là đảng cộng-sản trong các cuộc bầu cử thì họ còn có “tự do lựa chọn” đảng phái hay phong trào chính trị nào nữa hả anh?
Giờ đơn giản thế này, anh nhà báo cứ chỉ ra đảng nào thế lực nào cạnh tranh với đảng cộng-sản là khắc tự chứng minh được người dân xứ lừa có tự do lựa chọn thôi, việc gì phải trình bày dài dòng rồi ngụy biện chụp mũ mất thời gian.


Rồi thế mặt trận tổ quốc là cái đếch gì mà có quyền đứng ra “thỏa thuận” với “cơ cấu”? bầu cử là việc của quốc gia, việc của toàn dân mà ông được cái quyền thỏa thuận với cơ cấu à?
Thế việc ứng cử bầu cử thì liên quan quái gì đến “lấy ý kiến ở nơi cư trú” rồi thế không đạt tín nhiệm ở nơi cư trú thì các ông không đưa người ta vào danh sách ứng cử à? Tại sao vài chục người ở nơi cư trú lại có cái quyền tước bỏ quyền tự do ứng cử của người ta, người ta không có sự ủng hộ của vài chục ông tổ dân phố nhưng chưa chắc người ta không có sự ủng hộ của hàng triệu cử tri khác. Đây các ông dùng ngụy biện “lấy thiểu số đại diện cho toàn thể, cho đa số” đã được trình bày trong bài viết “bầu cử ở xứ Lừa”.

Ở đâu ra cái kiểu một nhóm nhỏ trong xã hội, tổ dân phố, cơ quan công tác, mặt trận tổ quốc tự cho mình cái quyền đánh giá tư cách ứng cử viên có đủ điều kiện ứng cử hay không? Ứng cử viên có đủ tiêu chuẩn hay không phải căn cứ vào hiến pháp và pháp luật quy định:
Hiến pháp (điều 27): Công dân đủ mười tám tuổi trở lên có quyền bầu cử và đủ hai mươi mốt tuổi trở lên có quyền ứng cử. Vậy ai không phải công dân xứ Lừa bị loại, ai dưới 21 tuổi bị loại không được ứng cử.
Thông lệ ở các nước, có thể lấy làm cơ sở: Ai được đảng phái chính trị đề cử thì được vào vòng bỏ phiếu, ứng cử viên tự do phi đảng phái thì thu thập đủ số lượng chữ ký ủng hộ (ví dụ 1000 chữ ký) thì có mặt trong vòng bỏ phiếu

Đây đâu ra cái kiểu một nhóm nhỏ ngồi với nhau xong rồi tự ý xét duyệt tư cách ứng viên rồi loại bỏ họ, lại còn tổ dân phố với cơ quan công tác mới vớ vẩn, hai chỗ này là hai chỗ chuyên xích mích tỵ nạnh ghét nhau mà lại cho xét duyệt tư cách ứng viên mới hài.
Giờ hỏi anh nhà báo và các anh mặt trận tổ quốc là tổ dân phố của ông Toler họp vài chục người bỏ phiếu bất tín nhiệm để không cho ông Toler ra ứng cử nữa có được không? Mặc kệ việc ông Toler có được uy tín trong đảng, trong nhân dân.

Giáo sư tiến sỹ sai rồi, chính bản thân hiệp thương đã là một hình thức chi phối ứng cử viên rồi, chính bản thân nó đã là sự thao túng, tiêu cực chứ không phải nó chống lại thao túng, tiêu cực

Chi phí vận động tranh cử không phải là yếu tố quyết định dẫn tới thắng hay thua trong bầu cử, mà chính là uy tín của ứng viên đối với cử tri, chính sách của ứng viên đưa ra có phù hợp với mong muốn của cử tri hay không….. Tất nhiên là ứng cử viên có nhiều tiền thì cũng tốt, vì có cơ hội quảng bá chính sách và hứa hẹn đến đông đảo nhân dân nhiều hơn, nhưng nếu chính sách mà ứng viên hứa hẹn không phù hợp, uy tín không có thì không có lý do gì để nhân dân bỏ phiếu cho cả.

Giờ ví dụ đơn giản thế này, ông Sun Ape, tỷ phú giàu nhất xứ Lừa ứng cử đại biểu quốc hội, ông này vung tiền bạt ngàn chạy quảng cáo truyền thông suốt ngày đêm, đè bẹp các ứng cử viên khác về truyền thông, nhưng chính sách của ông ấy hứa hẹn là sẽ xóa bỏ toàn bộ xe xăng ở xứ Lừa thay bằng xe điện thì người ta có bỏ phiếu cho ông ấy không?
Đấy gớm giáo sư tưởng có tiền là có phiếu à? Nhân dân họ bỏ phiếu vì chính sách đúng đắn liên quan đến quyền lợi sát sườn của họ chứ họ bỏ phiếu vì ông bỏ tiền chạy quảng cáo à? Họ có ăn tiền quảng cáo của ông được không mà bỏ phiếu cho ông?
Còn cái xứ Lừa của giáo sư thì sao? Chả có ứng cử viên nào đi vận động tranh cử trên truyền thông thì làm sao nhân dân biết chủ trương chính sách, chương trình hành động ra sao mà bầu hay không bầu cho họ.

Ở xứ người ta thì các ứng cử viên nhiều hay ít tiền thì cũng chỉ khác nhau ở chỗ họ vận động, thông tin, truyền thông đến nhân dân nhiều hay ít, còn xứ Lừa thì hoàn toàn không hề có vận động, thông tin cho nhân dân. Vậy “nhiều, ít” nó có hơn “hoàn toàn không có gì” không hả giáo sư?

Rồi thế không cạnh tranh, không quảng cáo thì làm sao nhân dân biết được là ứng cử viên có đủ phẩm chất và năng lực hay không hả giáo sư? Hay là cứ đưa con bò ra rồi bảo với nhân dân đây là ứng cử viên đầy đủ phẩm chất, năng lực để nhân dân lựa chọn.


Sai phạm cá nhân, vi phạm pháp luật chả liên quan đến dân chủ, dân chủ nghĩa là quyền lực nằm trong tay nhân dân, cụ thể là trong sinh hoạt chính trị ở một quốc gia thì nhân dân phải có quyền tự do bầu cử, tự do ứng cử, tự do thành lập đảng phái và tự do hoạt động chính trị. Xứ lừa thì chả có cái quyền tự do nào kể trên thì dân chủ cái nỗi gì?


Anh tiến sỹ ơi, đa đảng, đa nguyên là bản chất tự nhiên của xã hội chứ không phải mô hình. Anh độc đảng, nhất nguyên là anh đã đi ngược lại tự nhiên rồi chứ không phải là “không bắt chước” nữa đâu. Người ta làm đúng thì mình nên làm đúng theo chứ mình cố tình đi ngược lại cái đúng là mình sai rồi chứ đừng có ngụy biện đó là “không bắt chước”.

Số người ứng cử cao hơn số đại biểu được bầu chưa đủ để là thước đo dân chủ, mà là số người ứng cử có được tự do ứng cử không, có cạnh tranh nhau không, có vận động tranh cử, có hứa hẹn gì với nhân dân không, có trình bày các chính sách và chủ trương hành động khi đắc cử không?


Không, tham gia vào đâu, đến quyền tự do thành lập đảng phái và hoạt động chính trị còn chẳng có mà đòi tham với gia

Giám sát? 331 is waiting for you, all of you.


Đảng hưởng là chính, nhân dân è cổ ra đóng thuế là chủ yếu


Lại bốc phét, ở xứ lừa thì ai, lực lượng nào kiểm soát quyền lực của đảng cộng-sản?


Rồi thế cái ông mà vi phạm điều lệ đảng đã có xử lý chưa?

Ai chịu trách nhiệm trước cử tri? Dân bầu nó làm đại biểu mà nó sai nó xin lỗi bác T’lú chứ nó có xin lỗi cử tri đâu?

Cảm ơn anh @Ăn Chơi Dính Bệnh Tật đã đăng bài

Sắp tới là đi bầu cử quốc hội rồi đấy, mọi người đã nắm được thông tin ứng cử viên chưa, có biết chủ trương hành động của họ là gì không, thử hỏi họ xem là họ có ủng hộ bỏ xe xăng không rồi hãy bỏ phiếu, vớ vẩn nó ra quốc hội nó bỏ phiếu đồng ý loại bỏ hết xe xăng trên cả nước rồi nó bảo là đại diện cho ý chí của cử tri thì hài nhỉ.
Đời tao chưa từng thấy đại biểu nào xin từ chức trước cử tri vì hứa nhưng chưa làm được
 
bỏ phiếu là việc của mày,đếm phiếu là việc của tao
thì tao có nói gì đâu.
tao chỉ đưa ra thí dụ. nếu mày phản động cho mẹ Rừng trượt oạch. thì có bầu lại không, hay xóa đi bầu lại. cho đến khi nào trúng thì thôi.
mà sao không đưa rừng vê nhãn lồng mà bầu nhỉ. dù sao cũng là đồng hương dễ, mà lại kín.
 

Có thể bạn quan tâm

Top