Bi kịch lớn nhất cuộc đời bạn là gì?

hihihehehihihehe is verified member.

Người phá đò sông Đà
Hong-Kong
Bạn đã bao giờ tự hỏi mình câu hỏi này chưa?

Mình tin rằng 99,99 % người Việt chưa từng hỏi bản thân câu hỏi đó.

Người Việt ta thuộc loại ít suy tư nhất thế giới.

Vậy thực sự nó là gì?

Từ xa xưa các nhà triết học Hy Lạp cổ đại đã luôn suy tư về sự tồn tại của con người. Họ luôn muốn lý giải ý nghĩa của cuộc sống con người là gì.

Rốt cuộc, chúng ta tồn tại để làm gì?

Và rồi, lần đầu tiên triết học đã mang lại ánh sáng cho cuộc sống thường ngày.

Con người đã chọn cho mình một lối sống theo khuyến dụ của triết học.

Đó là hai trường phái triết học Khắc kỷ và Khoái lạc (hay còn gọi triết học vị nhân sinh).

Rốt cuộc mọi trí khôn (triết học) cũng phải đi giải quyết vấn đề quan trọng nhất của cuộc sống con người: Hạnh phúc.

Làm gì để hạnh phúc đó là ý nghĩa sau trót của cuộc sống con người.

Và để hạnh phúc con người phải giải thoát mình khỏi các bi kịch.

Những người sống khắc kỷ luôn hướng tới một cuộc sống khiêm nhường về vật chất nhưng lớn lao về tinh thần.

Đó là con người tự do và lý trí, thoát khỏi sự chi phối của thế giới vật chất bên ngoài, hướng tới những điều cao cả của cuộc sống nội tâm.

Anh ta làm chủ cuộc sống của mình bằng những ý nghĩ cao cả, lòng bao dung, trắc ẩn, lấy tình yêu con người, yêu thiên nhiên làm lẽ sống.

(Sau này Freud gọi là con người SuperEgo: Siêu Tôi)

Với con người theo trường phái Khoái lạc thì anh ta lại đeo đuổi sự Hài lòng.

Mục tiêu cuộc đời chính là làm sao để mình bớt phiền não và luôn vui vẻ.

Anh ta ít quan tâm tới cuộc sống của thế gian mà tập trung vào cuộc sống của mình.

Với những người theo chủ nghĩa khoái lạc thì càng ít “bao đồng” thì càng tốt.

Vì mọi rắc rối đều đến từ người đời. Tránh xa thế gian nghĩa là tránh được khổ đau, phiền muộn.

Có thể nói người theo chủ nghĩa Khoái lạc là con người vị kỷ, sống cuộc sống khép kín và chỉ đeo đuổi sự hài lòng, vui vẻ của bản thân.

(Lý giải người theo chủ nghĩa Khoái lạc là đam mê nhục dục, bản năng là không đúng)

Và thực tế đời sống của con người hiện đại chịu sự chi phối ghê gớm của hai trường phái triết học này dù muốn dù không.

Nếu phải lấy đại diện nổi bật cho hai trường phái này thì người Nhật đại diện cho trường phái Khắc kỷ; người Thuỵ Sỹ đại diện cho trường phái Khoái lạc.

Người Nhật có cuộc sống nội tâm phức tạp, luôn lo lắng cho thiên nhiên và người khác.

Sống tằn tiện nhưng lại là quốc gia chủ nợ lớn nhất thế giới.

Hiếm có quốc gia nào lại mang tiền cho thiên hạ nhiều như người Nhật (VN hưởng lợi ích lớn thế nào từ ODA thì bạn biết rồi đấy).

Trái lại, Thuỵ Sỹ là quốc gia trung lập đáng sợ nhất thế giới. Cả đời nó không tham gia bất kỳ một liên minh nào mà chỉ lo cho bản thân.

Nó giữ tiền cho nhân loại nhưng hiếm khi cho người khác dù chỉ một cắc bạc.

Chính vì thế cuộc sống ở Thuỵ Sỹ nói riêng, Bắc Âu nói chung là cuộc sống khép kín, hướng về cuộc sống mỗi cá thể hơn là “lo toan” cho thế giới.

Niềm vui lớn nhất của người Bắc Âu là được chui vào rừng ở một mình.

Đó là chủ nghĩa khoái lạc thuần tuý.

Nhưng từ khi xuất hiện triết học Kant thì thế giới đảo lộn.

Cuộc sống vốn phức tạp và đa dạng nên nếu bạn cực đoan theo một trường phái nào thì rốt cuộc chính cái mục đích hạnh phúc ban đầu kia lại là bi kịch.

Nếu bạn từng ở Nhật lâu, bạn sẽ thấy cuộc sống tinh thần của người Nhật vô cùng phức tạp.

Có những điều, thậm chí suốt đời bạn không thể hiểu nổi (ví dụ họ sẽ kiện bạn tới chết chỉ vì bạn vẽ một trái tim trên tuyết trên nắp ca-pô xe của họ và chụp ảnh gửi cho vợ).

Trong nhiều trường hợp nó là bi kịch thực sự. Nó lý giải vì sao người Nhật có tỷ lệ người tự tử cao nhất thế giới.

Và người Thuỵ Sỹ cũng thế.

Bạn cứ nhìn quý ông Federer của quần vợt sẽ thấy.

Federer chưa từng có cái ôm ấm áp tới người hâm mộ như Djokovic.

Anh cũng chưa từng lên tiếng ủng hộ bất kỳ tay vợt nào như Djokovic dù cũng có cho mình một quỹ từ thiện.

Cả cuộc đời anh như một vở diễn sân khấu hoàn hảo.

Vậy nên bạn đừng bao giờ đến trước của nhà Federer để xin cho mình một tấm ảnh. Bạn có thể bị anh ta gọi cảnh sát và chẳng bận tâm nếu cảnh sát nện cho bạn một trận nhừ tử.

Người Thuỵ Sỹ nếu không có cộng đồng người Đức ở đây thì có lẽ là dân tộc lạnh lùng và vô tâm nhất thế giới.

Theo Kant thì cuộc sống cần cả Khắc kỷ và Khoái lạc. Sự hài hoà cả hai mới mang lại hạnh phúc.

Và thật may nhân loại có người Mỹ.

Người Mỹ là một dân tộc sống tự do, hài hoà nhất thế giới.

Họ cũng là dân tộc vay nhiều tiền nhất thế giới. Nhưng cũng là dân tộc hào hiệp nhất thế giới.

Họ có cuộc sống vật chất, tinh thần phong phú nhất thế giới. Nhưng cũng uống thuốc trầm cảm nhiều nhất thế giới.

Với người Mỹ mọi cái đều tự nhiên và rõ ràng.

Bạn muốn sướng hay khổ thì đều là lựa chọn của bạn.

Ở đây như mảnh đất để trăm hoa đua nở dù chẳng dễ dàng gì. Nhưng cả xã hội sẽ tung hô bạn nếu bạn thành công (như Steve Jobs, Taylor Swift…, hay thậm chí cặn bã như Trump).

Nhưng lại chẳng ai chà đạp bạn khi bạn thất bại (Mỹ có chỉ số khoảng cách quyền lực PDI vào hàng thấp nhất thế giới).

Người Mỹ chính là kết tinh của cả hai trường phái Khắc kỷ và Khoái lạc.

Họ chính là sự tiến hoá cao nhất của loài người cho đến lúc này.

Họ tìm được hạnh phúc của bạn thân trong mối tổng hoà có tránh nhiệm với thế giới (Mỹ là nước có các quỹ từ thiện lớn nhất thế giới. Và người Mỹ là giống người duy nhất trên thế giới hiến toàn bộ tài sản cho từ thiện).

(Và nước Mỹ cũng là hy vọng cuối cùng nếu dân tộc bạn gặp kiếp nạn)

Và vì sao người Mỹ thống trị thì bạn cứ từ đấy mà suy ra.

Và họ cũng là giống người duy nhất thoát khỏi bi kịch của đời mình bằng cách giảm thiểu bi kịch cho người khác.

Và, cuối cùng, bị kịch lớn nhất của đời bạn là gì?

Đó là chẳng hiểu cuộc đời này diễn ra thế nào và mình phải đứng ở đâu.

pikaso-texttoimage-35mm-film-photography-A-whimsical-depiction-of-Vla.jpg
 
Bi kịch nhất cuộc đời của tôi xảy ra trước khi tôi được sinh ra. Vào một ngày đấy, bố tôi đã không dùng ba con sâu. :too_sad: .

Để rồi trái đất này có thêm một thằng ăn tàn phá hại. Trên thì chửi người già, dưới thì quát trẻ nhỏ, nói xấu sếp, tạo drama đồng nghiệp. :vozvn (19):
Nếu tôi được chết sớm hơn, và chết có ích hơn, thì thế giới này đã tốt đẹp hơn một phần :vozvn (19): .
 
Đọc mở đầu tưởng m nói gì về nội tâm, suy tư của. Con người. Cuối bài hóa ra là nâng bi mẽo quốc
 
Nhưng mỹ ko phải là một “giống người”. Mỹ là “hợp chủng” quốc . Nơi tập hợp của những giá trị chia sẻ chung. Còn bi kich lớn nhất đời của Pu tin là đéo biết mình là ai, đứng ở đâu, cần làm gì và đi đến đâu. Hắn chỉ bám víu vào cái ý tưởng phục hồi liên xô như bọn ba que vậy.
Nhân tiện thì bi kịch lớn nhất đời tao là trym ko thẳng :vozvn (7):. Mỗi ngày tao đều hình dung nếu nó thẳng ra thì sẽ phê như nào. Mỗi đêm tao đều tự vấn bản thân, có phải vì hồi trẻ chỉ sục cặc bằng một bên tay nên nó mới như vậy :vozvn (20):
 
Viết bài như cái Lồn. Nghe tưởng hay như thực chất xáo rỗng. Như cặc 2 điểm
 
Top