Jessu ỉa chảy
Mai là mùng một
Trong câu chuyện về tự do tôn giáo, Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ (USCIRF) của Mỹ chuyên đi phê điểm các quốc gia khác để xếp hạng "đáng quan tâm" hay "cần theo dõi" (làm như cơ quan đó là cha mẹ người ta). Theo tờ BBC.com mới đây, ngày 02/12/2022, ủy ban USCIRF đã đưa Việt Nam vào 'Danh sách Theo dõi Đặc biệt' (Special Watch List) vì những vi phạm nghiêm trọng về quyền tự do tôn giáo, nhưng khi họ đưa ra những chứng minh thì hoàn toàn vô căn cứ. Ủy ban USCIRF này cho rằng vi phạm tự do tôn giáo ở Việt Nam 'mang tính hệ thống' và 'nghiêm trọng'. Do đó chúng tôi nhìn lại một chút lịch sử cận đại, tình trạng tôn giáo ở Hoa Kỳ, để cống hiến bạn đọc những câu chuyện kỳ bí ở đây, và cũng là để cho rộng đường nhận xét.
I. Câu Chuyện Tự Sát Tập Thể Của Giáo Phái Peoples Temple -1978
1978, Nov 18: Vụ thảm sát Jim Jones ở Jonestown. Theo lời kể của J. Gordon Melton (Giáo sư Ưu tú về Lịch sử Tôn giáo Hoa Kỳ, Viện Nghiên cứu Tôn giáo, Đại học Baylor; Giám đốc, Viện Nghiên cứu Tôn giáo Mỹ, Woodway, Texas.)
Peoples Temple (Đền thờ Nhân dân) cộng đồng tôn giáo do Jim Jones (1931–78) lãnh đạo đã thu hút sự chú ý của quốc tế sau khi khoảng 900 thành viên của cộng đồng này chết tại khu nhà của họ, Jonestown, ở Guyana (Nam Mỹ), trong một vụ tự thảm sát quy mô lớn vào ngày 18 tháng 11 năm 1978.
Jones bắt đầu xây dựng Đền thờ Nhân dân một cách không chính thức vào những năm 1950 với tư cách là một giáo đoàn độc lập ở Indianapolis (Hoa kỳ). Ông ấy được truyền cảm hứng từ lý tưởng về một xã hội công bằng có thể vượt qua tệ nạn phân biệt chủng tộc và nghèo đói. Mặc dù Jones là người da trắng, nhưng ông đã thu hút hầu hết người Mỹ gốc Phi vào nhóm với tầm nhìn của mình về một hội chứng hòa nhập.
Năm 1960, Đền thờ Nhân dân liên kết với Giáo Hội Môn Đệ Chúa (Disciples of Christ), và 4 năm sau Jones được phong chức. Năm 1965, ông cảnh báo về một cuộc tàn sát hạt nhân và lãnh đạo phong trào đến Ukiah, Calif., nơi các thành viên trở nên tích cực trong cả giới đại kết Tin lành và chính trị gia. Các hội thánh chi nhánh được mở tại San Francisco và Los Angeles, và khu định cư nông nghiệp Jonestown được thành lập vào năm 1974.
“Chủ nghĩa xã hội tông đồ” của Jones bị ảnh hưởng bởi “thần học giải phóng” của chủ nghĩa Mác phổ biến trong giới giáo sĩ Mỹ Latinh vào thời điểm đó. Jones trộn lẫn các mối quan tâm xã hội với việc chữa bệnh bằng đức tin và phong cách thờ phượng nhiệt tình rút ra từ nhà thờ da đen. Ông cũng kêu gọi các thành viên sống cộng đoàn để nỗ lực thực hiện lý tưởng không tưởng của mình. Trong khi đó, giáo hội của ông bị báo chí cáo buộc gian lận tài chính, ngược đãi thể xác các thành viên và lạm dụng trẻ em do họ chăm sóc.
Năm 1977, Jones dẫn hàng trăm thành viên của nhóm đến Guyana, Nam Mỹ.
Một năm sau, Những Thân quyến Quan tâm, một nhóm gồm các cựu thành viên, đã thuyết phục Leo J. Ryan, một nghị sĩ Hoa Kỳ từ California, đến thăm Jonestown. Chuyến thăm rõ ràng đã diễn ra tốt đẹp. Tuy nhiên, vì những lý do vẫn chưa được hiểu rõ, Ryan và những người đi cùng đã bị sát hại khi họ đến sân bay để trở về Hoa Kỳ.
Ngay sau đó, hầu hết cư dân trong giáo hội đã cùng nhau tham gia vào một nghi thức tự sát hàng loạt, trong đó họ bị bắn hoặc uống thuốc độc. Các thành viên của nhóm vẫn ở lại California sau đó chính thức tan rã.
Sau thảm kịch ở Jonestown, Đền thờ Nhân dân được xác định là một “giáo phái” và Jones được giới truyền thông miêu tả là hình ảnh thu nhỏ của một thủ lĩnh tà giáo. Mặc dù nhiều nghiên cứu học thuật và phổ biến về Jonestown đã được viết, nỗ lực tìm hiểu về nhóm và thảm kịch vẫn tiếp tục. Quốc hội vẫn chưa công bố hồ sơ từ cuộc điều tra về cái chết của Ryan.
Chi tiết sau đây được Alison kể (Alison Eldridge là Quản lý Biên tập, Nội dung Chiến lược của Encyclopaedia Britannica): Để kêu gọi tự tử tập thể, Jones cho pha một loại nước trái cây được tẩm xyanua, thuốc an thần và thuốc an thần. Đầu tiên, thuốc nó được phun vào miệng của trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ qua ống tiêm, sau đó được các thành viên người lớn uống.
Bản thân Jones chết vì vết thương do súng bắn. Ít hơn 100 thành viên của Đền Thờ ở Guyana sống sót sau vụ thảm sát; phần lớn những người sống sót hoặc đã đào tẩu vào ngày hôm đó hoặc đang ở Georgetown. Các quan chức sau đó đã phát hiện ra một kho vũ khí, hàng trăm hộ chiếu xếp chồng lên nhau và 500.000 đô la Mỹ. Theo báo cáo, hàng triệu đô khác đã được gửi vào các tài khoản ngân hàng ở nước ngoài. Đền thờ Nhân dân đã tan rã sau sự cố và tuyên bố phá sản vào cuối năm 1978.
II. Câu chuyện Giáo Phái Davidian, Bi kịch ở Waco, Texas - 1995
Kênh FRONTLINE PBS điều tra vụ FBI bao vây khu phức hợp Branch Davidian vào tháng 4 năm 1993 tại Waco, Texas. Với quyền truy cập vào các tài liệu bí mật của chính phủ, băng ghi âm và băng video, phóng viên Peter Boyer của tờ The New Yorker thăm dò câu chuyện chưa được kể về cuộc đấu đá chính trị khốc liệt bên trong trung tâm chỉ huy Waco của FBI và trong các hành lang quyền lực tại Bộ Tư pháp ở Washington. Tất cả tài liệu được thu vào trong video ở PBS.org, ngày 17/10/1995.
Trên Wikipedia, câu chuyện được tóm lược như sau:
David Koresh (Vernon Wayne Howell; 17 tháng 8 năm 1959 – 19 tháng 4 năm 1993) là một thủ lĩnh "Giáo phái Mỹ", một giáo phái đa thê. David Koresh là cha của 12 đứa con với năm ba người vợ, trong đó có người mang bầu ở tuổi 12, ông là trung tâm của cuộc bao vây Waco năm 1993. Với tư cách là người đứng đầu Chi nhánh Davidians, một giáo phái tôn giáo và là nhánh của những người Cơ đốc Phục lâm, Davidian, Koresh tuyên bố là nhà tiên tri cuối cùng.
Branch Davidians, một phong trào ban đầu do Benjamin Roden lãnh đạo, có trụ sở tại Trung tâm Mount Carmel bên ngoài Waco, Texas. Tại đây, Koresh cạnh tranh quyền thống trị với một thủ lĩnh khác, George, con trai của Benjamin Roden, cho đến khi Koresh và những người theo ông ta tiếp quản Núi Carmel vào năm 1987. Vào đầu những năm 1990, anh ta trở thành đối tượng của chế độ đa thê và lạm dụng tình dục trẻ em bởi các cộng sự cũ của Branch Davidian, mặc dù cuộc điều tra của các cơ quan chức năng không tìm thấy bằng chứng thuyết phục.
Các cáo buộc khác liên quan đến việc tàng trữ vũ khí của Branch Davidians đã khiến Cục Quản lý Rượu, Thuốc lá và Súng (ATF) và sau đó là FBI tiến hành một cuộc đột kích vào khu tập thể Mount Carmel bắt đầy ngày 28 tháng 2 năm 1993.
Cuộc đấu súng sau đó dẫn đến cái chết của bốn đặc vụ liên bang ATF và sáu người chi nhánh . Ngay sau cuộc đột kích ban đầu, Đội giải cứu con tin của FBI đã nắm quyền chỉ huy chiến dịch liên bang. Nhóm đàm phán đã thiết lập liên lạc với Koresh trong 51 ngày tiếp theo. Koresh, khi đó 33 tuổi.
Cuộc bao vây Trung tâm Mount Carmel kết thúc vào ngày 19 tháng 4 năm 1993, khi Bộ trưởng Tư pháp Hoa Kỳ Janet Reno chấp thuận các khuyến nghị của các quan chức FBI để tiến hành một bước tiến cuối cùng, trong đó Chi nhánh Davidian sẽ bị loại khỏi Trung tâm Mount Carmel bằng vũ lực.
FBI đã dùng đến việc bơm khí CS vào khu nhà với sự hỗ trợ của Xe Công binh Chiến đấu M728, được trang bị một thanh công phá. Trong quá trình tiến lên, Trung tâm Mount Carmel bốc cháy trong những tình huống vẫn còn gây tranh cãi. Trong cuộc bao vây và bạo lực kéo dài 51 ngày. Koresh chết vì một vết đạn bắn vào đầu. Bị rào chắn bên trong tòa nhà, 79 người ở Chi nhánh Davidian đã thiệt mạng trong vụ hỏa hoạn sau đó; 21 nạn nhân trong số này là trẻ em dưới 16 tuổi.
Không rõ là Koresh tự tử hay bị giết. Theo FBI, Steve Schneider, cánh tay phải của Koresh, người "có lẽ đã nhận ra rằng mình đang đối phó với một vụ lừa đảo", đã bắn chết Koresh rồi tự sát bằng chính khẩu súng đó.
Tờ Vox.com ngày Apr 19, 2018 thì phân vân: 25 năm sau, cuộc vây hãm Chi nhánh David của David Koresh thách thức định nghĩa của chúng ta về “giáo phái”. Câu chuyện về Waco cũng là câu chuyện về những bất đồng về tự do tôn giáo, các quyền và ranh giới của chính phủ liên bang, và ý nghĩa của việc trở thành một tôn giáo hợp pháp. Một số trong số ít những người sống sót sau cuộc bao vây đã bày tỏ sự tức giận vì họ cảm thấy rằng cuộc bao vây đã loại bỏ nhân viên của Branch Davidians, miêu tả họ là nạn nhân hơn là những tín đồ. Trong cuốn sách Waco: Câu chuyện của một người sống sót, David Thibodeau viết: “Rất nhiều người David đã bị giới truyền thông biến thành ma quỷ... Tôi cảm thấy mình có trách nhiệm phải kể câu chuyện có thật về một nhóm người đang cố gắng sống theo niềm tin tôn giáo của họ và những lời dạy của một người đàn ông mà tất cả họ đều coi là được thần thánh truyền cảm hứng.”
I. Câu Chuyện Tự Sát Tập Thể Của Giáo Phái Peoples Temple -1978
1978, Nov 18: Vụ thảm sát Jim Jones ở Jonestown. Theo lời kể của J. Gordon Melton (Giáo sư Ưu tú về Lịch sử Tôn giáo Hoa Kỳ, Viện Nghiên cứu Tôn giáo, Đại học Baylor; Giám đốc, Viện Nghiên cứu Tôn giáo Mỹ, Woodway, Texas.)
Peoples Temple (Đền thờ Nhân dân) cộng đồng tôn giáo do Jim Jones (1931–78) lãnh đạo đã thu hút sự chú ý của quốc tế sau khi khoảng 900 thành viên của cộng đồng này chết tại khu nhà của họ, Jonestown, ở Guyana (Nam Mỹ), trong một vụ tự thảm sát quy mô lớn vào ngày 18 tháng 11 năm 1978.
Jones bắt đầu xây dựng Đền thờ Nhân dân một cách không chính thức vào những năm 1950 với tư cách là một giáo đoàn độc lập ở Indianapolis (Hoa kỳ). Ông ấy được truyền cảm hứng từ lý tưởng về một xã hội công bằng có thể vượt qua tệ nạn phân biệt chủng tộc và nghèo đói. Mặc dù Jones là người da trắng, nhưng ông đã thu hút hầu hết người Mỹ gốc Phi vào nhóm với tầm nhìn của mình về một hội chứng hòa nhập.
Năm 1960, Đền thờ Nhân dân liên kết với Giáo Hội Môn Đệ Chúa (Disciples of Christ), và 4 năm sau Jones được phong chức. Năm 1965, ông cảnh báo về một cuộc tàn sát hạt nhân và lãnh đạo phong trào đến Ukiah, Calif., nơi các thành viên trở nên tích cực trong cả giới đại kết Tin lành và chính trị gia. Các hội thánh chi nhánh được mở tại San Francisco và Los Angeles, và khu định cư nông nghiệp Jonestown được thành lập vào năm 1974.
“Chủ nghĩa xã hội tông đồ” của Jones bị ảnh hưởng bởi “thần học giải phóng” của chủ nghĩa Mác phổ biến trong giới giáo sĩ Mỹ Latinh vào thời điểm đó. Jones trộn lẫn các mối quan tâm xã hội với việc chữa bệnh bằng đức tin và phong cách thờ phượng nhiệt tình rút ra từ nhà thờ da đen. Ông cũng kêu gọi các thành viên sống cộng đoàn để nỗ lực thực hiện lý tưởng không tưởng của mình. Trong khi đó, giáo hội của ông bị báo chí cáo buộc gian lận tài chính, ngược đãi thể xác các thành viên và lạm dụng trẻ em do họ chăm sóc.
Năm 1977, Jones dẫn hàng trăm thành viên của nhóm đến Guyana, Nam Mỹ.
Một năm sau, Những Thân quyến Quan tâm, một nhóm gồm các cựu thành viên, đã thuyết phục Leo J. Ryan, một nghị sĩ Hoa Kỳ từ California, đến thăm Jonestown. Chuyến thăm rõ ràng đã diễn ra tốt đẹp. Tuy nhiên, vì những lý do vẫn chưa được hiểu rõ, Ryan và những người đi cùng đã bị sát hại khi họ đến sân bay để trở về Hoa Kỳ.
Ngay sau đó, hầu hết cư dân trong giáo hội đã cùng nhau tham gia vào một nghi thức tự sát hàng loạt, trong đó họ bị bắn hoặc uống thuốc độc. Các thành viên của nhóm vẫn ở lại California sau đó chính thức tan rã.
Sau thảm kịch ở Jonestown, Đền thờ Nhân dân được xác định là một “giáo phái” và Jones được giới truyền thông miêu tả là hình ảnh thu nhỏ của một thủ lĩnh tà giáo. Mặc dù nhiều nghiên cứu học thuật và phổ biến về Jonestown đã được viết, nỗ lực tìm hiểu về nhóm và thảm kịch vẫn tiếp tục. Quốc hội vẫn chưa công bố hồ sơ từ cuộc điều tra về cái chết của Ryan.
Chi tiết sau đây được Alison kể (Alison Eldridge là Quản lý Biên tập, Nội dung Chiến lược của Encyclopaedia Britannica): Để kêu gọi tự tử tập thể, Jones cho pha một loại nước trái cây được tẩm xyanua, thuốc an thần và thuốc an thần. Đầu tiên, thuốc nó được phun vào miệng của trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ qua ống tiêm, sau đó được các thành viên người lớn uống.
Bản thân Jones chết vì vết thương do súng bắn. Ít hơn 100 thành viên của Đền Thờ ở Guyana sống sót sau vụ thảm sát; phần lớn những người sống sót hoặc đã đào tẩu vào ngày hôm đó hoặc đang ở Georgetown. Các quan chức sau đó đã phát hiện ra một kho vũ khí, hàng trăm hộ chiếu xếp chồng lên nhau và 500.000 đô la Mỹ. Theo báo cáo, hàng triệu đô khác đã được gửi vào các tài khoản ngân hàng ở nước ngoài. Đền thờ Nhân dân đã tan rã sau sự cố và tuyên bố phá sản vào cuối năm 1978.
II. Câu chuyện Giáo Phái Davidian, Bi kịch ở Waco, Texas - 1995
Kênh FRONTLINE PBS điều tra vụ FBI bao vây khu phức hợp Branch Davidian vào tháng 4 năm 1993 tại Waco, Texas. Với quyền truy cập vào các tài liệu bí mật của chính phủ, băng ghi âm và băng video, phóng viên Peter Boyer của tờ The New Yorker thăm dò câu chuyện chưa được kể về cuộc đấu đá chính trị khốc liệt bên trong trung tâm chỉ huy Waco của FBI và trong các hành lang quyền lực tại Bộ Tư pháp ở Washington. Tất cả tài liệu được thu vào trong video ở PBS.org, ngày 17/10/1995.
Trên Wikipedia, câu chuyện được tóm lược như sau:
David Koresh (Vernon Wayne Howell; 17 tháng 8 năm 1959 – 19 tháng 4 năm 1993) là một thủ lĩnh "Giáo phái Mỹ", một giáo phái đa thê. David Koresh là cha của 12 đứa con với năm ba người vợ, trong đó có người mang bầu ở tuổi 12, ông là trung tâm của cuộc bao vây Waco năm 1993. Với tư cách là người đứng đầu Chi nhánh Davidians, một giáo phái tôn giáo và là nhánh của những người Cơ đốc Phục lâm, Davidian, Koresh tuyên bố là nhà tiên tri cuối cùng.
Branch Davidians, một phong trào ban đầu do Benjamin Roden lãnh đạo, có trụ sở tại Trung tâm Mount Carmel bên ngoài Waco, Texas. Tại đây, Koresh cạnh tranh quyền thống trị với một thủ lĩnh khác, George, con trai của Benjamin Roden, cho đến khi Koresh và những người theo ông ta tiếp quản Núi Carmel vào năm 1987. Vào đầu những năm 1990, anh ta trở thành đối tượng của chế độ đa thê và lạm dụng tình dục trẻ em bởi các cộng sự cũ của Branch Davidian, mặc dù cuộc điều tra của các cơ quan chức năng không tìm thấy bằng chứng thuyết phục.
Các cáo buộc khác liên quan đến việc tàng trữ vũ khí của Branch Davidians đã khiến Cục Quản lý Rượu, Thuốc lá và Súng (ATF) và sau đó là FBI tiến hành một cuộc đột kích vào khu tập thể Mount Carmel bắt đầy ngày 28 tháng 2 năm 1993.
Cuộc đấu súng sau đó dẫn đến cái chết của bốn đặc vụ liên bang ATF và sáu người chi nhánh . Ngay sau cuộc đột kích ban đầu, Đội giải cứu con tin của FBI đã nắm quyền chỉ huy chiến dịch liên bang. Nhóm đàm phán đã thiết lập liên lạc với Koresh trong 51 ngày tiếp theo. Koresh, khi đó 33 tuổi.
Cuộc bao vây Trung tâm Mount Carmel kết thúc vào ngày 19 tháng 4 năm 1993, khi Bộ trưởng Tư pháp Hoa Kỳ Janet Reno chấp thuận các khuyến nghị của các quan chức FBI để tiến hành một bước tiến cuối cùng, trong đó Chi nhánh Davidian sẽ bị loại khỏi Trung tâm Mount Carmel bằng vũ lực.
FBI đã dùng đến việc bơm khí CS vào khu nhà với sự hỗ trợ của Xe Công binh Chiến đấu M728, được trang bị một thanh công phá. Trong quá trình tiến lên, Trung tâm Mount Carmel bốc cháy trong những tình huống vẫn còn gây tranh cãi. Trong cuộc bao vây và bạo lực kéo dài 51 ngày. Koresh chết vì một vết đạn bắn vào đầu. Bị rào chắn bên trong tòa nhà, 79 người ở Chi nhánh Davidian đã thiệt mạng trong vụ hỏa hoạn sau đó; 21 nạn nhân trong số này là trẻ em dưới 16 tuổi.
Không rõ là Koresh tự tử hay bị giết. Theo FBI, Steve Schneider, cánh tay phải của Koresh, người "có lẽ đã nhận ra rằng mình đang đối phó với một vụ lừa đảo", đã bắn chết Koresh rồi tự sát bằng chính khẩu súng đó.
Tờ Vox.com ngày Apr 19, 2018 thì phân vân: 25 năm sau, cuộc vây hãm Chi nhánh David của David Koresh thách thức định nghĩa của chúng ta về “giáo phái”. Câu chuyện về Waco cũng là câu chuyện về những bất đồng về tự do tôn giáo, các quyền và ranh giới của chính phủ liên bang, và ý nghĩa của việc trở thành một tôn giáo hợp pháp. Một số trong số ít những người sống sót sau cuộc bao vây đã bày tỏ sự tức giận vì họ cảm thấy rằng cuộc bao vây đã loại bỏ nhân viên của Branch Davidians, miêu tả họ là nạn nhân hơn là những tín đồ. Trong cuốn sách Waco: Câu chuyện của một người sống sót, David Thibodeau viết: “Rất nhiều người David đã bị giới truyền thông biến thành ma quỷ... Tôi cảm thấy mình có trách nhiệm phải kể câu chuyện có thật về một nhóm người đang cố gắng sống theo niềm tin tôn giáo của họ và những lời dạy của một người đàn ông mà tất cả họ đều coi là được thần thánh truyền cảm hứng.”