Ngồi cả buổi tốn thời gian, dopamine thì lẹt đẹt mỗi khi câu dính, nắng, nóng, đen, hôi luôn.
Bọn câu cá đúng là cái bọn rảnh háng đéo biết dành thời gian cho vợ, con.
Nói chung mỗi người mỗi đam mê, người không chơi thì chê, người chơi thì mê. Cuộc sống này lắm trò chơi thú vui, mê cái gì cũng tốn tiền. Tiền làm ra chất đống cất tủ nếu không dùng thì có ý nghĩa gì.
Tao câu đi câu cá, 1 ngày nó qua nhanh không tưởng, chưa kịp ngồi xuống đã hết cmn ngày. Nó sướng lắm.
Ngồi cả buổi tốn thời gian, dopamine thì lẹt đẹt mỗi khi câu dính, nắng, nóng, đen, hôi luôn.
Bọn câu cá đúng là cái bọn rảnh háng đéo biết dành thời gian cho vợ, con.
Tao đã dò hỏi mấy thằng hay đi câu. Đại khái cũng có vài loại, loại 1 già nghỉ hưu đi câu vì đam mê, loại 2 trẻ đi câu cũng vì đam mê nhưng chỉ là vì đam mê còn thu nhập từ đam mê là không có. Loại này có ở nhà thì cũng thừa thãi vì chả làm ăn đéo gì, con cái vợ chả nhờ được việc đéo gì, mà đi mất dạng cũng đéo ai quan tâm.
Ngồi cả buổi tốn thời gian, dopamine thì lẹt đẹt mỗi khi câu dính, nắng, nóng, đen, hôi luôn.
Bọn câu cá đúng là cái bọn rảnh háng đéo biết dành thời gian cho vợ, con.