Nhớ năm mẹ 16 tuổi mẹ theo chiến sĩ biệt động thành đánh đuổi Mỹ Ngụy. Đến năm mẹ 76 tuổi thì mẹ bị con cháu của đồng đội năm xưa đánh đuổi mẹ khỏi nhà mình. Nước mắt mẹ rơi nhưng thằng Mỹ cút thằng Ngụy nhào rồi thì mẹ phải nhờ xàm mơ đăng bài cho đỡ tủi thôi.
Muốn đất nước phát triển thì phải có sự hi sinh, chịu thiệt thòi.
Dọn đi để nhà nước người ta thu hồi đất đi.
Nhiều năm sau nhìn lại, thấy đất nước phát triển, sẽ thấy mình hi sinh xứng đáng.