Bởi vì tao cũng đã 16 năm trong quân đội. Tao đã thiếu tá rồi. 16 năm qua chưa bao giờ tao cảm thấy có niềm vui trong công việc. Tao cũng được đánh giá là người có năng lực và rất nhiều người quý, rất nhiều thủ trưởng cấp trên vài cấp, thậm chí có cả cấp tướng cũng biết tao, khi tao ra cũng nhiều người tiếc, cơ quan còn bảo không biết kiếm ai thay tao. Tao có khá nhiều kỹ năng và làm được khá nhiều việc từ tham mưu, chính trị đến các công việc về kỹ thuật, văn hoá, văn nghệ, thi thố các loại, sửa chữa các loại máy móc...và nhiều cái khác nữa do tao tự học từ lúc còn là trung đội trưởng, tao có 2 bằng đại học, 1 bằng lục quân học trong 5 năm, 1 bằng báo chí....
Tao luôn có suy nghĩ giống mày đó là : đời chỉ sống 1 lần rồi chết. Nên giờ tao 36 tuổi. Tao ko muốn tiếp tục nữa. Tao luôn mong làm 1 công việc năng động, sáng tạo ( khi tao yêu thích 1 việc gì đó tao có thể làm ngày làm đêm để xong việc). Có đợt tao phải làm 1 cái thuyết trình mô tả sáng kiến đi nhặt của đơn vị về thiết bị tháo viên đạn ko nổ ra khỏi nòng súng tao phải làm mô tả bằng video chuyển động của khẩu K54 bắn đạn ra và mắc đạn, sau đó đưa thiết bị vào tháo. Tao đã tự mày mò tự học solidwork để vẽ và cho các thành phần chuyển động, mất đúng 1 đêm vừa kịp 7 giờ sáng trình chiếu...
Tao luôn khổ hơn mọi người vì cái kiểu ở quân đội là biết nhiều chỉ càng làm nhiều mà thôi, trong khi thằng khác đéo phải làm lương vẫn thế. Người ta ngủ, tao nhiều lúc phải làm đêm, làm cả trưa, lúc làm bt' máy tính xếp nửa đêm xem sex dính viruts tao cũng phải xử lý. Tao vừa dẫn bộ đội đi gác về mệt vaiz đái lại phải vác máy ảnh, máy quay đi chụp...
Thi tìm hiểu cái nọ cái kia, báo tường,..tao ôm hết, thi thố cho đơn vị chứ tao cần gì thi, mấy bài thi tìm hiểu cũng phải bỏ tiền túi ra in màu, vì đéo làm thì thôi làm cho tử tế..
Rồi thì lúc tao còn làm ở đơn vị có quân, cũng mấy tháng mới dc về.
Rượu chè suốt ngày, nhiều khi muốn cuộc sống thảnh thơi mà ko xong. Cứ phải tiếp khách giúp chỉ huy đơn vị...
Công việc của tao bây giờ là sản xuất văn bản, hàng ngày nhận văn bản rồi làm văn bản triển khai bọn ở dưới, làm hết ngày cũng chưa hết văn bản, cái này chưa xong cái khác đã tới. Dù tao là người làm rất nhanh. 1 buổi sáng tao làm 6-7 cái văn bản trình ký mà cấp trên đọc còn đéo kịp. Công việc cứ thế cuốn cả năm còn đéo có thời gian mà nghỉ phép. Mấy bố cứ dụ bảo ở lại chân trong chân ngoài, thời gian đéo đâu mà chân nọ chân kia..@@
Rồi rất nhiều cái khác về cơ chế, chính sách, công tác cán bộ, con đường phát triển mà tao đéo muốn nói ra ở đây.
Và cuối cùng tao quyết định kết thúc ở đây.
Tuổi 36 với 16 năm trong quân đội. Dù tao vẫn mông lung hơn mày là chưa xác định cụ thể làm gì nhưng tao vẫn ra. Tao dự là ra sẽ buôn bán hàng online chẳng hạn. Chính vì thế ngày ngày tao lên đây đọc xem chúng nó làm gì hay ho. Tham gia các group buôn bán zalo facebook, youtube xem chúng nó làm gì. Đọc POD hay dropship... Tao vẫn mông lung chưa biết làm gì. Tao khâm phục những thằng như : Vương Phạm trên youtube và nó đang ở mẽo. Trên này có thằng 007, đéo biết nó có chém gió không? Nhưng chắc nhiều thằng cũng mơ được như nó. Tao định mua các sách về để đọc, để học, để bắt đầu mọi thứ. Hiện nay tao đang đọc cuốn 7 thói quen để thành đạt.
Con đường ra của tao nếu mày muốn tham khảo: Vì tao tiếp xúc với những người làm những công việc này hàng ngày nên chắc chắn đúng hướng. Bây giờ cần có 5 đơn xin phục viên trong hồ sơ. Tao đã làm đơn đầu tiên từ tháng 3/2021. Đến nay đã đủ 5 đơn. Cơ quan gặp gỡ ra đình, có biên bản gặp có chữ ký của vợ. Sinh hoạt các cấp, sinh hoạt chi bộ. Tuy nhiên tự dưng mày ko thể ra được đâu ko khéo đi mắc núi ở lại mắc sông. Mày cần có lý do. Lý do tốt nhất là nợ nhiều ko có khả năng thanh toán. Mày hãy nhờ những người bạn thân quen của mày bên ngoài có thể làm đơn kiện mày nợ nần... Tóm lại nói thế là mày hiểu. Tao đến giờ vẫn chưa được ra nhưng chắc là trong năm nay 2021. Tao chỉ mong mai dc ra luôn thôi.
Tóm lại: Tao giờ quyết định rồi. Tao nghĩ sau này tao có thành công hay thất bại tao nghĩ sẽ ko bao giờ hối hận về quyết định của mình. Cái tao tiếc duy nhất là ko ra từ 10 năm trước. Tao ra giờ có thể nói là mạo hiểm nhưng tao nghĩ tao sẽ cố gắng ít nhất kiếm đủ ăn.
Còn nữa: Dù sắp ra nhưng cômg việc tao vẫn đang làm rất tốt ko chểnh mảng tý nào. Nhiều thằng nói đểu nói kháy tao là sắp ra rồi làm làm gì, thể hiện làm gì, chày bửa đi,.. Nhưng tao nghĩ cái đó nó là thái độ và tính chuyên nghiệp với bất kỳ 1 công việc nào. Sau này khi đã ra, đã làm việc gì thì phải làm tới giây phút cuối cùng.