Trước có bọn sống man zi vcd, làm ăn lười biếng thụ động phó mặc nhàn hạ nhưng khổ sở gần như là vô học.
Xong có thằng chủ đến thuê làm, nó vẽ việc, nó dạy cách làm, và nó bắt làm việc.
Một số thằng giỏi đc ăm đc học. Văn hoá văn nghệ, nghệ thuật được sinh ra, bắt đầu biết tới cái đẹp, cái sáng tạo. Nhà cửa đường xá cầu cống đc xây dựng…
Cũng giống như bọn mày ở đây. Một số thằng tự nhiên thích “làm chủ”. Thế là xui bọn công nhân và bọn nông dân đánh đuổi, sau đánh giết hết bọn chủ, thằng nào chủ giết hết.
Từ đó bọn nó lên làm chủ cũng đc gần 100 năm rồi. Và mọi thứ trở nên nát như tương bần. Vẫn tranh giành cắn xé ae giết lẫn nhau là vô địch còn lại loay hoay manh mún đéo biết làm gì. Cứ bán dần đất, tài nguyên, xuất khẩu culi để sống.
Đồ ăn thì đầu độc, kk thì ô nhiễm, bệnh viện thì ken đặc, dối trá là giáo dục, địt nhau là văn hoá, đồng tiền là giá trị, tranh giành là lao động, nghi ngờ là tư tưởng, ăn cắp là tinh anh, lừa đảo là kinh doanh …
Ko làm chủ đc cái Lồn què gì. Nhưng cứ muốn đc làm ông chủ. Bi kịch của nước Lào
Xong có thằng chủ đến thuê làm, nó vẽ việc, nó dạy cách làm, và nó bắt làm việc.
Một số thằng giỏi đc ăm đc học. Văn hoá văn nghệ, nghệ thuật được sinh ra, bắt đầu biết tới cái đẹp, cái sáng tạo. Nhà cửa đường xá cầu cống đc xây dựng…
Cũng giống như bọn mày ở đây. Một số thằng tự nhiên thích “làm chủ”. Thế là xui bọn công nhân và bọn nông dân đánh đuổi, sau đánh giết hết bọn chủ, thằng nào chủ giết hết.
Từ đó bọn nó lên làm chủ cũng đc gần 100 năm rồi. Và mọi thứ trở nên nát như tương bần. Vẫn tranh giành cắn xé ae giết lẫn nhau là vô địch còn lại loay hoay manh mún đéo biết làm gì. Cứ bán dần đất, tài nguyên, xuất khẩu culi để sống.
Đồ ăn thì đầu độc, kk thì ô nhiễm, bệnh viện thì ken đặc, dối trá là giáo dục, địt nhau là văn hoá, đồng tiền là giá trị, tranh giành là lao động, nghi ngờ là tư tưởng, ăn cắp là tinh anh, lừa đảo là kinh doanh …
Ko làm chủ đc cái Lồn què gì. Nhưng cứ muốn đc làm ông chủ. Bi kịch của nước Lào
Sửa lần cuối:

.