Tao đéo nói quá đâu Nhưng tao tin chắc 99% chúng mày đéo biết yêu. Bọn mày chỉ yêu cái ảo tưởng tự bản thân mày vẽ ra trong não về con người ấy, chứ đéo yêu thương gì nó.
Mày có yêu vợ mày ko? Đéo, mày chỉ yêu cái hình tượng người vợ trong tâm trí mày, và cái phần nó chìa ra giao tiếp với mày thôi. Cả người yêu hay bạn gái cũng vậy.
Bao nhiêu thằng thực sự quan tâm tới từng
góc cạnh, từng ý niệm sâu kín trong con người của vợ/bồ chúng mày? Đéo có mấy. Chúng mày chỉ biết nó ở 1 chỗ nào đó, nó sẽ thế này thế kia đối với từng sự việc thế này thế khác, còn đâu đéo bao giờ quan tâm người đàn bà ấy có những góc khuất hay suy tư thế nào? Sự ngu dốt cùng cực khiến chúng mày luôn ảo tưởng chỉ có bản thân là biết suy tư, biết tự đặt câu hỏi về cuộc đời, đôi khi triết lý nhân sinh dù cực kì đần độn. Người ta cũng thế, thậm chí còn vượt xa cái tầm của mày là khác.
Để rồi chúng mày bất ngờ, bật ngửa khi thấy vợ mình, người yêu mình dường như là 1 người khác, người mà mày chưa bao giờ biết trước đây.Mấy cái thằng đần độn ngu dốt chỉ nhìn thấy vợ, có khi kể cả mẹ chúng mày, đều là những người đàn bà đơn giản, bận rộn cả đời với cơm áo lo toan, rồi thậm chí nảy sinh tâm lý coi thường. Chính vì thế trên đời chẳng thằng cặc nào thấy vợ mình đẹp, 1 con đàn bà hiện lên với dáng vẻ thanh cao như thiên thần, thì tất lẽ là con đàn bà của thằng khác, đéo bao giờ là của nó, và chính thằng chồng nó cũng thấy y vậy. Yêu đương buồi gì chúng mày. Toàn tự vẽ ra 1 cái hình ảnh lung linh của ai đó, nạp vào đầu rồi huyễn hoặc. Đéo có được thì địt mẹ mày ra cái vẻ sầu não tiếc nuối suy tư ỉa mẹ ra quần, có được rồi thì như nào? Lại vẽ tiếp hình bóng con khác chứ cái Lồn gì nữa. Rặt 1 lũ hạ đẳng mộng mơ ảo tưởng bản thân cao sang bay bổng.