Nói chung muốn chạy cũng khó chạy được.
Tại người Việt Nam thì hay nặng lòng.
Mình chạy được, nhưng nghĩ lại còn những người thân, những người xung quanh mình sao chạy được. Còn phụ nữ, người già, trẻ em.
Cứ nghĩ tới những thứ thân thuộc của quê hương, như hàng cây, góc phố bị tàn phá thì nặng lòng lắm. Ai cũng sợ chết cả, ai cũng muốn sống, muốn trốn chạy, nhưng bỏ lại quê hương cho giặc giày xéo thì trách nhiệm nam nhi không cam tâm.
Cầm súng đánh giặc không phải là vì cái gì cao xa, đơn giản vì những thứ thân thương của cuộc sống thôi.
Quê hương của ta ở đây, thì chạy đi xứ người làm chi. Sống cảnh xứ người khi nghĩ về quê hương hoang tàn thì không cam tâm.