Đạo lý CÁC BẠN CÓ TIN VÀO CHUYỆN TÂM LINH, NHÂN QUẢ KHÔNG?

Mình tốt nghiệp năm 2013, hiện là single mom. Nhìn lại, mình từng có xuất phát điểm rất tốt: gia đình khá giả, tốt nghiệp trường top và người yêu xịn. Có lẽ vì vậy mà mình từng khá tự tin, thậm chí có phần ngạo nghễ. Mình có một người bạn thân từ thời đi học. Hoàn cảnh bạn ấy khó khăn, nhà đông anh chị em, nhưng học giỏi, xinh xắn nên hai đứa chơi với nhau. Lên đại học, mình thuê một căn trọ khang trang và cho bạn ấy ở cùng miễn phí, với điều kiện bạn lo việc nhà, nấu ăn, chăm sóc mình. Bố mình thấy bạn ấy ngoan nên cũng cho vay tiền đóng học, sau này đi làm trả lại.Suốt thời gian đó, ngoài học và làm việc nhà, bạn còn đi làm thêm đủ thứ: giúp việc, rửa bát thuê. Quần áo chủ yếu xin lại, chi tiêu rất tiết kiệm.
Ra trường, bạn ấy có công việc bình thường, làm được bao nhiêu thì gửi về gia đình hết. Người yêu cũng đi làm công ăn lương. Mình chỉ nể là tính bạn ấy rất sòng phẳng, tự trọng cao, nếu có mượn tiền thì sẽ luôn trả trước hạn 1 ngày. Có một lần hai đứa đi xem tử vi dạo ở Hà Nội, mình không nhớ chỗ cụ thể. Thầy phán sau này mình sẽ vất vả, phải nhờ cậy nó; còn bạn mình khi bước vào "đại vận" sẽ đi lên, kiểu “phú bà tự thân”, con cái giỏi giang. Dù cả 2 đều ăn mặc như nhau, không chia sẻ về cuộc sống. Lúc đó mình không tin nên bỏ ra ngoài, còn bạn mình ngồi lại hỏi thêm vài điều.
Năm 2017, cả hai đều kết hôn, bạn mình lấy một người có thu nhập tạm, rất yêu nó và giỏi IT, gia cảnh chồng cũng bình thường, cả 2 đi ở trọ. Nó quan trọng tính cách và tư duy. Còn mình gu cao nên lấy chồng có điều kiện, nhà xe đầy đủ. Mình dần buông việc, để chăm chồng, chăm con và tận hưởng cuộc sống.
Có vài lần bạn nhắn tin nói khó khăn, muốn vay tiền, nhưng mình từ chối .Sau 2 năm kết hôn, cuộc sống của mình bắt đầu rẽ hướng từ khi bố mẹ mình dồn tài sản mua 2 căn nhà ở HN. 2 nhà đó cho 2 em trai lên học, với quan điểm " Đàn ông phải có nhà thì mới lấy được vợ tốt", còn mình chỉ được 2 cây vàng và 100 triệu. Mình và bố xảy ra mâu thuẫn. Mẹ thì đứng về phía bố. Chồng mình biết chuyện thì lại mỉa mai, cho rằng mình không xứng với anh ấy. Trước đây, mình luôn nghĩ sẽ được bố mẹ cho 1 phần tài sản nên rất tự tin với bên chồng. Nhà chồng biết chuyện cũng gán mình là đứa nông thôn thích sống như phú bà, mình gần như sống trong một cuộc hôn nhân không có sự tôn trọng: chồng ngoại tình, lạnh nhạt, coi thường mình. Cuối cùng, bọn mình ly hôn. Mình nuôi con một mình, còn chồng cũ và không quan tâm đến con. Trong khi đó, bạn mình và chồng khởi nghiệp cùng nhau, mở công ty về công nghệ. Nó giỏi quản lý, điều phối; chồng phụ trách chuyên môn. Giờ 2 người đó giàu sụ, mua nhà, đầu tư bất động sản, lo được cho cả hai bên gia đình. Anh chị em nhà nó cũng đều có chí hướng, khác hẳn với hai em trai của mình, lông bông.
Hiện tại, mình đang làm nhân viên cho chính công ty của nó. Hai mẹ con được nó cho ở nhờ một căn chung cư. Cuộc sống tạm ổn, nhưng nhiều lúc mình vẫn thấy tủi thân, phải e dè trước mặt bạn. Mình trở thành nó của những năm sinh viên. Và những điều năm xưa ông thầy phán lại linh nghiệm với cuộc sống hiện tại 2 đứa.
 
Top