quangvy
Chú bộ đội
Hi các mày, lâu lâu tao muốn chia sẻ suy ngẫm về cuộc sống rồi rút ra những bài học quý báu có thể là hành trang cho những thằng mới vào đời.
Mở đầu câu chuyện
Chuyện là năm ngoái tao có làm công nhân cho một công ty sản suất lịch. Công việc của tao là bóc vác mấy thùng carton chứa đầy lịch từ chỗ in lên xe vận chuyển. Tao xuất thân là đứa học hành tốt, là thằng Bellman trong một resort 4 sao. Nhưng năm ngoái trúng dịch, thất nghiệp nên tao làm công nhân tạm bợ hai tháng với mức lương 5tr/tháng.
Mới vào tao gặp một chi gái hơn hai tuổi cũng làm bóc vát nhưng bả là người nhận lệnh từ thằng giám đốc rồi truyền xuống những thằng lính mới như tao nên bả kiểu như quản công vậy. Lúc mới vào, chị ấy khá thân thiện vì biết tao thân với ông giám đốc và tao là thằng được học hành tử tế với tấm bằng giỏi sau khi tốt nghiệp đại học. Nhưng làm một thời gian, cái bản tính xấu xa bắt đầu lộ ra. Bả bắt đầu la lối, nạc nộ với những lời lẻ thô tục cộng thêm cái thái độ hách dịch làm tao ghét cay ghét đắng. Đôi lúc bả làm sai rồi đổ thừa lên tao. Lúc đó tao muốn đấm cho toe cái mỏ hỗn xược ấy. Nhưng may thay tao nghĩ lại không đáng.
Giai đoạn "giác ngộ"
Trong lúc làm, tao cũng gặp những người làm các công việc khác như in ấn, xếp giấy. Tụi nó thấy tao mới vào liền giở trò bắt nạt. Tụi nó sỉ vả, mắng nhiếc, chế tao từ đầu đến cuối khiến tao vô tình nghĩ mình là thất ất ơ vậy. Ôi ! tao vừa tức vừa hận. Từ bé đến giờ, mọi người trong gia đình hay bạn bè có bao giờ hành xử tồi tệ đến như vậy chứ. Chao ôi! Bọn công nhân đã thấp hèn, ngu dốt lại còn mất dạy. Chúng xấu xí từ cái cách hành xử đến lời nói, dáng đi. Mở cái mồm ra là "đụ ông, đụ bà", hỏi cái gì cũng cau có, nhăn nhó thậm chí là quát tháo.
Làm một thời gian, tao cảm thấy tính cách và suy nghĩ bị ảnh hưởng nhiều khiến đầu óc không thông suốt và tính cánh trở nên cáu bẩn hơn. Nhưng mỗi ngày tao vẫn ráng vì lúc đó hết tiền rồi. Xong hai tháng là tao biến mất luôn.
Bài học
Bài học rút ra ở đây là tao khuyên chúng mày nên chọn môi trường làm việc. Tao biết chẳng có chỗ nào hoàn hảo cả nhưng hãy chọn nơi mà mày có thể phát triển. Ông bà tao có câu "gần mực thì đen, gần đèn thì sáng', ở với cái bọn xấu tính dần dần mày cũng bị lay thôi. Những suy nghĩ lệch lạc như không làm mà đòi ăn, đâm sau lưng nhau hay làm những trò bịp để lấy tiền khách hàng trở thành một văn hoá trong những môi trường "toxic". Rồi cái tư tưởng ấy truyền từ đời bố mẹ sang con cháu và rồi xã hội trở nên rối bời. Hãy sống lành mạnh một tí nhé vì có ngày chúng mày sẽ nhận hậu quả cho những gì chúng mày gây ra.
Mở đầu câu chuyện
Chuyện là năm ngoái tao có làm công nhân cho một công ty sản suất lịch. Công việc của tao là bóc vác mấy thùng carton chứa đầy lịch từ chỗ in lên xe vận chuyển. Tao xuất thân là đứa học hành tốt, là thằng Bellman trong một resort 4 sao. Nhưng năm ngoái trúng dịch, thất nghiệp nên tao làm công nhân tạm bợ hai tháng với mức lương 5tr/tháng.
Mới vào tao gặp một chi gái hơn hai tuổi cũng làm bóc vát nhưng bả là người nhận lệnh từ thằng giám đốc rồi truyền xuống những thằng lính mới như tao nên bả kiểu như quản công vậy. Lúc mới vào, chị ấy khá thân thiện vì biết tao thân với ông giám đốc và tao là thằng được học hành tử tế với tấm bằng giỏi sau khi tốt nghiệp đại học. Nhưng làm một thời gian, cái bản tính xấu xa bắt đầu lộ ra. Bả bắt đầu la lối, nạc nộ với những lời lẻ thô tục cộng thêm cái thái độ hách dịch làm tao ghét cay ghét đắng. Đôi lúc bả làm sai rồi đổ thừa lên tao. Lúc đó tao muốn đấm cho toe cái mỏ hỗn xược ấy. Nhưng may thay tao nghĩ lại không đáng.
Giai đoạn "giác ngộ"
Trong lúc làm, tao cũng gặp những người làm các công việc khác như in ấn, xếp giấy. Tụi nó thấy tao mới vào liền giở trò bắt nạt. Tụi nó sỉ vả, mắng nhiếc, chế tao từ đầu đến cuối khiến tao vô tình nghĩ mình là thất ất ơ vậy. Ôi ! tao vừa tức vừa hận. Từ bé đến giờ, mọi người trong gia đình hay bạn bè có bao giờ hành xử tồi tệ đến như vậy chứ. Chao ôi! Bọn công nhân đã thấp hèn, ngu dốt lại còn mất dạy. Chúng xấu xí từ cái cách hành xử đến lời nói, dáng đi. Mở cái mồm ra là "đụ ông, đụ bà", hỏi cái gì cũng cau có, nhăn nhó thậm chí là quát tháo.
Làm một thời gian, tao cảm thấy tính cách và suy nghĩ bị ảnh hưởng nhiều khiến đầu óc không thông suốt và tính cánh trở nên cáu bẩn hơn. Nhưng mỗi ngày tao vẫn ráng vì lúc đó hết tiền rồi. Xong hai tháng là tao biến mất luôn.
Bài học
Bài học rút ra ở đây là tao khuyên chúng mày nên chọn môi trường làm việc. Tao biết chẳng có chỗ nào hoàn hảo cả nhưng hãy chọn nơi mà mày có thể phát triển. Ông bà tao có câu "gần mực thì đen, gần đèn thì sáng', ở với cái bọn xấu tính dần dần mày cũng bị lay thôi. Những suy nghĩ lệch lạc như không làm mà đòi ăn, đâm sau lưng nhau hay làm những trò bịp để lấy tiền khách hàng trở thành một văn hoá trong những môi trường "toxic". Rồi cái tư tưởng ấy truyền từ đời bố mẹ sang con cháu và rồi xã hội trở nên rối bời. Hãy sống lành mạnh một tí nhé vì có ngày chúng mày sẽ nhận hậu quả cho những gì chúng mày gây ra.

M tranh miếng cơm của nó, nó cho mỗi thằng sút 1 phát là m tật luôn r.