Binh biến bên trung+ ảnh hưởng rất lớn tới VN đó, cũng ảnh hưởng tới chính sách của Mỹ về Châu Á.
Bảy mươi hai giờ đã trôi qua kể từ khi Trương Hựu Hiệp và Lưu Chấn Lập bị bắt, nhưng cho đến nay không một quân binh chủng nào, không một chiến khu hay tập đoàn quân nào công khai bày tỏ sự ủng hộ đối với quyết định của Tập Cận Bình. Trong hệ thống của ĐCSTQ, sự im lặng đồng nghĩa với không đồng tình.
72 giờ đầu tiên là khoảng thời gian then chốt để thể hiện lập trường trung thành. Nếu các quân binh chủng, chiến khu và tập đoàn quân khác đã lên tiếng, thì những đơn vị còn im lặng hoặc chần chừ sẽ phải đối mặt với những hậu quả nghiêm trọng trong tương lai.
Nhẹ thì bị quy chụp tội tham nhũng và “được cấp thẻ” vào nhà tù Tần Thành để về hưu tại đó. Nặng thì bị cáo buộc tội phản quốc hoặc thông đồng với CIA mưu toan lật đổ chính quyền, và có thể bị tuyên án tử hình. Trương Hựu Hiệp và Lưu Chấn Lập, chẳng hạn, đã bị bắt với những cáo buộc như vậy.
Khi đã bị dán nhãn, việc bị đưa vào Bệnh viện 301 để tiêm thuốc độc, hay bị xử bắn, hay tù tội hoàn toàn phụ thuộc vào tâm trạng của Tập Cận Bình.
Câu hỏi đặt ra là, biết hậu quả như vậy sao họ không sợ. Phải chăng sự bất phục đã thắng sự sợ hãi.