newboi
Đàn iem Duy Mạnh
ngày 21 tháng 4 năm 2026, Behrouz Turani
bất đồng rõ ràng trong các cuộc đàm phán với Hoa Kỳ có thể đã làm gia tăng sức mạnh của các yếu tố đối đầu nhất trong bối cảnh chính trị Iran và tạo điều kiện cho sự trỗi dậy của các thế lực cứng rắn mới.
được sự hậu thuẫn của phe cứng rắn hơn trong hàng ngũ lãnh đạo cấp cao của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC), những người theo đường lối cứng rắn mới nổi này đang thử nghiệm khả năng phá vỡ các cuộc đàm phán vốn đã gặp phải nhiều trở ngại đáng kể.
trong nội bộ IRGC, các chỉ huy dường như chia thành ít nhất 2 phe. Một phe, liên kết với Tư lệnh IRGC Ahmad Vahidi (ảnh trên) và Thư ký Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao (SNSC) Mohammad Bagher Zolghadr (ảnh dưới) được các nhà quan sát Iran mô tả rộng rãi là ủng hộ việc tiếp tục xung đột.
phe đối lập liên kết chặt chẽ hơn với cựu Tư lệnh Không quân IRGC và hiện là Chủ tịch Quốc hội Mohammad Bagher Ghalibaf. Ghalibaf được cho là vẫn giữ ảnh hưởng trong ngành hàng không vũ trụ IRGC và duy trì quan hệ với gia đình của nhà lãnh đạo Iran quá cố Ali Khamenei, bao gồm cả con trai Khamenei là Mojtaba.
bất chấp sự đối đầu, cả 2 phe đều chia sẻ một mục tiêu cốt lõi: đảm bảo sự tồn tại của Cộng hòa Hồi giáo. Sự bất đồng của 2 phe nằm ở phương pháp và định hướng chiến lược cần thiết để đạt được mục tiêu đó.
những cuộc đấu đá nội bộ tương tự đã tồn tại trước cuộc chiến tranh gần đây nhất và dưới thời Ali Khamenei, nhưng sự vắng mặt của một nhân vật có thẩm quyền tương đương dường như đã mở rộng phạm vi cho các lực lượng đối địch.
trong số các nhân vật chính trị dân sự, nhiều người đã cố gắng tách mình khỏi Đảng Paydari cực đoan, vốn là tiếng nói chống Hoa Kỳ mạnh nhất ở Tehran trong một thời gian dài.
hiện Ghalibaf được nhiều người coi là lãnh đạo trên thực tế của phe “thực dụng” ở Iran, cũng đã gọi những nhân vật này là một lực lượng dân quân cực đoan. Ghalibaf ám chỉ mối liên hệ của lực lượng dân quân cực đoan này với các nhân vật thân Paydari như cựu nhà đàm phán hạt nhân Saeed Jalili (ảnh trên) và nghị sĩ cứng rắn Amir Hossein Sabeti (ảnh dưới) cả 2 người mà các nhà báo ở Tehran cáo buộc là đang kích động các cuộc biểu tình chống đàm phán.
cuối tuần qua, một tài khoản X tự xưng là “người hâm mộ Saeed Jalili” đã chỉ trích gay gắt Ghalibaf và Ngoại trưởng Abbas Araghchi, cáo buộc 2 người này đưa ra thông tin sai lệch rằng lập trường ôn hòa hơn của họ đối với Washington đã được Mojtaba Khamenei ủng hộ.
tài khoản này đã yêu cầu Mojtaba xuất hiện công khai—hoặc ít nhất là phát hành một thông điệp âm thanh hoặc video—để làm rõ ý định chính trị của mình. Bài đăng đã bị xóa trong vòng 1 giờ, và Jalili sau đó đã phủ nhận liên quan đến nội dung của mình, mặc dù Jalili không phủ nhận mối liên hệ với tài khoản đó.
Ghalibaf chỉ trích những lời kêu gọi tiếp tục chiến tranh, đề cập đến đám đông lớn gồm phần lớn là người Iran trẻ tuổi xuống đường mỗi đêm để yêu cầu tấn công trở lại Hoa Kỳ và Israel.
chủ Nhật hôm 19 tháng 4 năm 2026 Ghalibaf phát biểu trên truyền hình toàn quốc rằng Iran “kiểm soát chiến trường”, nhưng thừa nhận rằng “quân đội Hoa Kỳ và Israel mạnh hơn và giàu kinh nghiệm hơn nhiều so với quân đội Iran”.
một số thành viên quốc hội—bao gồm Ali Khezrian (ảnh trên), Hamid Rasai (ảnh dưới) và Morteza Mahmoudi (ảnh dưới nữa) được cho là đang khuyến khích các nỗ lực nhằm phế truất Ghalibaf khỏi chức chủ tịch quốc hội và thúc đẩy việc luận tội Bộ trưởng Ngoại giao Abbas Araghchi.
liệu các phe phái ủng hộ chiến tranh này có đủ mạnh để làm đổ vỡ các cuộc đàm phán ở Islamabad hay không vẫn còn chưa chắc chắn. Vấn đề sâu xa hơn là trong khi Ali Khamenei thường xuyên khéo léo xử lý các mâu thuẫn phe phái để duy trì quyền lực, thì giới lãnh đạo mới nổi lên—mà Tổng thống Trump gọi là “chế độ mới ở Iran”—vẫn chưa thể hiện được khả năng cân bằng các lực lượng đối lập tương tự.
dưới thời Khamenei, chính trị nội bộ vẫn là một đấu trường tương đối được kiểm soát, nơi các phe phái đối địch cạnh tranh nhưng cuối cùng vẫn hoạt động trong khuôn khổ mà Khamenei thiết lập.
hiện, giới lãnh đạo mới đang đối mặt với một môi trường bất ổn hơn nhiều: các cường quốc quân sự lớn đang trực tiếp can thiệp vào khu vực, và Trung Đông vẫn đang trên bờ vực của một thùng thuốc súng địa chính trị.
bất đồng rõ ràng trong các cuộc đàm phán với Hoa Kỳ có thể đã làm gia tăng sức mạnh của các yếu tố đối đầu nhất trong bối cảnh chính trị Iran và tạo điều kiện cho sự trỗi dậy của các thế lực cứng rắn mới.
được sự hậu thuẫn của phe cứng rắn hơn trong hàng ngũ lãnh đạo cấp cao của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC), những người theo đường lối cứng rắn mới nổi này đang thử nghiệm khả năng phá vỡ các cuộc đàm phán vốn đã gặp phải nhiều trở ngại đáng kể.
trong nội bộ IRGC, các chỉ huy dường như chia thành ít nhất 2 phe. Một phe, liên kết với Tư lệnh IRGC Ahmad Vahidi (ảnh trên) và Thư ký Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao (SNSC) Mohammad Bagher Zolghadr (ảnh dưới) được các nhà quan sát Iran mô tả rộng rãi là ủng hộ việc tiếp tục xung đột.
phe đối lập liên kết chặt chẽ hơn với cựu Tư lệnh Không quân IRGC và hiện là Chủ tịch Quốc hội Mohammad Bagher Ghalibaf. Ghalibaf được cho là vẫn giữ ảnh hưởng trong ngành hàng không vũ trụ IRGC và duy trì quan hệ với gia đình của nhà lãnh đạo Iran quá cố Ali Khamenei, bao gồm cả con trai Khamenei là Mojtaba.
bất chấp sự đối đầu, cả 2 phe đều chia sẻ một mục tiêu cốt lõi: đảm bảo sự tồn tại của Cộng hòa Hồi giáo. Sự bất đồng của 2 phe nằm ở phương pháp và định hướng chiến lược cần thiết để đạt được mục tiêu đó.
những cuộc đấu đá nội bộ tương tự đã tồn tại trước cuộc chiến tranh gần đây nhất và dưới thời Ali Khamenei, nhưng sự vắng mặt của một nhân vật có thẩm quyền tương đương dường như đã mở rộng phạm vi cho các lực lượng đối địch.
trong số các nhân vật chính trị dân sự, nhiều người đã cố gắng tách mình khỏi Đảng Paydari cực đoan, vốn là tiếng nói chống Hoa Kỳ mạnh nhất ở Tehran trong một thời gian dài.
hiện Ghalibaf được nhiều người coi là lãnh đạo trên thực tế của phe “thực dụng” ở Iran, cũng đã gọi những nhân vật này là một lực lượng dân quân cực đoan. Ghalibaf ám chỉ mối liên hệ của lực lượng dân quân cực đoan này với các nhân vật thân Paydari như cựu nhà đàm phán hạt nhân Saeed Jalili (ảnh trên) và nghị sĩ cứng rắn Amir Hossein Sabeti (ảnh dưới) cả 2 người mà các nhà báo ở Tehran cáo buộc là đang kích động các cuộc biểu tình chống đàm phán.
cuối tuần qua, một tài khoản X tự xưng là “người hâm mộ Saeed Jalili” đã chỉ trích gay gắt Ghalibaf và Ngoại trưởng Abbas Araghchi, cáo buộc 2 người này đưa ra thông tin sai lệch rằng lập trường ôn hòa hơn của họ đối với Washington đã được Mojtaba Khamenei ủng hộ.
tài khoản này đã yêu cầu Mojtaba xuất hiện công khai—hoặc ít nhất là phát hành một thông điệp âm thanh hoặc video—để làm rõ ý định chính trị của mình. Bài đăng đã bị xóa trong vòng 1 giờ, và Jalili sau đó đã phủ nhận liên quan đến nội dung của mình, mặc dù Jalili không phủ nhận mối liên hệ với tài khoản đó.
Ghalibaf chỉ trích những lời kêu gọi tiếp tục chiến tranh, đề cập đến đám đông lớn gồm phần lớn là người Iran trẻ tuổi xuống đường mỗi đêm để yêu cầu tấn công trở lại Hoa Kỳ và Israel.
chủ Nhật hôm 19 tháng 4 năm 2026 Ghalibaf phát biểu trên truyền hình toàn quốc rằng Iran “kiểm soát chiến trường”, nhưng thừa nhận rằng “quân đội Hoa Kỳ và Israel mạnh hơn và giàu kinh nghiệm hơn nhiều so với quân đội Iran”.
một số thành viên quốc hội—bao gồm Ali Khezrian (ảnh trên), Hamid Rasai (ảnh dưới) và Morteza Mahmoudi (ảnh dưới nữa) được cho là đang khuyến khích các nỗ lực nhằm phế truất Ghalibaf khỏi chức chủ tịch quốc hội và thúc đẩy việc luận tội Bộ trưởng Ngoại giao Abbas Araghchi.
liệu các phe phái ủng hộ chiến tranh này có đủ mạnh để làm đổ vỡ các cuộc đàm phán ở Islamabad hay không vẫn còn chưa chắc chắn. Vấn đề sâu xa hơn là trong khi Ali Khamenei thường xuyên khéo léo xử lý các mâu thuẫn phe phái để duy trì quyền lực, thì giới lãnh đạo mới nổi lên—mà Tổng thống Trump gọi là “chế độ mới ở Iran”—vẫn chưa thể hiện được khả năng cân bằng các lực lượng đối lập tương tự.
dưới thời Khamenei, chính trị nội bộ vẫn là một đấu trường tương đối được kiểm soát, nơi các phe phái đối địch cạnh tranh nhưng cuối cùng vẫn hoạt động trong khuôn khổ mà Khamenei thiết lập.
hiện, giới lãnh đạo mới đang đối mặt với một môi trường bất ổn hơn nhiều: các cường quốc quân sự lớn đang trực tiếp can thiệp vào khu vực, và Trung Đông vẫn đang trên bờ vực của một thùng thuốc súng địa chính trị.