Mở mắt, mặt trời còn lờ mờ sau sương. Nhăn mặt, tao trước uống hơi nhiều. tao chưa hay rượu, cơn hangover lẩn quẩn trong đầu. tao đang nằm dài trên Đà Lạt sau mùa thi, có biết đâu đó là lần cuối tao trờ lại nơi này, với ba.
[Chuyện xưa, nhưng hình mới chụp]
tao dậy luôn, đã nghe mùi thuốc lá quen thuộc ngoài sân. Ba và các chú, mấy anh đã trà nước hai bận, mấy lão có uống sao vẫn dậy sớm được là một ẩn số tao chưa lý giải nổi. Nắng từ từ lên, phủ tan màn sương khuất sau cái khu Mả Thánh cao cao trên đồi. Xa xa, những ngọi núi vô danh vẫn chập chùng như tự bao giờ.
tao vệ sinh cá nhân xong rồi quyết xuống phố trung tâm, hơi ngán cái buồn tẻ của giò Lan và cái lầy lội của đường đất xung quanh.
Grab your coat
Grab your hat,
Leave your worries on the doorstep
Ba đi chợ thả tao ở khu Hòa Bình, lát tự lội về. Đà Lạt nhỏ xíu, "đi lên đi xuống, lại về chốn cũ", tao cứ cuốc bộ đi một mình trong cái thành phố có nắng. Thư thái, chẳng nghĩ ngợi, chẳng lo âu. @.Allison. @Ftm @chó đen chó đỏ chó vàng
Cũng hết say, hết hangover.
Just direct your feet
On the sunny side of the street
Thôi thả rễu xuống dốc đầy quán cafe ngay trước khu Hòa Bình, hướng xuống Hồ Xuân Hương. Ghé vào làm một ly đen,(tập tành làm người lớn). Nắng nhẹ trên nền trời trong, từng dòng người bước rôi qua như dòng thời gian, không ai vội vã. Nhìn thoáng qua có thể nhận ra ngay ai là khách du lịch, người nào là dân bản địa.
tao mượn tờ báo của một chú ngồi kế đã đọc xong, tao nhớ hôm đó chẳng có tin nào động trời.
Xung quanh nghe như ồn ào, nhưng cũng thực sự cõi trần thế lại rất lặng lẽ
.
Can't you hear a pitter-pat, babe?
And that happy tune is your step
tao lại bước đi trên thềm trời có nắng, tao ngại không muốn xuống gần Hồ vì đông người quá, tao đi ngược lại lên dốc, rẽ vào những góc đường nhỏ mà tao tình cờ khám phá ra lúc đi dạo về đêm.
Những khắc bản thân muốn bản thể bước đi trong yên tĩnh.
I used to walk in the shade
With those blues on parade. But I'm not afraid.
Đà Lạt có (hay đã có) những góc xiu xíu rất dễ thương, cửa tiệm ngang chưa được hai mét, vắng người, cây cỏ lẫn quanh với góc nhà quanh co và ít thẳng góc. Có những khu cây cối rậm rạp, nắng không tao, tường rêu ẩm lạnh cho cái cảm tưởng thời gian chưa hề chạm đến chốn này.
tao ghé vào hiệu sách cũ, mua một cuốn hình như của Nguyễn Huy thiệp, và một đống Doraemon cũ. Anh chủ tiệm- gầy, áo trắng thư sinh , đeo kính cận, hỏi: "nhà có em hả?"
_Dạ không, em mua em đọc.
tao cười rồi lại bước ra trên thềm phố có nắng, để lại anh chủ tiệm nhìn theo ngơ ngác. Em nào giờ này? hả ông anh!
If I never have a cent,
I'd be rich as Rock-e-fellow (Rockerfeller)
tao đi chán rồi leo dốc về nhà, outskirt của Đà lạt nhỏ lắm, chừng 4-năm km lại về chốn cũ. Đường tao về lên dốc, không có dòng người thư thái, không có con phố ít thẳng góc. Không có ai. Không có cả em.
Chỉ có nắng.
........
Oh, but I'm not afraid
My rover!
My rover!!!
crossed over
tao nhớ em, vẫn nhớ. Tự dưng nhớ. T lên chốn Đàn Lạt này là để quên; nhưng sao vẫn nhớ. sao vẫn " thì; mà; là; rằng" ?
Cũng biết là hết gặp nhau rồi, lá thư e gửi tao để lại Sài Gòn. Bước trong thành phố có nắng, tao đã cố quên một hình bóng quen thuộc mà cả hai năm lúc nào tao cũng thấy, dưới nắng.
Chẳng hay là ngay hè nới thành phố có nắng, em và anh đã rẽ qua hai hướng khác nhau
Để rồi gặp lại khi cả hai đếm đủ mười ba cái hè khác.
Cũng lạ,
Thôi thì cũng vui. Như một nơi nào đó, năm cũ, mình đã từng đi với nhau trong quãng đường có nắng.
Vì những khi nắng rơi,
nó cứ gọi thầm tên em.
[Chuyện xưa, nhưng hình mới chụp]
tao dậy luôn, đã nghe mùi thuốc lá quen thuộc ngoài sân. Ba và các chú, mấy anh đã trà nước hai bận, mấy lão có uống sao vẫn dậy sớm được là một ẩn số tao chưa lý giải nổi. Nắng từ từ lên, phủ tan màn sương khuất sau cái khu Mả Thánh cao cao trên đồi. Xa xa, những ngọi núi vô danh vẫn chập chùng như tự bao giờ.
tao vệ sinh cá nhân xong rồi quyết xuống phố trung tâm, hơi ngán cái buồn tẻ của giò Lan và cái lầy lội của đường đất xung quanh.
Grab your coat
Grab your hat,
Leave your worries on the doorstep
Ba đi chợ thả tao ở khu Hòa Bình, lát tự lội về. Đà Lạt nhỏ xíu, "đi lên đi xuống, lại về chốn cũ", tao cứ cuốc bộ đi một mình trong cái thành phố có nắng. Thư thái, chẳng nghĩ ngợi, chẳng lo âu. @.Allison. @Ftm @chó đen chó đỏ chó vàng
Cũng hết say, hết hangover.
Just direct your feet
On the sunny side of the street
Thôi thả rễu xuống dốc đầy quán cafe ngay trước khu Hòa Bình, hướng xuống Hồ Xuân Hương. Ghé vào làm một ly đen,(tập tành làm người lớn). Nắng nhẹ trên nền trời trong, từng dòng người bước rôi qua như dòng thời gian, không ai vội vã. Nhìn thoáng qua có thể nhận ra ngay ai là khách du lịch, người nào là dân bản địa.
tao mượn tờ báo của một chú ngồi kế đã đọc xong, tao nhớ hôm đó chẳng có tin nào động trời.
Xung quanh nghe như ồn ào, nhưng cũng thực sự cõi trần thế lại rất lặng lẽ
.
Can't you hear a pitter-pat, babe?
And that happy tune is your step
tao lại bước đi trên thềm trời có nắng, tao ngại không muốn xuống gần Hồ vì đông người quá, tao đi ngược lại lên dốc, rẽ vào những góc đường nhỏ mà tao tình cờ khám phá ra lúc đi dạo về đêm.
Những khắc bản thân muốn bản thể bước đi trong yên tĩnh.
I used to walk in the shade
With those blues on parade. But I'm not afraid.
Đà Lạt có (hay đã có) những góc xiu xíu rất dễ thương, cửa tiệm ngang chưa được hai mét, vắng người, cây cỏ lẫn quanh với góc nhà quanh co và ít thẳng góc. Có những khu cây cối rậm rạp, nắng không tao, tường rêu ẩm lạnh cho cái cảm tưởng thời gian chưa hề chạm đến chốn này.
tao ghé vào hiệu sách cũ, mua một cuốn hình như của Nguyễn Huy thiệp, và một đống Doraemon cũ. Anh chủ tiệm- gầy, áo trắng thư sinh , đeo kính cận, hỏi: "nhà có em hả?"
_Dạ không, em mua em đọc.
tao cười rồi lại bước ra trên thềm phố có nắng, để lại anh chủ tiệm nhìn theo ngơ ngác. Em nào giờ này? hả ông anh!
If I never have a cent,
I'd be rich as Rock-e-fellow (Rockerfeller)
tao đi chán rồi leo dốc về nhà, outskirt của Đà lạt nhỏ lắm, chừng 4-năm km lại về chốn cũ. Đường tao về lên dốc, không có dòng người thư thái, không có con phố ít thẳng góc. Không có ai. Không có cả em.
Chỉ có nắng.
........
Oh, but I'm not afraid
My rover!
My rover!!!
crossed over
tao nhớ em, vẫn nhớ. Tự dưng nhớ. T lên chốn Đàn Lạt này là để quên; nhưng sao vẫn nhớ. sao vẫn " thì; mà; là; rằng" ?
Cũng biết là hết gặp nhau rồi, lá thư e gửi tao để lại Sài Gòn. Bước trong thành phố có nắng, tao đã cố quên một hình bóng quen thuộc mà cả hai năm lúc nào tao cũng thấy, dưới nắng.
Chẳng hay là ngay hè nới thành phố có nắng, em và anh đã rẽ qua hai hướng khác nhau
Để rồi gặp lại khi cả hai đếm đủ mười ba cái hè khác.
Cũng lạ,
Thôi thì cũng vui. Như một nơi nào đó, năm cũ, mình đã từng đi với nhau trong quãng đường có nắng.
Vì những khi nắng rơi,
nó cứ gọi thầm tên em.