MộtCánhChim
Pần cùng đạo tặc
Có những ngày tuyệt vọng đến cùng cực,
tôi và cuộc đời, sau tất cả, lại học cách tha thứ cho nhau.
Có những ngày tưởng chừng rất bình yên,
vậy mà chẳng hiểu vì sao, nỗi buồn trong lòng cứ âm thầm dâng lên.
Một thứ cảm xúc không tên, không nguyên do,
cũng chẳng cần một biến cố nào để bắt đầu.
Chỉ là giữa một buổi chiều rất đỗi bình thường,
bỗng nhiên thấy lòng mình chùng xuống.
Ngoài kia, mọi thứ vẫn diễn ra như vốn thế.
Mặt trời vẫn lặng lẽ đi về phía cuối trời.
Phố vẫn đông người qua lại.
Gió vẫn vô tình thổi qua những hàng cây.
Chỉ có lòng người là bỗng nhiên im lặng,
như một mặt hồ sau cơn mưa,
không còn muốn gợn lên thêm bất cứ điều gì.
Có lẽ, con người không chỉ mệt mỏi bởi những giông bão.
Đôi khi, thứ khiến lòng nặng nề nhất
lại chính là những khoảng lặng sau giông bão.
Bởi chỉ khi mọi âm thanh của cuộc sống dần lắng xuống,
ta mới nghe rõ tiếng vọng của những điều đã cũ.
Một người từng thương.
Một lời chưa kịp nói.
Một giấc mơ từng cháy bỏng.
Hay một phiên bản của chính mình
đã vô tình bỏ quên đâu đó giữa những tháng năm vội vã.
Trưởng thành, có lẽ,
là một hành trình rất dài để học cách chấp nhận.
Chấp nhận rằng,
có những cuộc gặp gỡ vốn dĩ chỉ để dạy ta cách chia ly.
Có những người đi qua đời mình
không phải để ở lại,
mà để để lại một khoảng trống
mà nhiều năm sau, ta vẫn chẳng biết phải gọi tên.
Có những ước mơ không phải để trở thành hiện thực,
mà chỉ để dạy ta biết lớn lên.
Và có những nỗi buồn
sẽ chẳng bao giờ thực sự biến mất.
Chúng chỉ lặng lẽ nằm lại nơi sâu nhất của trái tim,
như một gam màu trầm
được thời gian phủ lên từng lớp bụi mỏng.
Rồi sẽ có một ngày,
ta không còn cố gắng xua đuổi nỗi buồn nữa.
Không còn tự hỏi vì sao mình vẫn nhớ.
Không còn trách mình vì những điều đã qua.
Không còn cố tìm một lý do cho những phút yếu lòng.
Bởi có những nỗi buồn,
sinh ra không phải để được chữa lành,
mà để nhắc ta rằng
mình đã từng yêu một điều gì đó rất thật.
Cũng như bầu trời cần những đám mây
để biết mình rộng lớn đến đâu,
tâm hồn đôi khi cũng cần những ngày trùng xuống
để biết rằng mình vẫn còn biết yêu,
biết nhớ,
biết đau
và biết sống.
Có lẽ, bình yên chưa bao giờ là một cuộc đời
không còn những khoảng lặng.
Bình yên là khi đã đi qua đủ những mất mát,
ta vẫn còn đủ dịu dàng để mỉm cười với cuộc sống.
Là khi đã từng tổn thương,
ta vẫn không chọn trở nên lạnh lùng.
Là khi trong lòng vẫn còn những điều chưa thể quên,
nhưng ta đã học được cách bước tiếp
mà không cần phải phủ nhận chúng.
Và sau cùng,
bình yên có lẽ chỉ đơn giản là…
Ta đủ bao dung để ôm lấy chính những nỗi buồn của mình,
nhẹ nhàng như ôm lấy một phần rất đỗi con người.
Không trốn chạy.
Không oán trách.
Không cần phải quên.
Chỉ lặng lẽ ngồi bên nỗi buồn ấy,
cho đến khi cả hai cùng im lặng.
Rồi một ngày,
ta lại bước ra ngoài hiên,
nhìn mặt trời chậm rãi lên xuống như bao ngày khác,
và nhận ra…
Cuộc đời vẫn còn rất nhiều điều để thương.
zpic.st
tôi và cuộc đời, sau tất cả, lại học cách tha thứ cho nhau.
Có những ngày tưởng chừng rất bình yên,
vậy mà chẳng hiểu vì sao, nỗi buồn trong lòng cứ âm thầm dâng lên.
Một thứ cảm xúc không tên, không nguyên do,
cũng chẳng cần một biến cố nào để bắt đầu.
Chỉ là giữa một buổi chiều rất đỗi bình thường,
bỗng nhiên thấy lòng mình chùng xuống.
Ngoài kia, mọi thứ vẫn diễn ra như vốn thế.
Mặt trời vẫn lặng lẽ đi về phía cuối trời.
Phố vẫn đông người qua lại.
Gió vẫn vô tình thổi qua những hàng cây.
Chỉ có lòng người là bỗng nhiên im lặng,
như một mặt hồ sau cơn mưa,
không còn muốn gợn lên thêm bất cứ điều gì.
Có lẽ, con người không chỉ mệt mỏi bởi những giông bão.
Đôi khi, thứ khiến lòng nặng nề nhất
lại chính là những khoảng lặng sau giông bão.
Bởi chỉ khi mọi âm thanh của cuộc sống dần lắng xuống,
ta mới nghe rõ tiếng vọng của những điều đã cũ.
Một người từng thương.
Một lời chưa kịp nói.
Một giấc mơ từng cháy bỏng.
Hay một phiên bản của chính mình
đã vô tình bỏ quên đâu đó giữa những tháng năm vội vã.
Trưởng thành, có lẽ,
là một hành trình rất dài để học cách chấp nhận.
Chấp nhận rằng,
có những cuộc gặp gỡ vốn dĩ chỉ để dạy ta cách chia ly.
Có những người đi qua đời mình
không phải để ở lại,
mà để để lại một khoảng trống
mà nhiều năm sau, ta vẫn chẳng biết phải gọi tên.
Có những ước mơ không phải để trở thành hiện thực,
mà chỉ để dạy ta biết lớn lên.
Và có những nỗi buồn
sẽ chẳng bao giờ thực sự biến mất.
Chúng chỉ lặng lẽ nằm lại nơi sâu nhất của trái tim,
như một gam màu trầm
được thời gian phủ lên từng lớp bụi mỏng.
Rồi sẽ có một ngày,
ta không còn cố gắng xua đuổi nỗi buồn nữa.
Không còn tự hỏi vì sao mình vẫn nhớ.
Không còn trách mình vì những điều đã qua.
Không còn cố tìm một lý do cho những phút yếu lòng.
Bởi có những nỗi buồn,
sinh ra không phải để được chữa lành,
mà để nhắc ta rằng
mình đã từng yêu một điều gì đó rất thật.
Cũng như bầu trời cần những đám mây
để biết mình rộng lớn đến đâu,
tâm hồn đôi khi cũng cần những ngày trùng xuống
để biết rằng mình vẫn còn biết yêu,
biết nhớ,
biết đau
và biết sống.
Có lẽ, bình yên chưa bao giờ là một cuộc đời
không còn những khoảng lặng.
Bình yên là khi đã đi qua đủ những mất mát,
ta vẫn còn đủ dịu dàng để mỉm cười với cuộc sống.
Là khi đã từng tổn thương,
ta vẫn không chọn trở nên lạnh lùng.
Là khi trong lòng vẫn còn những điều chưa thể quên,
nhưng ta đã học được cách bước tiếp
mà không cần phải phủ nhận chúng.
Và sau cùng,
bình yên có lẽ chỉ đơn giản là…
Ta đủ bao dung để ôm lấy chính những nỗi buồn của mình,
nhẹ nhàng như ôm lấy một phần rất đỗi con người.
Không trốn chạy.
Không oán trách.
Không cần phải quên.
Chỉ lặng lẽ ngồi bên nỗi buồn ấy,
cho đến khi cả hai cùng im lặng.
Rồi một ngày,
ta lại bước ra ngoài hiên,
nhìn mặt trời chậm rãi lên xuống như bao ngày khác,
và nhận ra…
Cuộc đời vẫn còn rất nhiều điều để thương.
copy F86AC96F E757 4780 BCDC C481DECB8129
Xem copy F86AC96F E757 4780 BCDC C481DECB8129 lưu trữ tại zPic.io