newboi
Đàn iem Duy Mạnh
tiến sĩ Mustafa Fetouri
ngày 14 tháng 5 năm 2026 lúc 1:25 pm
Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ (OPEC) được thành lập chủ yếu bởi 5 quốc gia xuất khẩu dầu mỏ, như 1 phản ứng thách thức đối với sự thống trị của các tập đoàn năng lượng toàn cầu.
những tập đoàn đa quốc gia, nổi tiếng với tên gọi "Bảy chị em", nắm giữ quyền kiểm soát tuyệt đối đối với ngành công nghiệp dầu khí - quyết định mức sản lượng và giá cả mà không cần tham khảo ý kiến của các quốc gia có chủ quyền mà "Bảy chị em" đang khai thác tài nguyên.
những tập đoàn dầu khí đa quốc gia là 1 hình thức chiếm đóng kinh tế, vẫn tồn tại ngay cả sau khi nhiều quốc gia trong số này về mặt kỹ thuật đã giành được độc lập chính trị.
trong nhiều thập kỷ OPEC hoạt động trên nền tảng kỷ luật thống nhất, với Ả Rập Xê Út đóng vai trò là "nhà sản xuất điều tiết" không thể tranh cãi và UAE là đồng minh khu vực đáng tin cậy nhất.
OPEC tạo thành 1 khối hùng mạnh có khả năng ổn định thị trường hoặc, như đã thấy vào năm 1973, làm lung lay nền tảng của các nền kinh tế Phương Tây luôn khát dầu mỏ.
ngày 1 tháng 5 năm 2026 quyết định rút khỏi tổ chức của UAE trong khi OPEC tìm cách duy trì sự cân bằng giá cả thông qua việc cắt giảm nguồn cung, Abu Dhabi coi những hạn chế này là giới hạn đối với sự tăng trưởng quốc gia, đặc biệt là sau khi UAE đã "chót" đầu tư hàng tỷ USD để đạt công suất sản xuất 5 triệu thùng/ngày vào năm 2027, tăng từ công suất hiện tại là hơn 4,8 triệu thùng/ngày.
nếu Abu Dhabi vẫn ở trong OPEC và tiếp tục tuân thủ các quyết định của tổ chức, sản lượng UAE sẽ vẫn bị giới hạn ở mức 3,5 triệu thùng mỗi ngày, khiến một phần lớn khoản đầu tư UAE không được khai thác.
UAE chính thức tuyên bố việc rút khỏi OPEC là kết quả của một cuộc "đánh giá toàn diện" về định hướng kinh tế dài hạn quốc gia.
tuy nhiên, Abu Dhabi sẽ không còn cho phép chính sách tài chính của nước này bị chi phối bởi nước láng giềng (Ả Rập Xê Út).
trong nhiều năm, UAE đã là 1 trong những thành viên tuân thủ nghiêm túc nhất việc cắt giảm sản lượng – thường xuyên để hơn 1 phần 3 công suất hoạt động ở mức 0.
cuộc xung đột Iran gây ra những tổn thất nặng nề cho cả UAE lẫn Ả Rập Xê Út, việc đóng cửa eo biển Hormuz đã gây thiệt hại nghiêm trọng hơn nhiều cho UAE.
Riyadh sở hữu đường ống dẫn dầu khổng lồ "Đông-Tây", cho phép Ả Rập Xê Út bỏ qua eo biển và xuất khẩu 7 triệu thùng dầu/ngày qua Biển Đỏ.
khả năng bỏ qua eo biển Hormuz của UAE hạn chế hơn nhiều, khiến một phần lớn lượng dầu xuất khẩu UAE bị mắc kẹt.
từ lâu mô hình kinh tế UAE dựa trên du lịch, hậu cần toàn cầu và tài chính, danh tiếng "nơi trú ẩn an toàn" của UAE bị lung lay bởi sự bất ổn khu vực. Để bù đắp những tổn thất khổng lồ ngoài dầu mỏ này, Abu Dhabi (UAE) tối đa hóa khả năng xuất khẩu dầu - 1 nhu cầu chiến lược chỉ có thể thực hiện được bằng cách rút khỏi OPEC.
việc rút lui này báo hiệu một sự rạn nứt sâu sắc trong “Đồng thuận vùng Vịnh” lâu đời do Riyadh (Ả Rập Xê Út) dẫn đầu.
hiện, Abu Dhabi đang sao chép chiến lược của Riyadh những năm 1980; bằng cách từ chối tuân thủ hạn ngạch hạn chế và cuối cùng là rời khỏi OPEC, UAE ưu tiên thị phần và lợi ích quốc gia hơn lợi ích tập thể.
hậu quả khu vực vẫn chưa chắc chắn, đặc biệt đối với Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ Ả Rập (OAPEC) kể từ năm 2026 chính thức đổi tên thành Tổ chức Năng lượng Ả Rập để chuyển hướng sang nhiệm vụ hậu dầu mỏ.
là 1 trụ cột sáng lập của khối OAPEC, việc UAE có khả năng rút lui sẽ báo hiệu nhiều hơn chỉ là một sự thay đổi kinh tế; việc Abu Dhabi rời OPEC sẽ đánh dấu một sự rạn nứt cơ bản trong sự đoàn kết trên danh nghĩa về năng lượng của các nước Ả Rập.
với việc Abu Dhabi rời OPEC, khái niệm lịch sử về một “vũ khí dầu mỏ Ả Rập” thống nhất – vốn rất quan trọng đối với bản sắc khu vực của thế kỷ 20 – sẽ trở thành tàn tích của quá khứ.
không còn UAE, bất kỳ mặt trận năng lượng tập thể nào còn lại cũng chỉ còn là cái bóng của chính nó.
việc UAE rời OPEC không chỉ đơn thuần là tranh chấp về hạn ngạch sản xuất; đó là một tuyên bố về sự trưởng thành kinh tế và độc lập chiến lược. Do có liên minh chặt chẽ với Hoa Kỳ, người ta kỳ vọng Abu Dhabi sẽ giúp chính quyền Trump bằng cách nhả thêm nhiều dầu hơn để giảm giá bán dầu tại Hoa Kỳ. Trong bối cảnh địa chính trị mới này, được kích hoạt bởi những cú sốc của cuộc chiến tháng 2 năm 2026 và việc đóng cửa eo biển Hormuz, sự sống còn không còn nằm ở đàm phán tập thể, mà ở sự linh hoạt cá nhân (mỗi quốc gia)
khi “Đồng thuận vùng Vịnh” nhường chỗ cho 1 thị trường phân mảnh và cạnh tranh, gánh nặng giờ đây thuộc về Riyadh để chứng minh rằng một OPEC thống nhất vẫn còn mục đích trong một thế giới mà các thành viên kỷ luật nhất OPEC không còn sẵn sàng chờ đợi sự cho phép để phát triển.
ngày 14 tháng 5 năm 2026 lúc 1:25 pmTổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ (OPEC) được thành lập chủ yếu bởi 5 quốc gia xuất khẩu dầu mỏ, như 1 phản ứng thách thức đối với sự thống trị của các tập đoàn năng lượng toàn cầu.
những tập đoàn đa quốc gia, nổi tiếng với tên gọi "Bảy chị em", nắm giữ quyền kiểm soát tuyệt đối đối với ngành công nghiệp dầu khí - quyết định mức sản lượng và giá cả mà không cần tham khảo ý kiến của các quốc gia có chủ quyền mà "Bảy chị em" đang khai thác tài nguyên.
những tập đoàn dầu khí đa quốc gia là 1 hình thức chiếm đóng kinh tế, vẫn tồn tại ngay cả sau khi nhiều quốc gia trong số này về mặt kỹ thuật đã giành được độc lập chính trị.
năm 1960 động thái phản kháng tập thể này đã thực sự chuyển trọng tâm của chính trị năng lượng toàn cầu từ các cuộc họp hội đồng quản trị ở London và New York sang các thủ đô của các nước đang phát triển.khi 5 thành viên sáng lập ấy tập hợp tại Hội nghị Baghdad vào tháng 9 năm 1960, 5 quốc gia đã không chỉ muốn ổn định nguồn thu mà còn hướng đến việc giành lại chủ quyền quốc gia từ một cấu trúc giá cả thời thuộc địa.
trong nhiều thập kỷ OPEC hoạt động trên nền tảng kỷ luật thống nhất, với Ả Rập Xê Út đóng vai trò là "nhà sản xuất điều tiết" không thể tranh cãi và UAE là đồng minh khu vực đáng tin cậy nhất.
OPEC tạo thành 1 khối hùng mạnh có khả năng ổn định thị trường hoặc, như đã thấy vào năm 1973, làm lung lay nền tảng của các nền kinh tế Phương Tây luôn khát dầu mỏ.
ngày 1 tháng 5 năm 2026 quyết định rút khỏi tổ chức của UAE trong khi OPEC tìm cách duy trì sự cân bằng giá cả thông qua việc cắt giảm nguồn cung, Abu Dhabi coi những hạn chế này là giới hạn đối với sự tăng trưởng quốc gia, đặc biệt là sau khi UAE đã "chót" đầu tư hàng tỷ USD để đạt công suất sản xuất 5 triệu thùng/ngày vào năm 2027, tăng từ công suất hiện tại là hơn 4,8 triệu thùng/ngày.
nếu Abu Dhabi vẫn ở trong OPEC và tiếp tục tuân thủ các quyết định của tổ chức, sản lượng UAE sẽ vẫn bị giới hạn ở mức 3,5 triệu thùng mỗi ngày, khiến một phần lớn khoản đầu tư UAE không được khai thác.
UAE chính thức tuyên bố việc rút khỏi OPEC là kết quả của một cuộc "đánh giá toàn diện" về định hướng kinh tế dài hạn quốc gia.
về mặt ngoại giao, Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) khẳng định động thái rút khỏi OPEC không phải là hành động thù địch đối với Riyadh.với việc ưu tiên "lợi ích quốc gia", Abu Dhabi đang phát đi tín hiệu rằng kỷ nguyên hy sinh nguồn thu trong nước vì lợi ích của "gia đình OPEC và OPEC+" đã kết thúc.
tuy nhiên, Abu Dhabi sẽ không còn cho phép chính sách tài chính của nước này bị chi phối bởi nước láng giềng (Ả Rập Xê Út).
trong nhiều năm, UAE đã là 1 trong những thành viên tuân thủ nghiêm túc nhất việc cắt giảm sản lượng – thường xuyên để hơn 1 phần 3 công suất hoạt động ở mức 0.
quyết định của Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) cần được xem xét trong bối cảnh các chương trình nghị sự chính trị khu vực và mức độ phù hợp của UAE với Riyadh (thủ phủ Ả Rập Xê Út). Cả 2 quốc gia đều ủng hộ các phe đối lập trong cuộc nội chiến Sudan, với những hậu quả tàn khốc đối với khu vực. Cả 2 vẫn đứng về các phía khác nhau trong các cuộc khủng hoảng nghiêm trọng như Libya. Ả Rập Xê Út cũng đang cạnh tranh với UAE để giành ảnh hưởng đối với Ai Cập thông qua các khoản đầu tư tài chính khổng lồ, trong khi cả 2 đều xung đột về các diễn biến khu vực xung quanh Biển Đỏ.lịch sử tuân thủ của UAE càng làm cho sự ra đi trở nên tai hại hơn; đây không phải là sự ra đi của 1 kẻ "gian lận" tìm kiếm chiến thắng nhanh chóng, mà là sự ra đi của 1 người trung thành không còn tin tưởng vào sứ mệnh chung.
tháng 2 năm 2026 cuộc chiến chung của Israel và Hoa Kỳ chống Iran được phát động, tạo nên bối cảnh khu vực quan trọng cho sự rút lui đột ngột của Abu Dhabi (thủ phủ UAE).việc UAE ủng hộ Somaliland độc lập là 1 ví dụ điển hình cho sự khác biệt này. Riyadh vẫn cảnh giác với quá trình bình thường hóa quan hệ nhanh chóng của Abu Dhabi với Israel, trong khi vẫn đang tìm kiếm 1 cái giá chiến lược đáng kể để tự làm theo.
cuộc xung đột Iran gây ra những tổn thất nặng nề cho cả UAE lẫn Ả Rập Xê Út, việc đóng cửa eo biển Hormuz đã gây thiệt hại nghiêm trọng hơn nhiều cho UAE.
Riyadh sở hữu đường ống dẫn dầu khổng lồ "Đông-Tây", cho phép Ả Rập Xê Út bỏ qua eo biển và xuất khẩu 7 triệu thùng dầu/ngày qua Biển Đỏ.
khả năng bỏ qua eo biển Hormuz của UAE hạn chế hơn nhiều, khiến một phần lớn lượng dầu xuất khẩu UAE bị mắc kẹt.
từ lâu mô hình kinh tế UAE dựa trên du lịch, hậu cần toàn cầu và tài chính, danh tiếng "nơi trú ẩn an toàn" của UAE bị lung lay bởi sự bất ổn khu vực. Để bù đắp những tổn thất khổng lồ ngoài dầu mỏ này, Abu Dhabi (UAE) tối đa hóa khả năng xuất khẩu dầu - 1 nhu cầu chiến lược chỉ có thể thực hiện được bằng cách rút khỏi OPEC.
việc rút lui này báo hiệu một sự rạn nứt sâu sắc trong “Đồng thuận vùng Vịnh” lâu đời do Riyadh (Ả Rập Xê Út) dẫn đầu.
Ả Rập Xê Út, quốc gia đóng vai trò "nhà sản xuất điều tiết" lịch sử OPEC, từ lâu đã sử dụng tổ chức OPEC để thể hiện sức mạnh địa chính trị. Riyadh có lịch sử được ghi nhận rõ ràng về cả việc thực thi và vi phạm các quy tắc để phục vụ chương trình nghị sự của riêng — đáng chú ý nhất là trong cuộc chiến giá cả năm 1985-1986 khi Ả Rập Xê Út xả ngập thị trường để giành lại thị phần, và nổi tiếng nhất là trong cuộc khủng hoảng dầu mỏ năm 1973 khi Riyadh đã biến dầu mỏ thành một vũ khí địa chính trị mạnh mẽ chống lại phương Tây trong một cuộc bảo vệ lịch sử cho quyền của người Palestine.trong nhiều thập kỷ, các quốc gia vùng Vịnh đã thể hiện sự thống nhất trên thị trường năng lượng, tạo nền tảng cho ảnh hưởng toàn cầu của OPEC. Giờ đây, khi UAE đang tự vạch ra con đường riêng, mối gắn kết nội bộ từng cho phép vùng Vịnh điều khiển giá cả toàn cầu đã thực sự sụp đổ.
hiện, Abu Dhabi đang sao chép chiến lược của Riyadh những năm 1980; bằng cách từ chối tuân thủ hạn ngạch hạn chế và cuối cùng là rời khỏi OPEC, UAE ưu tiên thị phần và lợi ích quốc gia hơn lợi ích tập thể.
hậu quả khu vực vẫn chưa chắc chắn, đặc biệt đối với Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ Ả Rập (OAPEC) kể từ năm 2026 chính thức đổi tên thành Tổ chức Năng lượng Ả Rập để chuyển hướng sang nhiệm vụ hậu dầu mỏ.
là 1 trụ cột sáng lập của khối OAPEC, việc UAE có khả năng rút lui sẽ báo hiệu nhiều hơn chỉ là một sự thay đổi kinh tế; việc Abu Dhabi rời OPEC sẽ đánh dấu một sự rạn nứt cơ bản trong sự đoàn kết trên danh nghĩa về năng lượng của các nước Ả Rập.
với việc Abu Dhabi rời OPEC, khái niệm lịch sử về một “vũ khí dầu mỏ Ả Rập” thống nhất – vốn rất quan trọng đối với bản sắc khu vực của thế kỷ 20 – sẽ trở thành tàn tích của quá khứ.
không còn UAE, bất kỳ mặt trận năng lượng tập thể nào còn lại cũng chỉ còn là cái bóng của chính nó.
việc UAE rời OPEC không chỉ đơn thuần là tranh chấp về hạn ngạch sản xuất; đó là một tuyên bố về sự trưởng thành kinh tế và độc lập chiến lược. Do có liên minh chặt chẽ với Hoa Kỳ, người ta kỳ vọng Abu Dhabi sẽ giúp chính quyền Trump bằng cách nhả thêm nhiều dầu hơn để giảm giá bán dầu tại Hoa Kỳ. Trong bối cảnh địa chính trị mới này, được kích hoạt bởi những cú sốc của cuộc chiến tháng 2 năm 2026 và việc đóng cửa eo biển Hormuz, sự sống còn không còn nằm ở đàm phán tập thể, mà ở sự linh hoạt cá nhân (mỗi quốc gia)
khi “Đồng thuận vùng Vịnh” nhường chỗ cho 1 thị trường phân mảnh và cạnh tranh, gánh nặng giờ đây thuộc về Riyadh để chứng minh rằng một OPEC thống nhất vẫn còn mục đích trong một thế giới mà các thành viên kỷ luật nhất OPEC không còn sẵn sàng chờ đợi sự cho phép để phát triển.