Thế thì m vào nghành y làm gì, thề thốt làm gì.
Xuống làm lao công đi rồi bk. Bác sĩ cc gì so đo với người lao động chân tay vất vả.
Nhục thì đừng làm, mệt thì nghĩ. Chung tiền lo lót chạy chọt chui đầu vào làm j rồi ngồi than. Than mệt thì xin nghỉ ở nhà.
Làm bác sĩ mà đòi sung sướng trên cái đau khổ của bệnh nhân.
Mẹ, đi làm bác sĩ lúc sướng lương cao sao ko đòi nghỉ, đến khi đất nước gặp quốc nạn, thì kêu than. Vậy mà đòi vào Đoàn, vào Đảng cống hiến.
Nhiều anh thanh niên thời bình bảo đi nhập ngũ cho sướng, có Nhà nước lo, khéo còn lên sĩ quan. Địt mẹ, tới lúc chiến tranh, Đất nước kêu gọi thì trốn mẹ nó tăm tích.