TUG
Con chim biết nói
Ở một đất nước ven bờ Nam Hải xa xôi…
Vào năm “ten ti ten ti fo”, vị vua già vì tuổi cao sức yếu mà lại nú nặng nên băng hà khi vẫn chưa kịp truyền ngôi cho bất kỳ người con nuôi nào mà mình hết mực tin tưởng. Những người con nuôi từng được “chọn mặt gửi vàng” trước đó cũng lần lượt bị hạ bệ bởi Su Lin – đứa con nuôi của phiên vương Ích Xì thất thế, nhưng lại đầy mưu lược và tham vọng.
Quốc gia không thể một ngày thiếu vua. Trước tình thế đó, các đại thần buộc phải họp bàn và cuối cùng quy phục trước Đề đốc Đông Xưởng Su Lin – người đang nắm quyền lực lớn nhất triều đình lúc bấy giờ. Giữa tiết trời nóng như thiêu đốt của tháng Bảy, Su Lin chính thức đăng cơ trong tiếng tung hô của bá quan văn võ. Khắp nơi, dân chúng rỉ tai nhau về một kỷ nguyên mới - kỷ nguyên oằn mình – rực rỡ nhưng cũng đầy bất định.
Sau một năm trị vì, có lẽ nhà vua mới bắt đầu cảm thấy sự yên ổn trở nên nhàm chán. Ngài quyết định thực hiện những cải cách lớn lao: dời non lấp bể, sát nhập các châu phủ. Không rõ là do quyết sách quá táo bạo, hay “chơi hơi sâu”, mà vô tình phạm vào long mạch, khiến trời đất nổi giận. Dị tượng liên tiếp xuất hiện, mưa giông bão tố kéo đến dồn dập.
Ôi than ôi… vận mệnh đất nước lúc này chẳng khác nào ngọn đèn trước gió. Liệu quốc gia ấy có còn giữ được vị thế như ngày hôm nay, hay tất cả chỉ là khúc dạo đầu cho một cơn biến loạn lớn hơn đang chờ phía trước…
Vào năm “ten ti ten ti fo”, vị vua già vì tuổi cao sức yếu mà lại nú nặng nên băng hà khi vẫn chưa kịp truyền ngôi cho bất kỳ người con nuôi nào mà mình hết mực tin tưởng. Những người con nuôi từng được “chọn mặt gửi vàng” trước đó cũng lần lượt bị hạ bệ bởi Su Lin – đứa con nuôi của phiên vương Ích Xì thất thế, nhưng lại đầy mưu lược và tham vọng.
Quốc gia không thể một ngày thiếu vua. Trước tình thế đó, các đại thần buộc phải họp bàn và cuối cùng quy phục trước Đề đốc Đông Xưởng Su Lin – người đang nắm quyền lực lớn nhất triều đình lúc bấy giờ. Giữa tiết trời nóng như thiêu đốt của tháng Bảy, Su Lin chính thức đăng cơ trong tiếng tung hô của bá quan văn võ. Khắp nơi, dân chúng rỉ tai nhau về một kỷ nguyên mới - kỷ nguyên oằn mình – rực rỡ nhưng cũng đầy bất định.
Sau một năm trị vì, có lẽ nhà vua mới bắt đầu cảm thấy sự yên ổn trở nên nhàm chán. Ngài quyết định thực hiện những cải cách lớn lao: dời non lấp bể, sát nhập các châu phủ. Không rõ là do quyết sách quá táo bạo, hay “chơi hơi sâu”, mà vô tình phạm vào long mạch, khiến trời đất nổi giận. Dị tượng liên tiếp xuất hiện, mưa giông bão tố kéo đến dồn dập.
Ôi than ôi… vận mệnh đất nước lúc này chẳng khác nào ngọn đèn trước gió. Liệu quốc gia ấy có còn giữ được vị thế như ngày hôm nay, hay tất cả chỉ là khúc dạo đầu cho một cơn biến loạn lớn hơn đang chờ phía trước…
Sửa lần cuối: