@pos mày học chính trị ở đâu?
Ở xứ Lừa không có trường nào dạy về chính trị đâu, kể cả học viện chính trị quốc gia nguyễn sinh cung, toàn dạy mấy cái mị dân tuyên truyền vớ vẩn thôi, kể cả hội đồng lý luận trung ương cũng không có khoa học chính trị hay triết học chính trị, vì chính bản thân các giáo trình và giảng viên trong đó hoặc là không hiểu gì về khoa học chính trị hoặc hiểu nhưng buộc phải giảng theo giáo trình, theo barem của đảng.
Bần đạo và hầu hết mọi người đều là tự học qua tài liệu, sách báo, bài giảng, internet.
Đang sinh hoạt ở chi bộ nào?
Bần đạo không phải đảng viên và không liên quan gì đến đảng cũng như các cơ quan nhà nước nhé, bần đạo chỉ là người bình thường như mọi người thôi.
Sẵn tiện phân tích tiếp quả nhập a1 với a2 sắp tới đi
Trong bài viết “bầu cử xứ lừa” thì bần đạo đã chứng minh đảng là thủ phạm cho sự phi dân chủ trong phạm vi cả nước. Trong bài viết “bầu cử trong đảng” thì bần đạo chứng minh đảng là nạn nhân của sự phi dân chủ trong nội bộ đảng. Đảng vừa là thủ phạm vừa là nạn nhân của chính mình, trông đảng vạm vỡ to khỏe thế thôi chứ thực ra sức sống, sức chiến đầu của nó rất yếu. Đây không phải là lần đầu tiên nó là nạn nhân của sự phi dân chủ,
- Thời kỳ 3x: Ông 3X với thâm niên 9 năm phó thủ, 10 năm thủ tướng (đặc biệt trong thời kỳ tổng bí thư Mượt chỉ lo chuyện ăn chơi, đầu tóc, răng hàm, gái gú, trồng cây gì nuôi con gì) thì 3X đã thâu tóm quyền lực trong trung ương, dùng lợi ích nhà nước, chức tước, địa vị để mua chuộc sự ủng hộ của đa số trung ương đảng.
Thử hỏi nếu đảng có dân chủ thì làm sao 3X có thể mua chuộc được sự ủng hộ của cả 5 triệu đảng viên, chẳng nhẽ phân phát lợi ích nhà nước, quyền lực địa vị cho 5 triệu người để lấy phiếu à? Còn phân phát lợi ích, quyền lực địa vị cho 200 người là quá dễ.
- Thời kỳ T’lú: Không hiểu ông T’lú học ở đâu mà người ta phong cho ông cái học hàm tiến sỹ chuyên ngành xây dựng đảng, tiến sỹ tiến xiếc gì mà đi ký cái quyết định trong đó cấm đảng viên “đề cử, ứng cử, nhận đề cử”, có mà ông là tiến sỹ phá đảng thì có. Không một đảng chính trị văn minh nào trên thế giới nó dám cấm đảng viên của nó ứng cử, vừa phi dân chủ vừa dốt nát, phá hoại.
Nếu như có dân chủ trong đảng thì không bao giờ một quyết định như thế được đưa ra, có câu cha nó lú nhưng chú nó khôn, kiểu gì thì kiểu chắc chắn sẽ có những đảng viên đủ năng lực nhìn thấy sự nguy hại đối với đảng trong việc cấm ứng cử và sẽ lên tiếng phản đối để bảo vệ đảng. Họ sẽ chứng minh cho 5 triệu đảng viên thấy rằng ông T’lú chỉ tiếm quyền, phá hoại. Nhưng vì không có dân chủ, nên cả đảng bị T’lú xỏ cái dây vào mũi dắt đi.
- Thời kỳ ông Rừng: Ông Rừng triệt để áp dụng thành quả của T’lú để lại, thông qua trung ương đảng khóa 13, ông trở thành ứng cử viên duy nhất cho chức tổng bí thư, tức là không ai ngoài ông này được ứng cử nữa. Nhưng ông Rừng làm thế nào để khống chế trung ương?
Trong thời kỳ làm bộ trưởng công an và lên tổng bí thư thì ông Rừng đã thu thập hết các bằng chứng tiêu cực của hầu hết (nếu không muốn nói là toàn bộ) các ủy viên trung ương, và giờ ông chỉ việc đe dọa các ủy viên, ai không bầu theo ý ông thì ông nhét mẹ vào lò. Phương pháp của ông Rừng y như 3X nhưng 3X dùng lợi ích còn ông Rừng dùng sự đe dọa.
Thử hỏi nếu có dân chủ trong đảng thì ông Rừng thu thập hồ sơ của 5 triệu đảng viên để đe dọa kiếm phiếu à? Ông giỏi lắm thì thu thập được hồ sơ của vài nghìn người là cùng chứ làm sao có hồ sơ của cả 5 triệu người được, mà các sự tiêu cực trong đảng thì cũng chỉ ở đảng viên cấp cao, người nắm giữ các chức vụ trong bộ máy nhà nước chứ đa phần 5 triệu đảng viên quèn kia có tiêu cực gì đâu mà khống chế đe dọa được họ.
Vậy là do cơ cấu tổ chức phi dân chủ nên cho dù đảng rất đông, nhưng sức chiến đấu của nó hầu như không có, nó thậm chí không có sự tự để kháng trước các cá nhân hoặc nhóm cá nhân tránh khỏi bị thao túng. Quy luật chung của các đảng cộng-sản độc tài trên thế giới là nó sẽ chuyển hóa từ độc tài tập thể sang độc tài cá nhân, khi một cá nhân có đủ nguồn lực là nó có thể thao túng toàn đảng, dẫn đến thao túng toàn xã hội. Điều này đã diễn ra ở Liên Xô, ở Bắc triều tiên, cu ba, gần đây là Trung cộng (thời tập the pooh), và giờ đây Xứ Lừa cũng không thoát khỏi quy luật đó.
Người dân xứ Lừa chính thức bước vào kỷ nguyên Adolf Toler, Iosif sTolin
đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ.
đảng lãnh đạo nhà nước, quản lý nhân dân, làm chủ.